Bài Viết Âm nhạc

EVITA PERÓN

Mme Ngô

Nhắc tới bài Don’t Cry For Me Argentina thì tui nhớ liền tới ca sĩ Hồng Nhung. Sáng nay chú em Anh Ba thẩy vô Không gian riêng một bài viết có nhắc gần nhắc xa tới bà nội ni cùng mối tình ‘Năm anh hai mươi em mới sanh ra đời ...’ của bả ! Mèn, toàn là những tư tưởng lớn đụng nhau không hà, nhắc tiền nhắc bạc mà được dzậy dám có đứa giàu to nha !
Chuyện vầy nè : Lâu lẩu lầu lâu rồi, có người cho tui một tape video, hổng nhớ tựa nữa, về buổi dzăng nghệ kỷ niệm 10-15 năm chi đó của Hồng Nhung, thu hình tại một hí viện (Việt-Xô thì phải) ở tuốt ngoài Hà-Nội.
Tui xa xứ lâu rồi, đâu có biết ai dzô với ai, thấy con nhỏ hát cũng tới mà dòm cũng bắt mắt, cho dù mấy cái răng trên có khúc khuỷu khó coi ! Thỉnh thoảng xen lẫn phần live là ngoại cảnh hoặc playback, Hồng Nhung mặc đồ đầm-long dress, chạy lăng quăng trên đồi đuổi bướm hái bông, dư tràn tánh trưởng giả và, má ơi, thiếu hẳn tánh ... lao động sản xuất !
Rồi sao ? Ậy, từ từ cho tui kể chớ.
Tới một đoạn Hồng Nhung cầm micro cám ơn cha mẹ, nhứt là cám ơn bố, nhờ bố dẫn dắt mà mình mới yêu âm nhạc, đặc biệt là nhạc ... cổ điển (Dà, cổ điển nha) Kế đó thì nàng chọn hát một bản nhạc ‘cổ điển’ mà bố rất thích. Đoán coi bản gì ? Thì bản Don’t Cry For Me Argentina chớ bản chi nữa. Má ơi, tui nghe mà xém té ghế !

Chuyện sau đây mới dựng tóc gáy và toát mồ hôi lạnh nè. Hát hỏng xong xuôi thì tới màn trao hoa. Tía ơi, một chàng ốm o gầy gò, quờ quạng hấp háy (bị kiếng cận nặng quá xá) ôm bó bông tổ chảng lạng lên sân khấu. Dòm mặt chả tui ngờ ngợ, thấy quen mà hổng nhớ ra ai, mãi sau mới té ngửa. Chết mồ hông, ông nội Trịnh Công Sơn nhà mình chớ còn ai trồng khoai đất này nữa. Thảo nào ít phút trước đó thấy nàng gân cổ hát nhạc chi đó có bống bống bang bang mà chả sáng tác riêng cho nàng ! Trời, tuy tui đã từng là fan thứ thiệt của Trịnh Công Sơn, nhưng tui hổng thể chủ quan thiên vị để phủ nhận sự thiệt được, rằng cái hành động đó nó sến đã đành, cái mặt chả lúc đó nó cũng sến hết biết, sến heavy duty thượng thừa và vượt chỉ tiêu luôn lận !

Phàn nàn chớ sao không, tui đi kiếm người ‘tai mắt’ hỏi cho ra lẽ, sao chả chưa già đã lẫn, làm chuyện ruồi bu rẻ tiền ! Lời phàn nàn ni có tới tai chả không tui thiệt hổng rõ. Rồi tui nghe kể rằng : Chả mém cưới HN, nhưng vì có ‘sự cố’ nên HN bèn đi làm dâu người Hoà-Lan nước ngoài. Ông nhạc sĩ thất tình, tà tà viết thêm dăm ba chục bản nhạc nữa cho dăm ba chục mối tình khác , tội nghiệp gì đâu !

Trong con Phố rộng ni, mới gần đây, người ta lôi nhạc Trịnh Công Sơn ra mổ xẻ. Người ta dùng phương pháp thống kê để dẫn chứng rằng lời nhạc của TCS trước sau chỉ là một sự lập lại liên tục hổng dứt (ai biểu hay, cũng tại mấy người thổi phồng quá đáng !)
Ôi trời, làm sao cắt nghĩa được tình yêu, cũng như làm sao phân tích một mùi hương ! Yêu cứ tỉnh bơ yêu, ngửi cứ tỉnh bơ ngửi ... cắt nghĩa phân tích mần chi cho nó thêm rắc rối (mà chưa chắc đã thuyết phục được người nghe, cái bọn cứng đầu) !
Nói nào ngay Trịnh Công Sơn tài thiệt chớ không nha. Nhạc của ổng (dà, hổng dám kêu chả nữa, sợ bị fans của chàng lôi ra uýnh sặc máu hổng chừng) nhạc của ổng nhẹ nhàng, giản dị, lời nghe như thơ. Bị vậy người ta mới nói Trịnh Công Sơn là thi sĩ của âm nhạc. Hổng hiểu tại sao, cứ nghe tên TCS là tui liên tưởng liền tới ... Chopin, kỳ cục và hổng cắt nghĩa nổi !

Tui biết TCS dám cũng lâu rồi, hồi ổng còn ôm thước kẻ và phấn bảng, mỗi sáng đi xìu xìu ển ển giữa con đường mờ sương của thành phố Lâm Đồng để tới trường tiểu học dạy con nít. Thày giáo ấm ớ nên học trò lơ mơ, muốn làm chi thì làm, lớp học vui hết biết ! Rồi thày buông thước kẻ và ôm đờn, rồi thày leo cái rột tới đỉnh cao danh vọng, lâu lâu dòm xuống đám fans đứng lúc nhúc phía dưới đang ngó lên nghiêm túc chiêm ngưỡng (có tui ở trỏng nha, phải thành khẩn khai báo dzậy)
Hồi phong trào du ca thạnh hành, Trịnh Công Sơn có nói trong một tập nhạc xuất bản (Ca Khúc da Vàng thì phải) : Nhạc sĩ du ca là người ôm đàn hát rong giữa đời, nhận ra những thống khổ trong thân phận (nhược tiểu) của con người nên họ có bổn phận và sứ mệnh làm chứng nhân đi rêu rao các thống khổ ấy (ý chánh là dzậy, tui hổng nhớ nguyên con)
Chừng Mỹ Ngụy leo thang chiến tranh, nhạc TCS được xếp vào loại phản chiến, một số bị cấm hát. Đi quân dịch là thương nòi giống. TCS tuy thương nòi giống nhưng nhứt định trốn quân dịch để phản đối chiến tranh, bạn bè ông hầu hết là lính và lính thứ thiệt của cục Tâm Lý bộ Chiến tranh chính trị. Trốn lính vậy nhưng ông chơi thân và được lính thứ thiệt che chở (ngó chừng cả miền Nam ai cũng biết TCS trốn lính nhưng họ mặc nhiên cho ông hưởng cái quyền trốn này) Một người trong bọn họ là Đại tá không quân Lưu kim Cương. TCS viết cho bạn mình bản nhạc ‘Cho Một Người Vừa Nằm Xuống’ khi ông Lưu Kim Cương tử trận ở vòng đai phi trường Tân Sơn Nhứt trong dịp Mậu Thân 68.

Vậy rồi TCS là ai ? Trả lời được câu này (mà không ăn búa tạ) ngó chừng hổng dễ ! TCS nhỏ con và nhỏ nhẹ, hiền lành và mơ màng, không ưa nổi tiếng và ....thiếu óc kinh doanh. Ông thong thả kiếm tiền bằng tài làm nhạc của mình và tài làm bạc của gia đình trong việc điều hành chuyện bản quyền và tác phẩm. Tình yêu, chiến tranh, thân phận con người ... ba thứ đó khổ chết bà luôn, ông thấy chớ sao, ông cảm chớ sao, nên nhạc ông hay quá cỡ thợ mộc. Tui thành fan của ông là vì nỗi ấy.
Chánh quyền Ngụy để ông tự do sáng tác, chỉ kiểm duyệt (nghĩa là cấm lưu hành) một phần, dà chỉ một phần thôi, những bài nhạc phản chiến với nội dung rõ ràng gây phương hại làm suy giảm tinh thần và sức chiến đấu của quân đội và dân chúng miền Nam. Tự do của Ngụy là loại tự do nửa mùa, dĩ nhiên nó thiếu hẳn chuyện chỉ đạo trung ương của một loại tự do khác có tên là ‘tự do trong khuôn khổ’sau này.
Ngày 30 tháng tư 75, được mời hay bị mời hổng rõ, người ta nghe TCS ôm đờn hát om xòm trong la dô bản Nối Vòng tay Lớn. Cả sự nghiệp phản chiến của ông sau đó bị Bộ chánh trị trung ương đánh giá thấp, chỉ vì câu Ba mươi năm nội chiến từng ngày trong bản 'Gia tài Của Mẹ'. Vì rằng cuộc kháng chiến thần thánh chống Mỹ của Đảng không thể là một cuộc nội chiến khơi khơi, kẻ thù của ta là địch, là bọn xâm lược Mỹ và tay sai Ngụy, chớ hổng phải là nhân dân miền nam anh em, dùng chữ nội chiến là chưa phân biệt được địch và thù, do đó chưa giác ngộ được tinh thần cùng ý thức cách mạng !

Sau khi bị lôi ra xát xà bông và xối nước kỳ cọ kỹ lưỡng, TCS hãi quá bèn tự động bỏ thành phố dzìa kinh tế mới làm màn lao động sản xuất qua ngày. Trong một tấm hình chụp phòng tranh ảnh trưng bày tội ác mỹ ngụy, người ta thấy thấp thoáng có cả nhạc tình của TCS. Tui soi kính lúp đọc được tên bài hát ‘Hãy Yêu Nhau Đi', chắc hẳn cái đám rừng rú bần cố nông kia đang yên chí chuyện TCS kêu gọi cổ võ màn ... cởi đồ ra cho mát !
Lao động ở kinh tế mới bao lâu và sản xuất ra được bao nhiêu của cải vật chất hổng rõ, một ngày đẹp trời bỗng TCS được một fan của mình đồng thời cũng là một đảng viên gộc tìm tới. Ông được lôi ra tắm gội cho bớt mùi đồng chua nước mặn, rồi được lôi về thành phố và được phép thong thả ngồi sáng tác !

Ông không biết tới chăng những bất công và thống khổ của thân phận làm người (và làm người trong chế độ cộng sản), những nhục nhằn và đầy đọa của các bạn hữu trong các trại tù nơi rừng sâu núi thẳm không rõ ngày về ...? Tui ngờ không có vậy, người nhạy cảm như ông lẽ nào không nghe không thấy. Nhưng có thấy mà nói ra thì thiệt cũng phiền, dám phải dzìa kinh tế mới ở luôn, hổng chừng còn bị xúc dzô trại cải tạo là khác, thôi thì mũ ni che tai, ngậm miệng cho rồi ! TCS chăm chỉ nín thinh và làm thinh sáng tác trong khuôn khổ. Ở quốc ngoại ông bị kết tội thân cộng, tiếp tay cho cộng sản và nặng nề hơn ông chính là cộng sản ! Ông vẫn nín thinh và liên tu bất tận ... xỉn ! Người này bàn, dám đây một hành động tự hũy diệt phát xuất từ mặc cảm tội lỗi hổng chừng. Người nọ cãi, say sưa là chuyện vốn dĩ và đương nhiên của con ... sâu rượu ! Chỉ có trời mới biết !
Trời biết nhưng gan không biết. Tà tà nhậu mãi thì nó phiền hà, nên nó giận dỗi và làm màn ... chai luôn ! Chai gan rồi đời vui với ai ! TCS qua đời vì lá gan đã quá date nên ... expired. Ông chết trẻ, chỉ vừa mới 60 ngoài.

Không ai có thể phủ nhận được thiên tài của TCS. Nhạc của TCS là những bài thơ dồi dào âm và nồng nàn ý. Dễ nghe, dễ hát và do đó dễ nhớ, nó tà tà đi vào lòng người rồi không kèn không trống cắm dùi ở lại. Một bữa đẹp trời, thinh không người ta tỉnh bơ ngân nga rồi giựt mình hổng ngờ, tự hồi nào mình đã nghe và thuộc nó ! Theo cách ấy tui ngờ rằng nhạc ông sẽ bất tử không chừng.
Nhưng ... tư cách của TCS đã gây thất vọng và làm tốn biết bao giấy mực ở ngoại quốc
Người ta muốn rằng đã không thể chống đối anh hùng, nghĩa là viết nhạc phản kháng, thì cũng nên chống đối tiêu cực bằng cách bất hợp tác, nghĩa là dẹp đờn giải nghệ cho gọn.
Khen là thế và chê là thế !

Nhìn cho kỹ thì trừ tài viết nhạc TCS là người bình thường, vì thường vậy nên có nhát có sợ và dĩ nhiên là có ... hèn. Cái đứa hèn (cỡ tui) chỉ tính chuyện anh hùng khi biết chắc chuyện ni hổng làm nó giảm ... tuổi thọ. Bởi vậy mới hèn ! Thành ra rồi cái chuyện hèn của TCS xét cho cùng chỉ đáng thương.
Cái đứa chạy tháo thân sang đây, phè phỡn sống và hưởng, thây kệ anh em nhục nhằn kẹt lại, giờ bỗng làm màn phản tỉnh nói nhăng nói cuội, rồi mò về VN hành nghề ma cô, dẫn mối cho gái làng chơi HIV Cộng-sản ! So với cái bọn ấy, TCS vẫn là người đáng trọng và tư cách nhiều lần hơn !
Chúng hèn và đáng ghét, chúng bẩn và đáng khinh, cái bọn đầu trộm đuôi cướp đó, tha thứ sao được hả trời, cho dù lòng từ ái của tui bao la mấy đi nữa !

Vài hàng thô thiển.
Mme Ngô


Số Lần Chấm:  
21

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,019
Nguồn:
Đăng bởi: Tí Lười (9/29/2005)
Người gửi: Mme Ngo
Người sửa: TVMT; Tí Lười;