Bài Viết Xã hội

Nuôi con nên người

Mme Ngô

Dạy con tiếng Việt.

Lúc thím Râu nói với chồng rằng thím sẽ đi hỏi thăm xin ý kiến về việc nuôi con nên người thì chú Râu chẳng hiểu thím muốn nói chuyện gì - chú vẫn xưa rày được tiếng là dùi đục chấm nước mắm - Con mình chẳng lẽ lúc sinh ra nó hổng phải là người hay sao, còn bằng như người viết hoa theo cái điệu " ... Người tà tà ra bến cảng đặng xuống tàu đi Tây tìm đường cứu nước ..." thì thiệt tình chú hãi quá, hổng ham chút nào !!

Vợ chồng chú Râu hay có màn đối thoại ấm ớ với nhau như vậy là thường. Ta cũng nên biết sơ qua về họ chút đỉnh. Chú thím Râu hãy còn trẻ, nghĩa là chưa tới 50 - đây là ý kiến của quan bác sĩ họ Hồ tên Minh nào đó, cũng xin phân trần là quan đốc họ Hồ tuổi trẻ tài cao này chẳng có dính líu gì với Bác cả, theo bác ( sĩ ) Hồ thì cứ chưa tới 50 là vẫn còn ... trẻ chán - Chú thím " may mắn" được sống trong môi trường chủ nghĩa xã hội với Bác với Đảng một thời gian khá dài . Qua tới bên này, chú Râu bèn nhỏ nhẹ xin nàng bàn tay nắm cho đỡ lạnh lùng, chỉ chờ có vậy, thím Râu gật liền một khi - để lâu lỡ chàng đổi ý ! -

Sang đất tạm dung, học hành thi cử an cư lạc nghiệp xong xuôi thong thả, nhìn lại mình thím Râu giật thót, điệu này dám ... lỡ chuyến đò. Chẳng là chú thím tính toán kế hoạch có 10 đứa con, chú Râu muốn thành lập tới hai đội curling lận ! Thế là thím Râu gia tăng sản xuất để đạt chỉ tiêu trong thời gian ngắn hạn. Gặp thím lúc nào cũng thấy hoặc sẽ đập bầu, hoặc sắp đập bầu, hoặc vừa đập xong và đang trên đà ... đập tiếp. Thím là công chức chính phủ nên cứ ăn cứ ngủ và cứ ... nghỉ hộ sản dài dài. Thím làm một hơi năm mùa đông sáu đấng nhi đồng thì chú Râu thấm mệt. Chú xin phép vợ nghỉ " giải lao" . Tưởng tượng mà coi, chú thím ở một làng quê hẻo lánh xa lơ xa lắc, ánh sáng văn minh chỉ thấy trên ... truyền hình. Quận gần nhất là mt tiếng rưỡi đồng hồ, tỉnh gần nhất là bốn tiếng. Đường đi lại trắc trở cheo leo, lái xe lạng quạng là xuống đèo xuống vực như chơi. Mỗi lần ở cữ, để cho ăn chắc, chú Râu gửi vợ về nằm bệnh viện tỉnh. Thím Râu thì căn me, cứ đúng mùa đông tuyết lạnh lùng là khăn gói " về thành" (phố). Chú Râu ở lại thu xếp công việc làm ăn sao đó đặng mỗi 2 tuần đi thăm thím một lần, và rất thường khi vừa đặt đít ngồi xuống ghế bên cạnh vợ, chưa kịp hỏi han câu nào thì đài khí tượng đã loan tin sắp có bão tuyết, chú lại phải đứng phắt lên, lái xe tiếp đặng hồi cố quận. Cuộc đời chú giai đoạn này quả là có hơi ... lao đao. Thế nên nếu chú xin nghỉ xả hơi thì cũng là có lý do chánh đáng mà thôi, thím Râu vì thế rất thông cảm .

Đẻ xong thì phải nuôi. " Khâu" nuôi cũng mệt như " khâu" đẻ, có khi còn mệt hơn là khác. Vì đẻ thì ngắn hạn và có kết quả liền tù tì, còn nuôi thì dài hạn và kết quả có khi chỉ là ... ảo mộng Nuôi đã khó mà nuôi cho nên người thì chắc chắn phải khó nhiều lần hơn, thím Râu nghĩ thế nên rất ưu tư khắc khoải. Chồng thím lại thuộc thành phần " tới đâu hay tới đó " nên mỗi lần được thím vấn ý thì chú Râu cứ y chang một bài " lo xa làm chi cho hao mòn sức khỏe" mà tái bản. Chú cứ ca tới ca lui, ca riết rồi nghe hoài thím cũng đâm chán ! Cái thời gian ở làng tuy là có kém văn minh thiệt nhưng là thời gian thần tiên sung sướng. Chú thím Râu ở sở, nhưng đám bé con ở nhà ở vườn trẻ nếu có gì, người trách nhiệm nhiều khi chưa kịp báo cáo, thì chú thím đã biết ngay qua những đài phát thanh thông tin miệng của người làng lúc họ vào sở viếng thăm ... " ông ơi, bà ơi, con nhỏ thằng nhỏ mới thế này thế kia " ...vv và vv ...
Dù ở nơi khỉ ho cò gáy vắng đồng hương lui tới, được cái chú thím siêng năng dạy con tiếng việt không dám sao lãng nên bọn nhỏ nói cũng khá sõi. Thím Râu rất tự hào về khoản này - Có nhiều khi thừa thắng xông lên, thím lại còn yên chí mình là bà mẹ Việt đảm đang nhất ... quốc ngoại !! - Rồi dòng đời cứ xuôi chẩy êm ả mãi, cho tới khi chú thím vì việc học hành của lũ trẻ, phải dứt áo bỏ làng về với ánh sáng đô thị văn minh .

* * *

Thời gian đầu ở thành phố thật ... điên người. Xe cộ chạy như mắc cửi, thím Râu phải học lái xe để đỡ đần chú cái khoản đưa đón con đi học . Kể ra thím lái xe cũng giỏi, tới nay đã được 3 năm mà chưa gây tai nạn gì, nhưng bị phạt thì có hơi nhiều vì tội ... chạy chậm - làm " gián đoạn lưu thông trong giờ cao điểm" - Nhà tìm gần trường thì xa sở, gần sở thì xa trường - Ỏ đây là sở tốt trường tốt kìa, chứ còn trường sở lạng quạng thì nói làm chi ! - Thím Râu bao giờ cũng lên ruột vì thế ai có gặp ngoài đường ắt phải thấy thím mặt mũi lúc nào cũng rất táo bón khẩn trương !! Rồi đâu cũng vào đấy, chú thím từ từ tâm thần bớt hỗn loạn. Chú lại ca tiếp bài ca muôn thuở " tới đâu hay tới đó" và thím lại lâu lâu cứ yên chí mình là bà mẹ Việt " đảm đang nhất quốc ngoại" .

Mãi cho đến biến cố gần đây ...

Số là tuy về thành phố nhưng vì con cái còn nhỏ nên chú thím bất đắc dĩ lắm mới đi ra ngoài. Lóng trước mỗi lần đi thì có người tới nhà giữ trẻ. Nhưng rồi ... lóng rày con bé chị, sau kỳ sinh nhật thứ 12 vừa qua, bỗng quyết định thay quyền cha mẹ mà chăm sóc các em mỗi lần chú thím có việc phải vắng nhà một hai tiếng. Chú Râu vui lòng lắm, chú bảo thế là con lớn chú có tinh thần trách nhiệm. Thím thì lo lắng dặn dò trong ngoài xong, rồi sợ rằng con nhỏ lơ đãng chóng quên thím quyết định phải viết giấy cho ăn chắc. Tới đây một vấn đề lớn bỗng lòi ra : Thôi chết rồi, thím phải viết cho con bằng chữ ngoại quốc vì con thím mù chữ việt !! Ruột thím Râu bỗng thắt lại, và thím ... nghẹn ngào !

Các bạn đọc sẽ bảo : Thì cho con đi học chữ việt. Nói thì dễ, nhưng làm không dễ gì. Không phải chỗ nào và lúc nào cũng có lớp tiếng Việt để mà gửi con đi học. Chú Râu biểu thím mua nhạc karaokê tiếng việt cho con tập hát theo, vừa giải trí vừa học tiếng mẹ đẻ. Karaokê lại cũng có vấn đề riêng của nó. Các ban nhạc ca sĩ mầm non mầm già vừa hát vừa ... hỏng. Họ hát nhạc việt, hay nhạc ngoại quốc lời việt gì thì cũng y chang như người ngoại quốc thứ thiệt, đơn đớt, khó hiểu và ... khó đoán. Phải như thế mới là dân ... sang, ở ngoại quốc lâu năm mà còn phát âm sõi tiếng Việt thì ... nhà quê quá ! Chừng như chưa đủ, họ còn dựt dựt, bò lê bò càng trên sàn nhà cho đúng điệu !! Chú thím Râu xem xong một bài đã hết hồn, sang bài thứ hai, rồi thứ ba, rồi thứ tư thì thấy cứ đều đều một giọng cả như thế, nản lòng chiến sĩ hết sức. Thím Râu bèn đổi chương trình hành động, thím đi mua băng đĩa karaokê sản xuất từ Việt nam. Nhưng đĩa hát cho nhi đồng thì thấy các cháu son phấn loè loẹt khó coi, ăn nói lại rất gượng gạo ấm a ấm ớ. Đĩa hát của người lớn thì cha mẹ tôi ơi, lại cũng cái màn trơn trớt nhài nhại và cũng giựt giựt bò lê bò càng khó coi, dám chỉ có hơn chứ không kém. Làm sao được bây giờ ? Chú thím Râu không muốn mang tiếng là người kém văn hóa, nhưng ... chẳng phật thì đừng, chớ còn văn hóa kiểu karaokê của thị trường ca nhạc hiện hành thì thực tình chú thím ớn ợt ! Mà để con mù lòa thì không đành lòng tội lỗi quá ! Còn đám trẻ con nhà chú thím thì coi bộ cũng chẳng hứng thú gì ráo trong sự nghiệp ca hát karaoke. Thế là thím chạy ngược chạy xuôi tìm cách cho con học tiếng Việt.

Bạn có ý kiến gì giúp chú thím Râu không ? Còn bạn muốn biết thêm những chuyện lỉnh kỉnh về gia đình nhà chú xin đón coi hồi sau sẽ rõ.

Mme Ngô


Số Lần Chấm:  
17

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 6,160
Nguồn:
Đăng bởi: Tí Lười (9/29/2005)
Người gửi: Mme Ngo
Người sửa: TVMT;