Bài Viết Xã hội

Ngõ Vắng

nguyenthithientran

Cho đến bây giờ, tôi vẫn còn nhớ rõ mồn một đôi mắt buồn rười rượi của người thanh niên ấy.  Ồ không, của chị Trinh mới phải.  Cả xóm gọi như thế.  Chị Trinh thật đỏm dáng với những bộ cánh diêm dúa.  Khuôn mặt chị lúc nào cũng phấn son lòe loẹt.  Khi nói, chị vừa uốn giọng cho thật đả đớt, thật nũng nịu, vừa chớp chớp đôi mắt long lanh.  Chị đi đứng diu dàng, uyển chuyển như một vũ công lướt đi trên sàn nhảy, hai cánh tay ve vẩy đong đưa nhịp nhàng.   Mỗi lần chị vào chợ, thường những lúc xế trưa vì lúc đó chợ đã vãn,  đám con nít tai quái trong xóm lại rần rần bu theo chọc ghẹo hoặc ném đá.  Chị lờ tịt lũ trẻ ngỗ ngáo, rồi õng ẹo bước.  Chỉ khi nào bị đau vì cục đá quá lớn, chị mới chửi toáng lên.  Lúc chửi, chị không uốn éo, ngọt ngào nữa, mà lên giọng the thé chua lòm, nghe rát cả tai.  Khác với mấy đứa nhãi ranh, vừa trông thấy chị, các chủ sạp trong chợ ùa ra, túm lấy để nhờ chị coi bói, coi chỉ tay vì chị coi rất đúng.  Mặc cho các bà năn nỉ ỉ ôi, chị cười khanh khách và ngúng nguẩy từ chối, em bận lắm; chắc để làm tăng thêm phần quan trọng của mình.  Vừa thoát khỏi các bà, chị liền sà ngay vào các tiệm cà phê bình dân trong chợ, nơi các ông tụ tập.  Ôi trời, cứ gặp đàn ông là chị nói cười vui như tết, rồi ngả ngớn bẹo hình bẹo dạng, đôi mắt lúng la lúng liếng.  Sự xuất hiện của chị là biểu tượng của sự ồn ào, náo nhiệt.  Vậy mà chiều hôm đó, tôi thấy chị ngồi ủ rũ, cô đơn trên cái sạp trống-phía bên kia đường kể từ nhà của bà tôi-hai tay bó gối, đôi mắt nhìn xa xăm, lộ một nỗi buồn u uẩn.
 
Khoảng năm thứ ba của chương trình học, tôi may mắn kiếm được việc làm bán thời gian có liên quan đến ngành học, mong có chút kinh nghiệm để dễ kiếm việc sau này.  May hơn nữa là xếp tôi rất dễ chịu.  Biết tôi có thời khóa biểu không nhất định, nên mỗi khi có công việc mới cần bàn thảo, Joe chịu khó đến sở sớm hơn một chút hoặc ở lại trễ hơn một tí.  Ngoài tôi ra, Joe còn quản lý năm con thiên nga xinh đẹp tóc vàng mắt xanh khác.  Cả phòng hòa thuận vui vẻ làm việc, ít khi hục hặc là nhờ Joe nhẹ nhàng tế nhị với từng nhân viên dưới trướng của mình. Bọn tôi đứa nào cũng quý Joe.   Mùa hè năm đó sau khi đi nghỉ thường niên về, Joe bỗng dưng buồn bã âu sầu mất hẳn vẻ hài hước dí dỏm hàng ngày.   Tôi nghe phong phanh rằng lần nghỉ hè này Joe mang người yêu về ra mắt gia đình.  Điệu này chắc không qua được cửa ải rồi.  Một buổi tối , tôi ở lại làm rất trễ.  Lúc xong việc, lọ mọ ra parking, tôi thấy xe Joe vẫn còn ở đấy.  Dưới ánh đèn đường lờ mờ, dáng Joe nhập nhòa với một người nào đó ở trong xe.  Tò mò quá, tôi liền vòng ra đằng sau xe Joe để nhìn cho rõ hơn.  Trời ơi, hai người thanh niên đang uống ngấu lấy nhau.   Quá thất kinh, tôi quay ngoắt về xe mình, rồi vội vã phóng xe về nhà như bị ma đuổi.  Tối hôm ấy, tôi mơ thấy chị Trinh và Joe đứng run rẩy trong cơn mưa tầm tã, ngoài trời sấm sét gào thét đùng đùng. Tôi sửng sốt thấy mình tự mở cửa cho chị, chỉ một mình chị chứ không cho Joe, vào trú mưa.  Chẳng phải ngày xưa mỗi lần chị vào chợ, đang ngồi trông hàng cho bà, tôi liền lẳng lặng bước vào bên trong,  không cần đợi cái liếc kín đáo của mẹ.  Mới tám tuổi đầu, tôi nào biết đồng tính là gì; chỉ biết rõ mình rất không thích người đàn bà trong hình hài đàn ông đó.  Sao bây giờ trong mơ, tôi lại thương xót chị lạnh lẽo? Lạ chưa, chị không vào nhà, mà giương đôi mắt buồn rười rượi hôm xưa nhìn tôi, rồi nắm tay Joe lầm lũi biến vào làn mưa dày đặc.
 
Vài tuần sau, tôi xin nghỉ việc.  Joe ngạc nhiên lắm.  Tôi nhìn xa xa, lẩn tránh ánh mắt đăm chiêu của Joe, ấp úng rằng nhiều bài vở quá.  Joe biết tôi nói dối, nhưng vẫn ân cần bảo khi nào học xong thì liên lạc với Joe; thế nào anh cũng có việc cho tôi .  Hoặc nếu muốn xin việc ở công ty khác, Joe sẽ làm reference cho.  Trái tim tôi vỡ ra. Sao Joe luôn quan tâm và chu đáo vậy.  Đợi tôi lí nhí xong lời cảm ơn, Joe quày quả quay về văn phòng mình, nơi có một núi công việc đang chờ .  Tôi nghiêng đầu nhìn theo.  Hôm nay Joe mặc áo polo màu xanh nhạt, lộ hai cánh tay rắn chắc, bộ ngưc vạm vỡ và bờ vai rộng.  Ngoài vóc dáng chuẩn, Joe còn có khuôn mặt đẹp hoang dã với bộ râu quai nón: tuy đã được cạo nhẵn, nhưng vẫn tô đậm chiếc cằm vuông cương nghị.  Tôi chợt hiểu tại sao mình không mở cửa cho Joe vào nhà trong giấc mơ.  Joe đâu có một nét gì của giới tính thứ ba, trái lại rất manly. Nên, tôi bị choáng váng đến độ tức tối khi nhìn thấy chuyện yêu đương của Joe đêm hôm nào. Thà bóng lộ như chị Trinh mà dễ yêu hơn.  Đến bây giờ, mắt Joe vẫn còn đượm những tia buồn thăm thẳm. Đôi mắt to có hai mí rõ nét màu xanh biêng biếc, sáng quắc niềm tự tin của chàng trai trẻ, trí thức và khá thành công.  Giờ đây, đôi mắt ấy phủ một nỗi tuyệt vọng vô bờ.  Chắc chắn cha mẹ Joe không bao giờ chấp nhận người tình của con trai mình vì gia đình Joe rất bảo thủ và vẫn còn tích cực sống đạo.   Tim tôi bỗng cứng lại bằng cơn giận sôi sục: sao Joe lại đổ đốn đến thế, không biết trân quý tấm hình hài tươi tốt do cha mẹ tạo ra.  Dường như tôi bị đóng khung với thành kiến rằng đồng tính là trò chơi trái tính của giới trẻ, không phải bẩm sinh.   Không ngờ có một ngày, cái khung khắc nghiệt đó vỡ tan nát thành từng mảnh vụn, nhỏ li ti.

Trời chớm vào thu khi chị em tôi đến Mỹ.  Mùa thu nơi tiểu bang chúng tôi định cư không có những hàng cây lá phong đỏ thắm hay vàng rực cao vút ngập bầu trời, nhưng vẫn đẹp dịu dàng với đồi núi chập chùng màu nâu vàng cỏ úa và những cơn mưa bụi khẽ khàng.  Gió thu nhè nhẹ thổi, cuốn những chiếc lá vàng lìa khỏi thân cây bay về một phương trời mới.  Nhìn lá rơi, tôi ngậm ngùi nhớ đến thân phận mấy chị em.  Cơn gió đổi mùa nào đã cuốn chúng tôi ra khỏi mái ấm gia đình, đưa chúng tôi đến phương trời xa lạ đơn côi này.  Mặc dù có các anh chị họ sống rải rác ở các nơi trên nước Mỹ, chúng tôi về nơi đây qua sự bảo trợ của hội Catholic Charities.  B

ố mẹ tôi tin rằng các soeur dòng Nữ Tử Bác Ái sẽ chăm sóc bầy con gái của ông bà chu đáo hơn.   Ngày xuống phi trường, sáu chị em dáo dác ngóng tìm tấm áo dòng màu xanh và khuôn mặt tròn phúc hậu.  Chúng tôi cứ chờ và chờ.  Rồi người cuối cùng trong nhóm cũng đã được thân nhân đến đón, chỉ còn chơ vơ lại mấy chị em tôi.  Mãi cho đến khi chúng tôi mềm lả người ra vì sợ, vì lo, vì đói, vì mệt thì chú Sáu -thiện nguyện viên của hội, mới xuất hiện.   Sau khi vắn tắt rằng soeur bị bận việc bất ngờ nên không đón chúng tôi được, chú đưa chị em tôi về căn hộ nghèo nàn mà soeur đã thuê sẵn.   Buổi tối, ngồi co ro cúm rúm trong căn phòng ngủ nồng nặc mùi thảm cũ hăng hắc, chúng tôi mới hoàn hồn lại.  Trưa nay, nếu chú Sáu là ông mìn bắt cóc đưa chúng tôi đi bán, mấy chị em cũng cam chịu vì làm sao chống cự lại được.   Chuỗi ngày tiếp theo là những vật vã, bươn chải của chị em tôi với cuộc sống mới.  Chúng tôi, lại một lần nữa, thấy mình ngụp lặn ngất ngư trên chiếc thuyền chòng chành ngoài đại dương có những ngọn sóng cao ngất trời.   Chị tôi, với bản tính vô tư lạc quan, từng bước nhẹ nhàng rẽ sóng cho năm đứa em nhỏ dại nương theo.  Riêng tôi, phải nhờ vào những viên thuốc an thần: những tiểu thuyết đồng quê của nhà văn Hồ Trường An, mới đủ sức cùng chị chèo chống đưa con thuyền  tới bến đỗ bình an.
 
Hồi đó, vào buổi tối, được trùm mền đọc truyện Hồ Trường An là những giây phút thần tiên của tôi.  Truyện của ông đã dìu tôi vào giấc ngủ với nhiều mộng lành.  Tôi thấy mình nằm trong căn nhà lợp lá, nhưng nền lót gạch tàu và vách ván, bổ kho, có tiếng mưa rào rào và ếch nhái kêu râm ran.  Ờ đó, mưa đang rơi chan rưới nguồn sống cho rau cỏ, và mưa cũng cuốn trôi hết muộn phiền lo lắng của tôi.  Nào là có đủ trả tiền nhà cho tháng này không, em út bé bỏng của tôi còn bị bạn bắt nạt không, bài kiểm tra của đứa em khác có được điểm cao không, vân vân và vân vân.   Tôi theo ông về miền quê miền Nam thanh bình trù phú  có ao, bàu đó cắm đầy chà để cho cá tôm làm ổ, để quên đi áp lực của cuộc sống bon chen tất bật nơi quê người.  Cách đây vài tháng, tình cờ đọc đuợc cuộc phỏng vấn của Lưu Diệm Vân với Hồ Trường An, tôi bàng hoàng khi biết được giới tính của ông.  Ôi, ông bảo: “Từ khi lao vào giới gay, tôi vui sống, sáng tác thơ rất nhiều”.  Ông comes out nên ông hạnh phúc và văn chương ông ngọt ngào.  Và tôi là một trong vô số độc giả được hưởng dòng văn chương ấy.  Lời cầu mong của ông “cho mọi người hiểu rằng đồng tính luyến ái là cái sở thích bẩm sinh, chứ không phải là cái căn bịnh do xã hội tạo ra” đã đập vỡ tan tành cái thành kiến nghiệt ngã của tôi.  Joe và chị Trinh ơi, tôi nợ hai vị một lời xin lỗi chân thành.  Lần đầu tiên, tôi nấc lên khi đọc những dòng tâm sự của cô bé Vivian.

 Cô kể rằng khi mẹ cô hỏi “con đồng tính à…”, cô im lặng, không thốt lên được lời nào. Chỉ biết tự nhiên cứ cúi đầu nhìn mãi xuống bàn chân, rồi sống mũi cay, và cô đã khóc. Rồi hỏi mẹ: "Con đồng tính, sao giờ hả mẹ?" - một câu hỏi rất ngô nghê, cứ như một đứa con nít khờ khạo sau việc làm của nó mà nói rằng: "Con sai rồi, sao giờ hả mẹ”.



Số Lần Chấm:  
36

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,826
Nguồn: Diễn Đàn Đặc Trưng
Đăng bởi: Ngô Đồng ()
Người gửi: nguyenthithientran
Người sửa: Ngô Đồng,