Bài Viết  

Về Đây - Về Đây

Philato

                                           

        

Về đây, về đây tham dự đại nhạc hội Cám Ơn Anh đồng hương ơi!

Vé đây, vé đây, trước mua vui sau trả nợ TPB đồng hương ơi!

Cái nợ máu xương của chúng ta đối với người TPB/VNCH không bao giờ trả nổi, vì họ có đòi bao giờ đâu. Còn con nợ tưởng để lâu sẽ hóa bùn. Đại nhạc hội Cám Ơn Anh chỉ là dịp mượn lời ca tiếng nhạc nhắc chúng ta món nợ chưa trả.

Cứ hai năm mới tổ chức được một lần! Nhưng nếu tính từ ngày người TPB/VNCH bị VC đuổi ra khỏi bệnh viện,“thằng mù cõng thằng què”, chôn chân dưới đất, mắt ngước lên trời, mặt hướng ra biển khơi nhìn theo các đại bàng cất cánh, thẩm quyền lắc lư con tầu đi thì đã 35 năm có lẻ (1975-2010) mà chúng ta chỉ mới tổ chức được 3 kỳ! Vị chi là 10 năm mới có một lần và kỳ thứ bốn này đang bước vào giờ phút khai mạc, ngày 1 tháng 8 này, mà sao tôi thấy “uể oải” quá!

Mọi cố gắng và sức lực của ban tổ chức, của hội HO Cứu Trợ TPB & Quả Phụ Cô Nhi mà “cái bang trưởng” là lão bà-bà ba lần ba mươi cái xuân xanh đã tới lúc sức cùng lực kiệt! Sắp tới lúc phải nhắc câu:

_ “Chí tuy còn mong tiến bước, nhưng sức không kham nổi đoạn đường dài!”.

Hải ngoại chư quân tử anh hùng hào kiệt nam phụ lão ấu tu sĩ nam nữ đâu đâu hãy về đây tiếp tay, tiếp sức cho lão bà-bà đi, chỉ cần mua 1 vé, dù đi coi văn nghệ hay không cũng là một nghĩa cử rồi.

Dù bận trăm công nghìn việc thì sáng Chủ Nhật cũng nên dành ra 1 tiếng đồng hồ để bước qua cửa, vào nơi tồ chức đại nhạc hội rồi bước trở ra cũng không muộn. Nhất là các tu sĩ nam nữ quận Cam, chưa một lần bước chân đến đây. Bước vô rồi rút ra cũng còn dư thời gian để đi làm việc thiện, quyên góp $-bạc để giúp người nghèo Xấu Hổ Cả Nước. Người TPB/VNCH không nghèo, các anh giầu lắm, dám hy sinh cả tấm lòng-ruột và chân tay để cho người đời vay mượn mà đi tu. Quý ngài thường giảng cho con chiên phật tử NGHE về công bằng và bác ái, giờ đây xin quý ngài cho họ XEM lời giảng thay vì chỉ nghe xuông. Xem dễ hiểu hơn nghe.

Nói thẳng mực tàu đau lòng gỗ (đá) là xin quý cha quý thầy làm thay vì chỉ giảng. Đã qua ba lần đại nhạc hội Cám Ơn Anh, từ Nam lên Bắc CA, trên hàng ghế danh dự dành cho các chức sắc tôn giáo, vẫn vắng bóng quý linh mục, chả thấy cha nào cả! Các cụ ta đã dạy rằng “quá tam ba bận”, ba lần là đủ rồi, và ở Hoa Kỳ này họ cũng nhắc đến luật “quá tam ba bận” thì phải. Đây là lần bốn, xin quý linh mục, tu sĩ nam nữ bước xuống, bước xuống địa ngục trần gian với TPB/VNCH.

Đến tham dự buổi gây quỹ cho TPB/VNCH nhất định không vi phạm giáo luật và cũng không phải là hành động chính trị nên đừng sợ “hậu vận” không được về Xuống Hố Cả Nút để làm việc thiện.

Thực ra số tiền do bán vé không phải là chính, nếu bán hết 10 ngàn vé, mỗi vé 10$ thì số thu không nhiều lắm, mà phần chính vẫn là kính mời đồng hương đến tham dự để bày tỏ tấm lòng, sự tham dự đông đảo khán giả ở ngay nơi tổ chức mới là động lực thúc thúc đẩy khán thính giả phương xa, khắp các tiểu bang Hoa Kỳ và trên thế giới hưởng ứng theo, đóng góp theo, quá khứ đã chứng minh điều đó.

Vậy thì kính xin quý đồng hương bớt chút thì giờ, thì giờ là tiền bạc, để bước vào sân trường Bolsa Grande High School trên đường Westminster xem hình ảnh các ân nhân của chúng ta đang lê lết sống lở lói chết dở dang ngay trên chính quê hương mình. Kinh mời quý cha quý tu sĩ nam nữ và đồng đạo vào cửa ĐNH Cám Ơn Anh. Vé đây, vé đây.

Lão Ba cầm xấp vé đứng trước giáo đường đón con chiên sau thánh lễ chiều Thứ Bẩy chào hàng và mừng vô cùng, tình hình như thế này thì có lẽ bà-bà Hạnh Nhơn phải in thêm vé gấp. Từ ông tránh đến bà trùm và đồng đạo đều cười tươi:

_ “Mua rồi, mua rồi. Mới mua 2 vé. Mới mua 5 vé xong v.v..”

Trong vùng Orange này có tới gần hai chục cộng đoàn CG, với sức mua như thế này thì là niềm vui chung. Tuy nhiên, vốn là con chiên không ngoan đạo, Bẩy nghĩ thầm:

_ “Trong số những ông tránh bà trùm này có ai sẽ phải đi xưng tội vì đã phạm điều răn cấm nói dối không nhỉ?”

Sáng Chúa Nhật không đến giáo đường nữa mà Ba chạy vội ra café, thấy đám bạn bè gốc quân nhân, không mời chào gì nữa, rủi lại nghe “mua rồi” thì chán chết nên hắn bèn chỉ định:

_ Anh Cảo 1 vé, Lâm 2 vé, Sang 2 vé, Đuông 2 vé, Châm 2 vé ..”

Cứ thế mà tay đưa vé, tay thu tiền, năm phút xong một xấp 20 vé. Lát sau chị Nguyễn Phục xách túi vé đến chào hàng. Khi hay cớ sự, chị bèn than:

_ Anh Ba dành mối của tôi rồi”!.

Nói xong chị cười, tuy biết chị NP nói đùa nhưng Ba cũng chột dạ và nhớ lại ĐNH kỳ 2. Đang đi tới chào hàng thì đụng phải chị Đoàn Trọng Cảo, cũng tay xách túi tay mang vé, chị cười:

_ “Chú đi vào địa bàn hoạt động của chị đấy nhá”.

Ngày chị hấp hối trên giường bệnh, Ba nắm tay chị nói nhỏ:

_ “Chị mau khỏe lên để còn đi bán vé ĐNH chứ”.

Chị cười ứa nước mắt và tuần sau chị ra đi.!!!

Trở lại chuyện bán vé dạo, tưởng ngon ăn, cầm vé chạy lại café Factory, nơi đây đa số là cựu quan, là các ông thầy của TPB. Đến nơi, không hiểu lý do nào khiến Ba khựng lại, tay bắt mặt mừng mà tay kia không dám rút vé! Thì ra, liếc thấy túi ông thầy nào cũng có vé rồi.

Càng mừng, “ếch nào chả là thịt”, có nghĩa rằng là ai bán cũng được, tất cả là làm sao tiêu thụ vé càng nhiều càng tốt, người bán vé là tự nguyện, không huê hồng huê đỏ gì cả. Tiền trao vé bóc. Không lấy vé không lấy tiền để khỏi mang tiếng đút túi riêng. Trừ khi nơi bán vé có 2 người trở nên, có sự chứng kiến công khai.

Ai đi chợ ABC thì sẽ thấy một anh quân nhân quân phục chỉnh tề, ân cần chào mời thập phương mua vé. Một bác đến mua 2 vé, nhưng không lấy vé, gọi là ủng hộ thôi, tấm lòng của cụ già thật đáng quý. Nhưng anh Hoàng Sinh lễ phép đáp:

_ Thưa bác, là quân nhân đứng bán vé, cháu không được phép nhận tiền mà không trao vé.

_ Tôi ủng hộ mà, tôi già rồi, không đến chỗ ĐNH được.

_ Xin bác thông cảm, nếu bác không nhận vé cháu không dám nhận tiền, bác cứ nhận vé đi rồi đem cho ai cũng được.

Cụ già phân vân:

_ Nếu tôi đem cho 2 vé này thì hóa ra ...

Cụ già bỏ lửng câu nói, đưa tiền rồi cất 2 vé vào túi, nói một mình:

_ Không cho, ai muốn tham dự thì tự mua lấy.

Thấy cụ già có vẻ khó tính, người viết xen vào:

_ Ông còn khỏe quá mà, nơi tổ chức gần đây thôi, ông ráng đến tham dự cho đông, chứ bỏ vé thì phí quá, hay cho tôi đi.

_ “Phí là phí thế nào? Tớ đã trả tiền rồi, coi như đã ủng hộ, đi hay không đi cũng thế thôi, nhưng nếu tớ cho cậu thì anh bán vé này mất đi một khách hàng. Tớ cũng muốn đến tham dự lắm chứ, nhưng khổ nỗi cái cột sống đóng vôi, mọc gai, ngồi lâu không được. Ngẫm mình lại nghĩ đến TPB, từ ngày sang đây tớ có làm gì đâu, vừa tới 65 tuổi đầu đã lãnh tiền già, mê-đi, mê-đi đủ cả, bác sĩ ân cần săn sóc, xe đưa đón, tiền mua thuốc uống không tốn nên có tiền mua thuốc hút. Hơi đau một chút là kêu, mắc bệnh “than”, ngồi đâu cũng than tiểu đường, cao máu, cao mỡ. Còn người TPB thì sao? Bỏ lại trên chiến trường con mắt, cái tay, đôi chân, lê lết bằng mông nên sinh lở lói! Không còn máu, không có mỡ thì lấy gì mà cao, đường không đủ thì lấy chi tiểu đường, đái đường thì có. Tiền già dư mua trăm vé đã không ủng hộ mà lại đi xin! Đồ ăn xin.

Tuy bị ông già sỉ vả nhưng tôi thấy vui, đúng quá và là một bức tranh đẹp giữa kẻ bán người mua. Anh Sinh đứng vững hằng tháng trời, ngày 8 tiếng, bán được 1500 vé thu về cho ban tổ chức được 15,000$ thì việc chúng ta mở bóp mua một hai vé là quá nhẹ nhàng.

Nhưng chẳng nhẹ nhàng đâu! Có đi dạo một vòng, thăm các anh chị bán vé ĐNH thì mới hiểu sự nhẫn nại, kiên trì của người rao hàng. Đa số đồng hương vui vẻ nhưng không thiếu một số tảng lờ, tiếc lời, hoặc quá khó khăn đưa tay móc bóp, dù là bóp đựng phút-tem hay tiền “Obama” tặng. Họ quên đi cái nguồn gốc được hưởng lợi tức này! Nhiều khi còn phát ngôn vô ý thức là “nhờ VC mới được qua Mỹ”!

Một anh đẩy xe đồ chất ngất, khi nghe mời mua vé thì anh hỏi vợ “mua không em”? Chị vợ không thèm trả lời mà tiếp tục nói phôn về một buổi xướng ca nào đó, đi xem tên đờm-đỏ Đâm Vào Hông

Anh khác nhanh nhẩu hỏi:

_ Vé gì thế?

_ Thưa anh, vé đại nhạc hội giúp TPB, xin mời anh ra tay..

_ Ấy ấy, mua rồi, mới mua 20 vé xong!

Người bán vé cám ơn rồi lẩm bẩm:

_ Không cần gieo quẻ, sờ mu rùa cũng biết anh là dòng họ nhà vẹt.

Cũng nên nói thêm một số văn phòng hay tiệm ăn “mượn” một xấp vé về để trong tủ kính, xem như lá bùa hộ mạng, phòng ngừa những ai mang vé vào tiệm họ ‘quấy rầy”!

Hết hạn, họ đem trả lại vé với lời lẽ ân cần thật thà:

_ “Còn nguyên đấy nhé, không có hư hao gì đâu”!!!!.

Vé đây vé đây, mời đồng hương tiếp tay cho ĐNH kỳ 4 để anh em TPB/VNCH có được gói quà trước khi “ra đi” như lời các cha nói sau thánh lễ: “Chúc anh chị em ra đi bằng an.

Trên đây là tiếng kêu trước ngày diễn ra đại hội Cám Ơn Anh và đã được phổ biến trước một tuần nên có nhiều thiếu sót, bây giờ mời đọc giả tham gia vào ngày đại hội.

Từ sáng ngày thứ Bẩy 31/8, ban tổ chức và anh chị em trong Liên Hội Cựu Chiến Sĩ (LHCCS) đã có mặt tại sân vận động trường để lập sân khấu, dựng lều, xếp ghế v.v.. và cho đến 7 giờ chiều thì mọi việc sẵn sàng cho ngày đại hội kỳ 4 vào Chúa Nhật 1 tháng 8/2010.

Xin nói qua về LHCCS tại thủ đô tỵ nạn CS Little Saigon.

Đây là một tổ chức tập hợp tất cả các hội đoàn quân đội, cảnh sát và quân trường, họ gắn bó với nhau như anh em một nhà, mà một nhà thật, nhà binh, nhà VN. Có thể khẳng định đây là một tập thể đoàn kết nhất và là lực lượng luôn đứng trước đầu sóng ngọn gió chống cộng, chịu cả những mũi tên bắn lén từ sau lưng của kẻ xé lẻ. Trước đây, bây giờ và mai sau, các anh vẫn là “chống cộng và bảo vệ đồng bào”.

Lúc nào và ở đâu, trên khắp các “mặt trận” luôn có những chim đầu đàn như KQ Ức-Khuông, HQ Long-Cảnh, ND Hùng-Triệu, BĐQ Chánh-Đỉnh, TQLC Hưng-Bình, VB Hàm-Cầu, Võ Khoa (x) v.v.. Nhưng đáng nể, đáng kể nhất phải là TSQ, luôn đầy đủ quân số để bổ sung và chiến đấu đến giờ phút cuối cùng trong quá khứ cũng như hiện tại. Một bông hồng thân gửi chim đầu đàn Lượng voi, làm việc như voi.

Trở về với ngày đại hội, 10 giờ sáng Chúa Nhật, khi cửa sân vận động vừa mở thì đồng hương đã lũ lượt vào, chương trình khai mạc lúc 12 giờ trưa thì 4 cái lều lớn không còn chỗ trống. Căn cứ vào số vé bán được, số ghế ngồi thì đồng hương đến tham dự, đến góp một bàn tay trên dưới 10 ngàn người (hay gần 10 ngàn như các báo loan tin). Vẫn đông như những kỳ trước, nhưng đối với người viết thì vẫn vắng bóng! Vắng ai? Hạ hồi phân giải.

Nếu nói công đầu về sự thành công của ĐNH thì không phải là hội HO và lão bà-bà Hạnh Nhơn hay LHCCS, vì các anh chị cũng là “thương binh”, họ đã xác định đó là bổn phận, và chưa thành công khi còn nhiều tiếng kêu “từ vực sâu” của TPB, và chưa thành công khi các vị “chân tu” đang mải mê hướng về Niết Bàn, Thiên Đàng, và cả “thiên đàng xhcn nữa! Chưa thành công khi các ông to bà lớn vẫn im lặng.

Thành công hay không là do sự đóng góp của tất cả, nhưng phải xác định một điều là nếu thiếu anh chị em nghệ sĩ trung tâm Asia, đài SBTN, thiếu nhiệt tâm của các anh Trúc Hồ, Nam Lộc, Việt Dũng thì khó có một ĐNH quy mô như thế này.

Tuy nhiên các ca sĩ có tên và có .. tuổi vẫn khuất bóng, dù rằng họ vẫn ăn và vẫn thở, họ là những ranh ca rất sòng phẳng, tiền trao thì cháo múc, có tiền mới hét, họ không nợ ai hết, chỉ có song thân họ nợ TPB mà thôi. Không trách họ được vì họ không được chỉ bảo điều đó. Nhưng thôi, không có các mợ thì chợ vẫn đông, vẫn dư người hát. Các anh chị em ca sĩ hát từ trái tim nên rất hay khiến khán giả mê say ngồi nghe suốt 7 tiếng đồng hồ.

Trước hằng chục ngàn khán giả anh Nam Lộc mở đầu chương trình ĐNH bằng một danh sách ủng hộ, trong đó có gia đình Võ Bị 12000$, gia đình Mũ Xanh 4400$ rồi lạc quan tuyên bố:

_ “Chúng ta sẽ đạt tới con số một triệu”.

Hy vọng, hy vọng, sau mỗi lần hát là nam nữ ca sĩ ôm thùng len vào đám đông ca bài con cá. Nhìn hàng ngàn bàn tay mở rộng bỏ $ vào thùng ai mà không mừng. Mua vé vào xem là chuyện nhỏ, bỏ $ vào thùng nhiều lần mới đáng phục, đáng nể. Trong khi đó thì Việt Dzũng liên tục đọc kết quả yểm trợ từ các nơi xa gửi về qua đài SBTN.

Từ kết quả khả quan lúc đầu thì dần dần về sau, Việt Dzũng phải than sao kỳ này ít có ân nhân ủng hộ số tiền lớn! Và tổng kết thì chưa bằng ½ của kỳ II! Mỗi người tìm nguyên nhân để an ủi là vì “kinh tế đi xuống”, nhưng có một sự thật nói ra dễ mích lòng là vắng bóng các chủ nhân ông và những ông bác to bà luật lớn! Khởi đầu nghe danh hai bác Trọng Võ, Hoàng Trung mỗi bác cho 3 ngàn rồi tới ông luật Đỗ Phủ đến vớit đoàn mô-tô và chi phiếu, còn lại hầu như “chùa bà Đanh”.

Nói đi thì phải nói lại, các “bác” nào đã từng lăn lộn với lính, từng cắt tay, cưa chân, mổ bụng lính, xưa cứu mạng lính thì nay vẫn thế, vẫn nhiệt tình âm thầm đóng góp cho TPB (tại anh cắt của người ta mà). Các bác ẩn danh, nhưng để chứng minh rằng mách có chứng, xin phép các bác tôi bật mí tí-ti. Bác Đông-Vân viết sách, xuất tiền túi in rồi tặng free nên thu về cho TPB được hơn 10 ngàn. Mới nhá tín hiệu sos ĐNH kỳ 4 thì bác Văn Thế ký 500$ rồi bác Trung-Chỉnh, bác Bằng-Phong, bác Rậu-Bùi. Tới nữa đi các bác tài .. hoa và nhiệt tình.

Quan sát một vòng trong đám đông hằng chục ngàn người thì trên hàng ghế VIP có những ai?

Dĩ nhiên trước mùa bầu cử, đây là một dịp ngàn vàng để vận động, việc có mặt các ứng cử viên rất đáng hoan nghênh, đáng chú ý là hai ứng cử viên dân biểu liên bang, đối thủ sống còn trong kỳ bầu cử sắp tới, có hai cách cư xử khác nhau. Bà ưcv. gốc Mexico, không biết ca và cũng chẳng hiểu lời hát, nhưng bà ta lại làm như ca sĩ, ôm thùng đi vào đám đông khán giả để xin $ ủng hộ TPB/VN, và dĩ nhiên ai cũng biết hậu ý là xin ủng hộ phiếu cho chính bà ta. Đáng khen hay đáng phiền là tùy người đối diện, nhưng ông ưcv. gốc Việt thì lại rất khiêm nhường, đi một tuyệt chiêu là đứng dậy đi đâu đó rất sớm! Ông không mang tiền lẻ hay không cần phiếu trong đám đông lẻ tẻ này? Nếu ai đó cứng cựa, chơi một mách (match) thì bà kia hết phương chống đỡ, ông cũng ôm thùng len vào đám đông và nhỏ nhẹ trên loa phóng thanh:

_ “Nếu đồng hương cho 1$, tôi tặng thêm 1$, thùng tiền này đầy bao nhiêu tôi tặng thêm bấy nhiêu”.

Một hộp giấy chứa toàn tiền lẻ thì không phải là kếch-xù, kết quả thu được của các ca sĩ đã chứng minh điều đó. Cao tay ông ‘mát” chừng 3 ngàn, một số tiền quá nhỏ so với tiền gây quỹ được và chi cho vận động, nhưng chắc chắn sẽ mang nhiều ý nghĩa, nhất cử lưỡng lợi. Nhưng ông đi rồi! Tiếc quá!

Và cũng tiếc quá không có sao giữa trưa hè nóng nực! Không có sao cũng chẳng sao, ĐNH vẫn tiếp diễn và nếu như nghe được danh các sao trên loa phóng thanh thì anh em trong LHCCS an tâm hơn, vững tin hơn như ngày xưa nghe lệnh từ trực thăng phán xuống, vì quý vị là những yếu tố thúc đẩy binh sĩ nhẩy vào lửa đạn, quý vị là nhân tố giúp ĐNH thành công hơn. Nhưng hôm nay, 1 tháng 8 năm 2010, danh chẳng có mà diện cũng không, khiến các cựu quân nhân trong LHCCS khó kêu gọi, khó ăn khó nói nếu có ai hỏi:

_ “ Quý zị đó đâu cả rồi?”.

Không biết lý do, nhưng xin chớ phịa chuyện rằng vì không có kèn trống ò-í-e chủ tọa đến, không có “vào hàng phắc”, không có duyệt hàng quân danh dự, không có đọc diễn văn, không có ban huấn thị, không có và không có nên mới không có..!

Câu trả lời dễ dàng nhất là đổ thừa tại lão bà-bà chưởng môn Cái Bang quên hay chậm trễ gửi thiệp mời! Thiệp mời là miếng giấy màu vàng có ghi “ĐNH Cám Ơn Anh” kỳ 4 đó chứ còn tìm đâu nữa!

Quân vô tướng như hổ vô đầu, không biết nghe lời ai! Con thiếu cha như nhà không nóc biết cậy nhờ ai? Chiều Thứ Bẩy, trong thánh lễ, cha bảo các con hãy làm việc thiện, quyên tiền lần thứ hai để giúp đồng bào XHCN nhưng không có một câu nhắc con chiên đi tham dự ĐNH Cám Ơn Anh! Sáng Chúa Nhật muốn theo gương cha nhưng gương vỡ, chả có cha nào trên hàng ghế VIP cả. Đây là điều bài viết đã tiên đoán một tuần trước là tại sao“uể oải”.

Không có lý giải về những sự “khuất bóng” này. Một sự kỳ thị giữa người nghèo XHCN và TPB/VNCH chăng? Giáo luật cấm chăng? Không, linh mục Nguyễn Hải K..từ Minneapolis, linh mục Nguyễn Hùng Đ.. từ Iowa đã gửi về 100$, 200$ để ủng hộ ĐNH, các linh mục này ở các xứ nghèo lắm và con chiên thường là bản xứ chứ không đông con chiên ngoan đạo và nhiều gạo tiền như giáo phận Orange này.

Một ông TTH từ đâu đến đây la làng quyên góp bạc, một anh cựu cần câu câu $ thì đông đủ chức sắc tham dự! Còn cho TPB/VNCH thì không! TPB cũng ở trong nước, không những nghèo mà còn cụt, thì tại sao không? Tại vì họ có chữ “binh”, quý ngài dính vào chữ “binh” là phát bịnh, hết đường tương chao nhập vào XHCN?

Không đến dâng hương cầu nguyện cho lính tử trận và lờ luôn lính bị thương què cụt còn sống và đang chết dần chết mòn là một điều hết sức phi lý, không hiểu được. Không hiểu thì phải hỏi, hỏi mà không được giải đáp thì hỏi tiếp, hỏi cho đến khi nào được biết lý do mới thôi để khỏi nói oan, nói hành nói tỏi các vị chủ chăn. Đó là lý do nhiều ông bà ngoan đạo, ông tránh bà trùm mắng tôi là lắm mồm, là coi chừng không được xưng tội và rước lễ, không được và không được v.v..!

Tôi nghĩ những điều tôi thắc mắc và nêu ra chỉ dựa vào thực tế cụ thể đã xảy ra, không vu oan hay nói xấu các vị chủ chăn mà chỉ là tâm sự “cha con”, tôi dâng lên Thiên Chúa lời nói thực chân thành, còn người trần mắt thịt không thông cảm thì đành phải chịu vậy.

Đại nhạc hội đã xong, dư âm còn vang mãi, mỗi người tìm ra một ưu khuyết để bổ túc cho lần sau. Ngoài việc nêu lên sự thiếu sao vắng cha, tôi xin nêu một ưu điểm có thể thực hiện được trong tầm tay.

Trước khi bước vào chương trình văn nghệ, anh Nam Lộc đọc một danh sách ủng hộ, trong đó đáng chú ý là số tiền 12000$ và 4400 của hai đơn vị. Người viết đi tìm hiểu vì sao có được số tiền khá như thế thì đại diện một trong hai đơn vị “bật mí”:

_ Thấy bán vé gay quá, tôi bèn nghĩ chuyện bán vé online cho các huynh đệ gần xa, tức bán vé mà không giao vé, xin phép tổng hội, tôi vào diễn đàn kêu gọi đồng đội ủng hộ ĐNH. Có tin vui ngay, anh trước 50, anh kế 100, anh sau 200 và cứ như thế như thế. Danh sách được nhật tu hẳng ngày trên diễn đàn như liều thuốc tăng cường sức mạnh khiến tổng số cứ tăng dần từ một ngàn, hai ngàn, ba ngàn, bốn ngàn, mười hai ngàn $.

Kết quả này cho thấy các thân hữu và đồng đội luôn sẵn sàng chữ ký nhưng chỉ vì thiếu thông tin. Ủng hộ đâu cũng vậy, ủng hộ dưới màu cờ sắc áo là nêu cao tình đồng đội.

Thí dụ quân trường ĐTKV có 500 hội viên rải rác khắp nơi, tổng hội trưởng kêu gọi trên diễn đàn, chỉ cần 20$/1 người gửi về thì tổng hội đã có gói quà lớn chuyển đến hội HO. Nếu tất cả tổng hội quân binh chủng, quân trường cùng bán vé kiểu bán “nước miếng” thì cũng tạm được. Cứ thử xem.

Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng đã viết rằng cộng đồng người Miên, người Lào ít hơn cộng đồng người Việt nhiều nhưng họ có các hội từ thiện vô vị lợi xin được tiền trợ cấp của chính phủ Mỹ gấp nhiều lần lớn hơn người Việt. Chúng ta đã không biết hay bỏ phí nguồn tài trợ quý giá này. Đề nghị tiến sĩ Thắng, những anh chị giỏi hoạt động dòng chính góp ý cho hội HO, cho lão bà-bà xem sao. Số $ ủng hộ TPB ngày càng đi xuống, càng bị lấn át bởi những nhà bác ái với con cháu ba-ác, tới một lúc cạn kiệt mà TPB thì chưa “đi” hết! Phải tìm ra lối thoát

Nói theo KQ Phạm Đình Khuông thì chúng ta chống cộng trong thế thủ và bây giờ sự ủng hộ TPB cũng đang lui dần vào thế thủ./.


Số Lần Chấm:  
9

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 5,116
Nguồn: Tác Giả
Đăng bởi: Ngô Đồng (8/6/2010)
Người gửi: tác giả
Người sửa: Ngô Đồng,