Bài Viết  

Xuân Tha Hương

Hoàng Hạc





- Thôi tui với con Linda ra ngoải trước nhé  !

Ngày thứ Bảy mồng ba Tết gì mà bà nhà tôi cứ cầm chổi quét từ đầu phòng tới nhà bếp .
- Quét nhà cho sạch sẽ chớ ông . Ông đi đâu mà sớm thế . Chợ Tết có mở thì đến chiều tối mới mở , ra ngắm ai ngoài đó  ?

Con đường dẫn dắt đến khu chợ Việt Nam hôm nay đầy nghẹt xe Honda , Toyota , Lexus , những loại xe người Á Châu hay thích tậu sắm . Tôi vòng qua bên chợ Taipei Saigon gần đó thấy khu đất đậu xe cũng đầy ắp xe cộ . Đường Beo ngáp trước bốn lằn xe nay cảnh sát giao thông chỉ chạy 2 đường .
Sân khấu được dựng trước cửa tiệm cho mướn phim Hồng Kông và văn phòng khai thuế . Nhìn sân khấu dã chiến nhỏ hẹp , không mái che được ráp sơ sài , không hiểu sao có thể chịu được mười mấy người trong vũ đoàn Lạc Hồng đang muá hát . Các cô cậu trẻ tuổi tràn đầy sức sống dẻo dai , ẻo lả với các điệu múa dân tộc .

... Từ miền Nam anh thường ra Bắc
    Mang theo câu hò điệu lý chín dòng sông ....

Ca sĩ Như Loan với thân hình người mẫu tuyệt vời , với chiếc áo đầm ngắn ngủn , thân trên lại không đủ vải , khiến các cậu thanh niên mủi lòng cứ thích tiến sát tới sân khấu để ngắm nhìn . Một vài người quen nhìn tôi , cười toét miệng , nửa đùa nửa thật nói với tôi :

- Sao tui cứ thấy ông toàn chụp mấy cô không dzậy  ?

Em Xi ( MC)  là Công Thành . Ông ta rất xuất sắc trong việc điều hành buổi văn nghệ . Giọng to , khỏe , trầm ấm và với tiếng hát chung với Lynn trong tà áo dài đầy màu sắc trong những bản nhạc kích động làm không khí Tết trở nên sôi động lên .

Công Thành hỏi vợ :
- Sao Lynn hát tiếng Việt có đúng dấu chính tả Việt Nam không ? Tiếng Việt nói không đúng dấu phiền lắm đấy ?

Bà vợ Lynn lém lỉnh trả lời :
- Không sao đâu , Lynn hát quen rồi . Đâu có ai cười nhỉ  ....

Trước khi hát một ca khúc Twist , Công Thành nhắc nhở vợ :
- Bà coi lại quần dài của bả , một lát nhảy giựt giựt không khéo lại tụt xuống thì coi  không được đó bà .

Lynn rất tự nhiên , tay vén áo dài ra , khoe cái bụng thon nhỏ với làn da trắng bạch , giả bộ như cài lại nút khuy quần . Giữa chừng một em bé bước gần sân khấu tặng hai chiếc bong bóng  thon dài xoắn với nhau . Lynn nói lời cám ơn và gắn quả bong bóng vào một chỗ nào đó , nhảy muá hát tiếp tục . Lắng nghe các ca sĩ chuyên nghiệp ca , mới biết họ hát rất tự tin , chững chạc . Nhịp điệu vững , làn hơi trầm ấm , khỏe , dài hơi , ngân vang đều đặn .

Hát xong Lynn câm microphone cười :
- Cám ơn quí vị , không biết cái bum bum của em đâu ?

Công Thành cười :
- Bà lại nói năng tùm lum tùm la rồi . Phải nói là chiếc bong ...  bóng .






 
Năm nay Xuân về trên đất bắc Texas , đầu tháng hai khí trời mát mẻ . Chúng tôi lái xe tới chợ trời Trader Village , nằm gần thành phố Grand Prairie . Nói là chợ trời nhưng thật ra là một khu đất rất rộng , có những vòm mái nhà che phủ và có những tiệm quán xây cất có cửa bao bọc . Tuy nhiên tôi thường hay đi dạo mua sắm trên các dãy bàn bày bán ngoài trời . Trước khi vào cổng tôi được cô con gái thứ nhì trao cho một mảnh giấy màu vàng nhạt , trên có in hàng chữ Tết Việt Nam . Có tờ giấy này vào cửa không phải trả ba đô lệ phí .

Ngày thứ Bảy trời nắng hanh vàng , xe cộ đã đậu gần đầy nghẹt . Tôi kiếm chỗ đậu xe , lững thững di vào khu chợ trời và không quên liếc nhìn bảng cột 6B nằm vắt vẻo trên cao .

Bà nhà tôi đi bộ một lát , ngắm nhìn người đi qua đi lại , lắc đầu :
- Không hiểu làm sao , mấy ông trong ban tổ chức Tết lại chọn chợ trời làm nơi hội chợ Tết Việt Nam . Tui nghĩ chỉ có người Mễ vào coi thôi .

Khắp nơi từ cửa hàng đến người mua sắm hầu hết là dân Mễ , tay xách tay đẩy xe bế bi rủng rỉnh đâu cũng có mặt .


Chợ trời rộng mênh mông , gọi phôn tay cho hai tiểu thư nhà tôi cũng không rõ nằm nơi đâu . Tôi bèn hỏi hai ông đầu đen đang lẫn thẫn đâu đó , hỏi thăm khu chợ Tết nơi đâu .
- Đó , nó nằm tuốt dưới góc chợ , gần nhà vệ sinh công cộng .

Trong một mái nhà trống thật rộng , bà con người Việt kẻ ngồi người đứng xem chương trình Tết , một vài ca sĩ địa phương đang ca vài bài nhạc Xuân . Góc nọ bày trò chơi lô tô , ném chai ném banh . Có gian hàng khuyến mại hàng phôn di động , hễ ai đi ngang họ lại phát một phong bì lì xì . Lúc tôi đi qua một gian hàng sách báo , một bà lại dúi vào tay tôi một tạp chí Hướng Đi của giáo hội Tin Lành .

Ở một góc nọ , vài cậu thanh niên , ông lão bu quanh những bàn cờ tướng . Tôi đứng lớ ngớ ngó nhìn . Họ đã giao đấu để tranh nhất nhì ba tư . Bên cạnh hai anh thanh niên đang ngẫm nghĩ nước cờ , và anh thanh niên mặc áo ca rô sọc thở dài bước ra . Tôi đã xem lối chơi của anh ta . Chơi kiểu gì mà cứ đưa mã cho xe người ta xơi tái . Còn lại hai ông đang tranh vào chung kết . Tôi ngó thấy trên bàn còn trống một bàn cờ , bèn hỏi một ông ngồi gần đấy và chúng tôi nhập cuộc . Hỏi ra ông ta sẽ vào chung kết và sẽ đấu với kẻ thắng cuộc của bàn kế bên . Thoạt đầu ông ta đi nước chốt ba tấn một . Sau hơn mươi nước tôi ém chặn hết quân , dùng pháo phá sĩ và thắng bằng song xa . Người thắng bên bàn kia là con trai của ông đang đấu với tôi . Cậu ta không đấu với bố cậu ta . Hai cha con thắng giải cờ tướng nhất nhì , chia nhau hơn trăm đô tiền thưởng . Biết vậy tôi đi sớm một chút , thế nào cũng được thắng giải cờ tướng lãnh ít tiền còm về ăn Tết .

Ngày hôm kia bà nhà tôi đi làm về sớm , mặt rầu rầu than thở :
- Tui làm hết ngày hôm nay rồi nghỉ ở nhà , không đi làm nữa .
- Sao vậy bà ? Hãng phôn Cinram nó đuổi bà hả ? Như tuần trước bà về nhà là là .... họ đuổi nhân viên cho là mấy người làm chậm quá .
- Không , lần này họ không làm như thế . Bị người ta than phiền quá . Bây giờ họ nói là đổi bọn tui qua ca đêm . Mười hai tiếng đồng hồ đứng cả đêm , tui làm sao chịu cho thấu . Tui nghỉ ở nhà ông nuôi .

Con bé Linda nhà tôi nghe được , lo lắng quay sang hỏi nhà tôi :
- Bây giờ bố đang thất nghiệp , má lại không đi làm . Lấy gì mà sống hả má .

Bà nhà tôi cười :
- Nhà còn mấy bao gạo , con đừng có lo .

Linda quay sang hỏi tôi :
- Trong ga ra nhà mình còn nhiều gạo không bố ?
- Còn hơn chục bịch . Mỗi tháng nhà ăn hai bịch . Chỉ ăn cơm với muối thôi , cũng sống được vài tháng mà con .
- Sao má nói dạo này bố tập ca để làm ca sĩ để nuôi gia đình mà . Mỗi ngày con cứ nghe bố ca mãi bài gì mà " Đón xuân này nhớ xuân xưa " . Bố hát riết hát mãi con cũng gần thuộc .

Tôi nhớ một anh bạn làm chung sở với tôi , kể chuyện là lúc còn bé anh ta ngồi học bài . Bên cạnh nhà là một chị sinh viên đang học thuộc bài thi Vạn Vật :
- Nghe cô ta đọc cả mấy chục lần còn chưa thuộc . Trong khi mình nghe cô ta đọc mình đã thuộc rồi .
- Vậy cô ấy có đậu vào được trường Y Dược không ?
- Không , cô ấy bây giờ đang trông con .
- Con ai ?
- Thì con tao chứ ai !

Giờ đây không hiểu vì sao tôi hát cả mấy chục lần vẫn chưa thuộc . Nhớ được câu đầu , câu thứ hai lại quên mất . Bài hát ngày xưa tôi lẩm nhẩm ba lần la thuộc làu làu . Chắc phải uống thuốc bạch quả ginkgo bilova gì đó . Hôm đó có người bạn trên nét nhờ tôi hát bản Đón Xuân này nhớ Xuân xưa thuộc điệu nhạc bolero . Nói thật tôi chưa bao giờ hát nhạc Việt với điệu bolero , thường thì tôi chỉ nhớ duy nhất một bản Clementine : " Ôi em yêu kiều , ôi em yêu kiều . Người yêu dấu Cờ lê măng tây . " Bản này ngày xưa đi hướng đạo hay hát lắm . Ngoài ra chẳng thuộc bài nào hết .


Còn tiếp


Hôm đó trời đang lạnh , tôi đang bận dở tay sửa sang lại cái phòng tắm vệ sinh nên chỉ có rảnh rổi vào lúc thật sáng sớm (khoảng 5 giờ sáng ) . Lúc đó tôi đóng chặt cửa phòng , rồi nhét vài vài quần áo cũ để tiếng nhạc khỏi lọt ra ngoài . Tôi dùng cái laptop với Sound Card , không hiểu sao lúc thu âm tiếng cứ bé tí . Gào thật to rồi mà mức thu âm vẫn chưa tới gạch báo động đỏ trong nhu liệu CoolEdit Pro .  Mũi bị nghẹt hát thì cứ ò è ụt ịt  . Bài hát phải giao ngay để ngưòi bạn còn mix tới mix lui cho kịp chương trình Tết . Tôi gọi phôn cho anh Thạch trưởng ca đoàn chỉ tôi cách nào lấy hơi cho đầy mà khỏi bị nghe hơi gió :
- Thì ông hít hơi cho xuống bụng .
- Nhưng mũi tui đang bị nghẹt . Thở bằng miệng thì không kịp lấy đầy hơi . Vậy phải làm sao ?

Thạch cười và nói dửng dưng :
- Thì ông đừng hát nữa .

Kẻ viết bài này có thể mất chừng vài giờ để viết bài tùy bút này , nhưng tập hát và thu âm karaoke không phải đơn giản như vậy . Trước nhất phải hát đi hát cả chục lần , cho thật thuần nhuyễn , không bị vấp chữ , hát ngọng nghịu . Chỗ nào cần kéo dài lên xuống . Cho đầu microphone sát quá gần quá cũng không được . Hát trật nhịp phải ca lại . Nói thật hát đi hát lại vài ngày , thu đi thu lại cả vài chục lần , nghe lại giọng ca oanh vàng thỏ thẻ cũng chưa vừa ý  . Nghề chơi nào cũng lắm công phu .

Trên sân khấu các thiếu nữ duyên dáng trong Cuộc Thi Tuyển Hoa Hậu Texas trong các tà áo dài xinh xắn . Kế tiếp là khúc múa Xuân Về và một màn vũ mới theo nhạc trẻ linh động do các nữ sinh viên trường đại học UTA , trong số đó có hai cô con gái của tôi . Các cháu với chiếc áo thun trắng , bên ngoài khoác áo ghi lê đen ngắn ngủn . Cách đây mấy ngày hai cô lớn nhà tôi qua bên chợ Dillard mua hai cái áo ghi lê đen cụt cỡn về với giá hai mươi đô và nói với bà nhà tôi xem mẫu  may theo để còn đi trả lại . Tiền vải hơn một thước chỉ tốn gần hai đô .

Con bé Linda nhà tôi hí hửng mặc chiếc áo ghi lê vào người , ướm thử , nhõng nhẽo :
- Má à , cái áo này má may cho nhỏ lại , chứ con mặc thử sao nó hở hết vầy nè .

Bà nhà tôi cười mỉm :
- Cái này má may cho hai chị con , có phải may cho con đâu mà lớn với bé .

Mới ba giờ chiều các hàng quán bày bán trong chợ Tết đã hết nhẵn . Tô bún bò bé xíu đến sáu đô la , xiên thịt nướng nhà thờ tôi  bán một đô một xâu , ở đây ba đô .

- Thôi mình ghé qua bên nhà thờ Các Thánh Tử Đạo ăn Tết .

Từ đây chạy xe qua bên nhà thờ chừng lối mười phút . Có lẽ sắp đến giờ lễ nên trong hội trường không đông lắm . Bà con thiên hạ đang mải mê chơi bầu cua cá cọp và lô tô . Cảnh tượng quen thuộc như mọi năm , không có gì thay đổi lắm .

Mỗi người làm một tô phở tái chín lung tung . Nước lèo rất ngon ngọt , chỉ tội không được nóng lắm , có lẽ bán cho kịp số khách đông đảo ,  họ cứ trụn  bánh phở sẵn , ai tới mua họ múc nước lèo chan vào . Con bé Linda đòi mua mấy đô vé lô tô . Người xướng không đọc nghe vẻ nghe ve xem con nào ra , họ đọc số ra bằng tiếng Anh và tiếng Việt . Gọn gàng chính xác cho bọn trẻ bên này dễ hiểu .

- Chào ông Trưởng Khu , chúc mừng năm mới .

Anh Tư người cùng xứ đạo với tôi , nhác trông thấy tôi với nụ cười trên môi :
- Ông Trưởng Khu Tử Đạo à ?
- Có chi không anh ?
- Dạ có , trên nhà thờ năm nay giao cho mỗi khu và đoàn Liên Minh Thánh Tâm mỗi  tuần trong Mùa Chay vào ngày thứ Hai và thứ Tư mỗi khu phải ngắm một bài  .

Tôi thoáng nghe qua , lòng hơi hoảng . Lúc còn bé tôi thường dắt ông cụ tôi xuống nhà thờ Vườn Xoài (nhà thờ xứ Bắc) ngắm đứng Mười Lăm Sự Thương Khó Chúa Giê Su . Nghe các cụ cứ ừ ư từ đầu bài đến cuối bài chẳng hiểu được bao nhiêu , đến khi nào Amen mới biết là hết bài ngắm .

- Anh Tư à ! Anh biểu tui lên hát Karaokê thì còn được , chứ bây giờ biểu tui lên ngắm 14 Đường Thánh Giá ....
- Không phải 14 Đường Thánh Giá , là 15 Sự Thương Khó Chúa Giê Su .
- Anh thử ngắm ra sao , để tui còn nhớ lại .

Anh Tư hắng giọng khề khà :
- Thứ nhất thì ngặm ....

Anh Tư có lẽ người xứ Bắc , lấy vợ Thanh Hoá mà  sao ngâm ứ ừ giọng miền Trung ngặm ngặm  . Tôi cười , khích lệ anh ta :
- Ui chao , anh Tư ngắm hay quá . Tui đề nghị xứ mình trao giải thưởng Ngắm Quan Tài cho .
- Ngắm Quan Tài à , tui chưa nghe qua bao giờ . Ngắm Nhân Tài thì có .

Trao đổi vài câu chuyện làm quà , chúng tôi tản mát dạo quanh hội trường xứ Các Thánh Tử Đạo . Khoảng 5 giờ chiều chúng tôi chạy xe qua chợ Hồng Kông mới khai trương . Nghe nói có cả Chợ Hoa , chắc hẵn  sẽ rực rỡ đủ màu sắc xanh đỏ tím vàng hoa cúc hoa mai nở rồi .

Chợ Hồng Kông mới nằm trên đường 303 Pioneer Parkway và Great SouthWest Parkway . Bên Mỹ này nhiều người hơi bị bối rối về những chữ viết tắt sau tên đường . Thật ra không có qui tắc nào để phân biệt giữa Avenue , đại lộ và Street , đường cái .  (Avenue viết tắt Ave ) , có khi những con đường 1st Ave , 2 Ave gần South Beach khu Mỹ đen bé tí teo . Trái ngược hẵn bên quê nhà đại lộ có  ý nghĩa đường rộng lớn , xe tăng chạy vào còn được .  Ngoài ra Boulevard (Blvd) , Parkway (Pkwy) cũng là những con đường lớn , Road (Rd) cũng là đường , nhưng thường xuất hiện ở miệt đồng quê (country) . Trail (Tr) , Court (Ct) , Circle (Ci) , Drive (Dr) là những con đường ngắn , lòng vòng trong khu xóm .

Có một câu đố hỏi tại sao chúng ta : "Drive in a parkway , and park in driveway " .  Parkway là con đường , Driveway là chỗ đậu xe trước sân ga ra nhà . Câu trên có nghĩa là Lái xe trên đường , và đậu xe trên sân nhà ga ra .

Tôi gặp hai vợ chồng ông Tạ đang lững thững cắp tay nhau dạo phố mùa Xuân .
- Chào anh chị . Chúc anh chị một Năm Mới mọi sự như ý và nhân tiện nhờ anh chị một tay .
- Cần một tay thôi à . Này em ! Bỏ tay anh ra một lát , ông trưởng khu có việc nhờ tay anh . Một tí nữa bà cứ việc ôm lấy nó .

Bà Tạ đỏ mặt , nói lí nhí cái chi trong miệng , bỏ tay chồng ra đứng im lặng nghe ngóng .
- Vâng , thứ Hai này nhà thờ mình ngắm , tui nhờ anh ngắm một bài . Nghe nói anh ngắm Nhân Tài hay lắm phải không anh ?

Trong các xứ đạo đông người ở Việt Nam thường có tổ chức ngắm Nhân Tài trong Mùa Thương Khó Chúa chịu chết . Thường chỉ có các cụ các ông trong xứ ra tham dự , chẳng thấy các chị các bà ra ngắm bao giờ , có thể ra chỗ đông người mắc cỡ chăng . Có vị vừa mới mở miệng ứ ừ không đúng nhịp , bị gõ cái cóc phải đi xuống ngay , nhường chỗ cho người khác ngắm . Phần thưởng có khi là một chuỗi lần hạt , hoặc một cây thánh giá  vân vân ...

Ông Tạ nghe lời khen tặng , nở mũi cười tươi :
- Anh nói quá . Hồi xưa đi lính ở đơn vị anh em hay cử tôi ra ngắm . Mà hồi đó  trong đơn vị tôi thường là dân Bùi Chu Phát Diệm . Hôm đó sao lại có một ông người Thanh Hoá Nghệ Tĩnh gì đó . Ổng lên ngắm làm sao bị cả đám lính đang ngồi nghe chợt cười ồ lên . Ông ta tím mặt lại quay xuống văng tục ầm lên , Thế là cả nhà nguyện hôm đó được bữa cười no bụng , bỏ cả lễ lạy .
Trước cửa chợ một dãy hoa cúc nở vàng rực rỡ , sáng hẵn lên . Lưa thưa vài chậu phong lan trắng bạch , tím hồng , chen lẫn vài chậu mai , hoa e ấp không chịu nở .

- Bà à ! Cô em tui dặn mua giùm cổ mấy chậu cúc . Cô biểu cúc trên đây bán rẻ lắm , có  bảy đô chín chín .
- Không mua đâu ! Cúc nở hết rồi , mua về để tế ư !

Không hiểu sao chợ Tết trong chợ Hồng Kông không có gì mới lạ , cũng hàng cũng quán bày biện vài cái bánh chưng , bánh tét , góc kia vài cái bàn đầy đặc khách hàng nhẩn nha ngồi mút tôm đất crawfish chùn chụt mà thiên hạ ông đi qua bà đi lại chật nghẹt trong khu chợ . Có lẽ nghe chữ Chợ Hoa gợi lại nỗi nhớ niềm thương dạt dào trong tâm tưởng mọi người chăng ?

Mẹ ơi ! Hoa cúc hoa mai nở rồi !  Hoa đã nở báo Xuân đang về mang lại chút hương vị ngày Xuân trên đất khách .

ooooOOOOoooo

Bên chỗ tôi ở khu chợ Việt Nam Plaza tổ chức hội chợ Xuân vào ngày 9 và 10 tháng 2 2008 . Thế là được hai lần chơi Tết . Bên này dù ngày Tết mồng một rơi vào bất cứ ngày nào trong tuần đều dời vào ngày thứ Bảy , Chủ Nhật gần nhất . Năm nay lại vào thứ Năm  7/2/2008 , nên được hai lần đi chơi chợ Xuân . Mười giờ sáng khai mạc bắt đầu . Nhà tôi cách chợ không xa lắm , đi bộ chừng mười phút . 

- Bà có đi ra coi chợ Tết không ? Mười giờ chợ Tết đấy ?
- Không , ra chi mà sớm thế  . Đợi chiều tối hãy ra . Tui nghe chợ Tết ngày thứ Bảy chơi văn nghệ đến 11 giờ đêm mà .

Ngày Xuân ở nhà chẳng lẽ ngắm vợ suốt . Bà hàng xóm thỉnh thoảng ghé sang nhà tôi , nghe bà nhà tôi hứng chí nghỉ ở nhà không đi làm nữa , gọi phôn qua chúc Tết :

- Ủa ! Bà nhà ông nghỉ ở chơi à ! Thế thì hai ông bà tha hồ mà ngó nhau .

Chồng bà ta , ông Lê cũng mới thất nghiệp đầu năm . Thấy ông ta tiếng Anh không rành , tôi mới sang nhà chỉ cách hướng dẫn xin tiền thất nghiệp trên nét . Tôi mở côm biu tơ lên chỉ cách ghi tên đăng ký Log On vào trang mạng lưới texasworkforce . Quay qua quay lại để hỏi ổng vài chi tiết cá nhân thì không thấy ông ta đâu hết . Lòng tôi chùng lại , bỏ thời giờ sang giúp thiên hạ mà họ lại hờ hững như vậy . Bây giờ khác lúc trước , cái gì cũng vào in tờ nét . Gọi phôn để xin hướng dẫn tin tức , phải ôm phôn bấm lạch chạch 1 hoặc 2 và sẽ được nghe tiếng léo nhéo trên đường dây điện thoại : " Bây giờ chúng tôi chưa được rãnh rỗi , xin ông/bà cứ ráng chờ . "   Tôi đành chỉ cách tạo tên người dùng (ID user) và mật khẩu (Password) cho cô con gái lớn ông ta .

- Bây giờ chị và cháu phải ghi những thứ này vào giấy nhé ! Nếu quên sẽ không vài được mấy cái trang lưới này đâu . Cứ hai tuần một lần vào trang này xin tiền thất nghiệp như chú , và cứ mỗi tuần một lần phải đăng cai tìm việc làm .

Vừa nói đến đây ông Lê lò dò về , tay cầm bó giấy , miệng lẩm bẩm :
- Sao khó vậy ? Tui nghe ông bạn tui nói không cần phải vào nét xin tiền , cứ việc điền vào mấy tờ đơn gửi đi là được việc .

Tôi không biết trả lời ông ta làm sao , tiếng Anh tiếng u ông ta không hiểu lắm , nghe lờ mờ như gà mắc dây thun .
- Vậy bác cho tui xin số phôn ông ta để tui biết cách xin như ông ta . Chứ xin cách này tui cũng phiền quá .

Làm ơn thì  làm ơn cho trót , tôi ráng ngồi lại điền mọi thủ tục cách thức , chỉ hướng dẫn cho cô con gái ông ta . Các cháu bé chúng nó nhanh lẹ lắm . Chỉ sơ sơ bấm cái này click cái kia , chúng nó liếc qua là nhớ  .

Bà vợ ông ta tiễn tôi ra tới cửa , cười toe toét :
- Anh đừng giận ổng nhé !  Tính ổng ngang lắm . Ổng mang bệnh trong người mà vẫn không chịu đi chữa bệnh . Bị bệnh lòi cả ruột ra thế mà đưa vào nhà  thương mấy lần , họ vẫn không chịu giải phẫu . Nhà tôi được hưởng Mê đi ke (Medicare) đi khám bệnh nhà thương miễn phí . Thế mà nhứt định ông ta không chịu đi . Kệ thây ổng !

Gặp phải người đi ngang như cua kẹp , tôi cũng không biết làm sao . Như tôi bây giờ hai vợ chồng đều ở nhà , sống bằng tiền thất nghiệp của tôi . Hi vọng là được hơn sáu tháng . Bảo hiểm sức khỏe lại không có  . Bên này tiền đi khám bác sĩ không sợ lắm , chỉ ngán nhất bệnh hoạn mà vào nhà thương . Bước vào bước ra sơ sơ cũng vài ngàn đô , nếu ai chẳng hạn bị mổ tim mổ phổi cha chà cũng vài trăm ngàn đô  .


Số Lần Chấm:  
40

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,744
Nguồn:
Đăng bởi: NgocDung (2/17/2008)
Người gửi: hoanghac
Người sửa: Ngọc Dung;