Bài Viết Văn hóa

Hạnh phúc thơm từ tài năng, trí tuệ Hồng Khắc Kim Mai

Du Tử Lê

".....
Chớm dậy thì
Lớp măng ngọc
Bày đặt học viết chữ Yêu
Trên trang giấy sông Hàn
Làm thơ tình thạch nhũ
Giọt Non Nước đá mòn
Đọng miết trên môi
Môi chưa biết thoa son
Đã biết thẹn thùng
Khi anh nâng cằm
Dạy miếng hôn nóng hổi
....."

Đó là thơ Hồng Khắc Kim Mai, 1959. Bốn mươi năm. Hôm nay, đọc lại , với tôi, thơ Hồng Khắc Kim Mai, vẫn mới, như cảm giác đã có cách đây gần nửa thế kỷ.

Tôi tin, cũng như tôi, người đọc sẽ chấn động, khi biết, "miếng hôn" (mà) họ Hồng cho lại chúng ta, qua thơ của cô, là "miếng hôn" cô có được từ thuở mười lăm..

Tôi nhớ, giữa thập niên 60, khi "Mắt Mầu Nâu" từ giảng đường Văn Khoa, Saigon, bước xuống sân chơi thi ca, tự thân, đã một cơn lốc lớn. Cơn lốc chữ nghĩa, táo tợn. Cơn lốc hình ảnh, tân kỳ. Cơn lốc thịt da, thảng thốt.

Tôi nhớ, giữa thập niên 60, khi "Mắt Mầu Nâu" từ sân chơi thi ca sinh viên, bước vào quảng trường văn chương thời đại, tự thân, đã một địa chấn lao lung...

Những câu hỏi, cất lên từ nhiều phía, thương yêu. Những câu hỏi , cất lên từ nhiều phía, dao nhọn.

Những câu hỏi, dù có là những lát chém xuống sinh phần thơ Hồng Khắc Kim Mai; hay những vòng nguyệt quế ngưỡng mộ, tựu trung, đều không câu trả lời. Chúng như những viên sỏi chìm ngỉm dưới một mặt nước, rộng. Bởi vì, Hồng Khắc Kim Mai, đã mất tích, ngay khi vừa xuất hiện.

Sự mất tích của họ Hồng, hiểu theo nghĩa nàng lỗi hẹn với vinh quang, hay, chối từ nắm, bắt bàn tay danh vọng, đưa tới ?

Cách gì, lý do thầm kín nào, theo tôi, điều ấy, không quan trọng. Có quan trọng, đáng kể chăng, chính là sinh phần nắng, gió của đời thơ ấy.

Có quan trọng, đáng kể chăng, theo tôi, là lượng máu huyết của những câu thơ họ Hồng, hôm nay, sau bốn mươi năm ngọn, vực, vẫn còn rói, tươi sức sống. Chúng vẫn thở hồn nhiên mới mẻ, ngồn ngộn tinh khôi, giữa khi bao đời thơ khác, đã thời gian, rã mục; đã quên lãng, chôn vùi.

Hôm nay, sau gần nửa thế kỷ xấp, ngửa, cá nhân, đọc lại "Mắt Mầu Nâu" , tôi vẫn thấy mình chưng hửng, sảng khóai; bất ngờ, hân hoan, với những câu thơ như :

"Người yêu của tôi tìm vui trong khói thuốc, những-vòng-cung-chểnh-mảng"

Hoặc,

"Người hỏa tinh buông màn nghe hơi lạnh xuyên mười lớp áo
Ngước mặt lên trời cao
Vào đêm
Mắt mầu nâu đã trở thành đen sẫm..."

Hoặc nữa:

"Dỗ em đi anh
Dỗ cho kiếp sống vụn dày này an nghỉ
Dỗ cho trời cao xanh phải khóc
Em hôm nay như con trâu cày hừng đông mệt mỏi
Em như đá cổ sơ xôn xao ngày nhật thực
Có nghĩa lý gì một trăm năm đằng sau lưng hay đằng trước mặt
Quả bóng vỡ đi rồi, và xà bong tan trong nước
Em chán chường quá trời ơi làm sao anh biết được?

Dỗ em đi anh
Mộ dài xanh cầm canh tóc cỏ
Nửa đời em thuyền ngữa nước bơ vơ....."

Bốn mươi năm sau. "Mắt Mầu Nâu" trở lại, và, bước xuống cuộc đời, một lần nữa, lại mang hạnh phúc đến cho chúng ta. Hạnh phúc thơm từ tài năng (và.) trí tuệ từ một người, mang tên Hồng Khắc Kim Mai. Hạnh phúc biết bao cho chúng ta, nếu chúng ta nhớ lại rằng:

"Chỉ có những tài năng thật, mới mang sự mới mẻ đến cho văn học ... "

Cám ơn Mai. Mai. Mai. Mai

Du Tử Lê


Số Lần Chấm:  
8

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,831
Nguồn: Hồng Khắc Kim Mai
Đăng bởi: Pham Anh Dũng (9/16/2005)
Người gửi: Hồng Khắc Kim Mai
Người sửa: Pham Anh Dũng;