Bài Viết Xã hội

Vườn Hạnh Phúc

viet nguyen


Ðược lớn lên trong khung cảnh đồng quê , tôi rất qúi mảnh vườn, thửa đất, nơi đã nuôi sống gia đình tôi, từ thế hệ này sang thế hệ khác. Công việc đồng áng của những người nông dân thật bình dị. Một ngày gần như mọi ngày. Khi mặt trời chưa kịp ló dạng, chúng tôi, kẻ cầy, người cuốc, lên vai, rời nhà, thẳng bước đến mảnh vườn, thửa ruộng của mình. Cầy sâu, cuốc bẩm, suốt một ngày lao lực dưới ánh nắng chói chan. Mồ hôi lẫn da thịt chúng tôi, hòa vào với đất, như muốn truyền cho đất sức sống, và một phần linh hồn của mình vậy! Cứ như thế, cho đến lúc lúc mặt trời vừa khuất sau hàng tre khóm trúc, chúng tôi mới từ từ lũ lượt rời mảnh vườn, giong bộ về làng thôn.

Sau mỗi vụ mùa, chúng tôi được nghỉ ngơi vài tuần. Thời gian ấy cũng đủ để cho cỏ dại mọc tràn lan, mặt đất cằn khô lại. Ðể chuẩn bị cho vụ mùa kế tiếp, chúng tôi phải cầy, phải sới đất lên, rồi đợi cho đất ải hơi ra, cỏ dại chết đi. Lúc ấy mới dập vụn đất, ban ra, nhặt cỏ, rắc phân, tưới nước, chuẩn bị để gieo xuống những hạt giống mới.

Các bạn thân mến. Trong đời sống hôn nhân, mỗi người chúng ta ai cũng có một mảnh vườn. Tôi xin được gọi là “ Mảnh vườn Yêu Thương”. Mảnh vườn ấy trải đầy những hoa thơm cỏ lạ của những ngày đầu dấu yêu. Hoa tình yêu của thuở ban đầu, bao giờ cũng chứa chan tình tự, cũng rực rỡ muôn mầu. Say mê, ngỡ ngàng cái vẻ đẹp hồn nhiên. Yêu kính cái nết na hiền hậu. Cảm mến tấm lòng thủy chung, hy sinh, quảng đại. Gần gũi, cảm thông trìu mến. Vườn hoa lúc này vắng bóng cỏ dại.

Vào mùa hoa rộ nở, người ta cắt hoa, cắm hoa. Hoa được trưng bầy khắp nơi, ai ai cũng ngắm nhìn, khen ngợi. Rồi mùa hoa qua đi, vườn chỉ còn lác đác vài nụ hoa còn sót lại. Thưa chăm sóc, bớt quan tâm, người ta không còn để ý nhiều đến vườn hoa nữa. Cây khô dần đi, đất cằn nhỏ lại, cỏ dại vươn cao.

Cây tình yêu, cây hy sinh chia sẻ, cây nhẫn nhục thứ tha, cây cảm thông lắng nghe, thoi thóp, héo úa dần, vì không chịu nổi sự lấn áp của cỏ dại.

Muốn vườn trở lại xanh tốt, tôi sẽ phải vất vả hơn. Phải cuốc hết cỏ dại lên và cuốc cho đến tận gốc tận rễ. Hai cánh tay mỏi dừ, hai bàn tay xưng phồng, rướm máu. Vất vả lắm tôi mới có lại mảnh vườn gần như trước.

Hạnh phúc trong hôn nhân cũng vậy, muốn gìn giữ cho khu vườn tình yêu được mãi xanh tươi, tôi phải thường xuyên vun xới và bứng nhổ đi những cỏ dại. Cỏ dại của ích kỷ, cỏ dại của hay giận hay hờn, cỏ dại của nganh ghét của nghen tuông, cỏ dại của bất trung, bất tín...... đang gặm nhắm dần đi chất bổ dưỡng của đất, và hoa mầu nuôi cây.

Ðây là giá mà tôi phải trả để có được mảnh vườn xinh đẹp. Hạnh phúc không tự nó mà đến, khi tôi muốn, thì tôi phải kiếm tìm, phải tạo ra thì mới có được. Khi có rồi, tôi phải gìn giữ và nuôi dưỡng đến cùng.

Bạn thân mến, ngày tôi sinh ra, tâm hồn tôi là một mảnh đất phì nhiêu, mầu mỡ. Ðó cũng là món qùa đầu tiên và qúi nhất mà Thượng Ðế dành cho mỗi người chúng ta “Nhân chi sơ tính bản thiện”.

Ai có trồng cây thì cũng biết, đất tốt cho cây thì cũng tốt cho cỏ dại. Mảnh đất tâm hồn thì hiền hòa, đón nhận mọi lọai hạt giống, không phân biệt. Khi đã gieo vào, nó sẽ sinh ra hoa trái. Gieo hạt chanh thì được qủa chanh chua, gieo hạt táo thì sinh trái táo ngọt.

Ðiều này nhắc nhở tôi và các bạn, chúng ta cũng cần phải luôn luôn chăm sóc khu vườn tâm hồn bé nhỏ của mình. Diệt bớt đi những đám cỏ dại ..... nhờ đó cây cảm thông yêu thương, cây kiên nhẫn lắng nghe, cây khiêm nhường quảng đại thứ tha, cây biết nhẫn nhục và chấp nhận nhau, cây chung thủy, cây biết lấy gương lành mà dưỡng dục con cái, từ đó mới có cơ hôi phát triển, lớn mạnh.

Và có lẽ, chúng ta phải chăn sóc mảnh vườn tâm hồn mình thường xuyên hơn. Mỗi ngày có lẽ!!. Bởi vì, từ mảnh vườn nhỏ bé này, cũng chính là nơi chúng ta cho ra những hạt giống tốt, sẽ gieo trồng trên mảnh vườn yêu thương trong cuộc sống lứa đôi, và trên quãng đường trần mà chúng ta sẽ đi qua.

Mảnh vườn xum xuê đầy hoa trái. Nhưng nếu nhìn kỹ, thì tôi sẽ thấy cây cối chằng chịt, cành này đan vào nhánh kia. Hoa vơi đậu, trái bớt sai, và che đi những tia nắng cần thiết, sưởi ấm khu vườn yêu thương, trong những ngày giá lạnh.

Muốn đưa nắng ấm trở lại, tôi phải cắt tỉa bớt đi những cành cây. Cũng vậy, để mời gọi nắng ấm hạnh phúc vào khu vườn yêu thương, trong cuộc sống hôn nhân, rất nhiều lúc tôi phải hy sinh, cắt tỉa bớt đi những cành cây. Cành cây của đam mê, của chạy theo danh vọng, của ích kỷ, của tự ái, kiêu căng, độc đóan để thay vào những cụm hoa kỷ niệm dấu yêu, làm tươi mát tâm hồn.......v.v..

Mải mê cắt tỉa những cành cây trên cao. Chân chạm phải một vật gì làm tôi đau nhói. Nhìn xuống, tôi nhận ra ngay đó là cây hồng mà tôi vô cùng yêu thích. Tôi còn nhớ, ngày mới đem về, cây hồng rộ đầy hoa. Ðây là một lọai hồng rất đặc biệt, hoa hồng mầu tươi thắm, với vẻ đẹp thanh nhã. Hoa lúc nào cũng tỏa ra một mùi thơm nhè nhẹ, nhưng vô cùng quyến rũ.

Xuân, Hạ, Thu, Ðông. Bốn mùa đến rồi đi. Cây còn đó, nhưng nhụy vơi bớt, hoa chóng tàn. Với thời gian, thân cây bây giờ sần sùi, dầy những mắt gai to và nhọn. Người ta thường bảo “ Hồng nào mà chẳng có gai” ấy thế mà đám con trai đâu có sợ, lại còn nắm thật chặt nữa, chỉ sợ mất cánh hồng có gai ấy thôi! Cái thời chết vì yêu, nay dù không còn nữa, nhưng cây hồng hôm ấy đã nhắc nhở tôi một điều. Trong cây gai sần sùi này, vẫn còn sự sống, và nếu được chăm sóc, thì cây gai này chắc chắn sẽ cho tôi lại những đóa hồng xinh xắn.

Trong cuộc sống hôn nhân, đôi lúc chúng ta quên rằng, người yêu của cánh hồng năm xưa, lại là cây hồng cằn cỗi, trơ trụi, dầy những mắt gai hôm nay. Tình yêu nhạt nhòa, hạnh phúc chông chênh, bởi vì chúng ta thiếu cho nhau sự chăm sóc, chứ cây hồng vẫn là cây hồng thuở xưa... vẫn còn đó. “Hạnh phúc không phải là chỉ được cái mình muốn, nhưng còn là muốn mãi cái mình được”

Mặt trời vừa nhú lên khỏi chân trời. Trước khi cuốc cầy lên vai ra ruộng, tôi mời các bạn, nếu có thể được, hãy cùng tôi, mượn cơ hội này để làm lại mảnh vườn của mình. Mảnh vườn mà có người trong chúng ta đã bỏ hoang trong nhiều năm tháng qua.

Các bạn thân mến, một mùa xuân qua đi là một mùa xuân không bao giờ trở lại, nhưng mùa xuân tâm hồn thì bao giờ cũng được ấp ủ. Uớc gì trong cuộc sống hôn nhân, tình yêu lứa đôi luôn mãi được tái sinh, với một tâm hồn mới, một trời mới, đất mới. Ðể những hạt giống được gieo xuống mảnh đất yêu thương hôm nay, sẽ đem lại hoa trái thương yêu ngày mai.


Việt Nguyên


Số Lần Chấm:  
12

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,216
Nguồn:
Đăng bởi: huongduong (6/9/2004)
Người gửi: viet nguyen
Người sửa: Nhật Huy;