Bài Viết  

Bốn Mươi Năm

Phương Vy





Bốn mươi năm, 

thời gian đủ dài để tạo nên vài thế hệ! 



Bốn mươi năm, 

thời gian đủ dài để dâu biển phôi pha! 



Những vết thương tưởng chừng đã hết đau nhức bao năm qua, những cơn ác mộng tưởng chừng đã vùi quên trong tia sáng bình minh của cuộc đời mới, mỗi năm tháng tư lại đến, làm đau xót thêm một lần nữa nỗi mất mát khôn nguôi của đàn con lưu vong ngóng trông về quê mẹ. Bốn mươi năm! Gần nửa thế kỷ mà nghe sao vẫn như mới hôm nào!



Lòng vẫn nhớ những năm tháng yên bình, dù ngắn ngủi, của thời gạo trắng trăng thanh, thôn làng bắt đầu vang lên khúc ca ngày mùa. Đó là thời vòng tay người miền Nam mở rộng, đón tiếp đồng bào miền Bắc theo những chuyến đò vĩ tuyến tìm đến đất lành, cùng nhau xây dựng một cuộc sống no ấm và tự do. Từ miền đồng bằng Cửu Long Giang, qua sông Đồng Nai, về thủ đô Sài Gòn, lên đến miền cao nguyên Kon Tum, Pleiku, Ban Mê Thuộc, chạy dọc theo bờ biển ra miền Trung, Phan Rang, Nha Trang, Tuy Hòa, Sa Huỳnh, Hải Lăng, Huế, La Vang, Đồng Hới, người dân ba miền Trung Nam Bắc chung sức, chung lòng, xẻ núi, đốn rừng, lập đồn điền, dẫn thêm nước về ruộng, nuôi con đến trường, sống chan hòa, nương tựa lẫn nhau và mơ giấc mơ bình dị. Những nhớ nhung khi nghe mưa Sài Gòn nhớ mưa Hà Nội chỉ man mác, nhẹ nhàng để cùng hãnh diện về một Hòn Ngọc Viễn Đông, Sài Gòn đẹp lắm, Sài Gòn ơi!



Khi tiếng súng của Cộng Sản bắt đầu nổ vang, bắt đầu từ những vụ giật mìn đường xe lửa để phá vỡ giao thông và đe dọa an ninh của miền Nam, những người thanh niên mới lớn phải xếp lại bút nghiên, lên đường, tòng quân, cứu nước. Những ấp chiến lược được dựng lên và rào lại. Những đơn vị bảo an, dân vệ dần dần được thay thế bới địa phương quân, bộ binh, biệt động quân, nhảy dù, thủy quân lục chiến. Không quân và hải quân được huấn luyện nhiều thêm. Đến thời kỳ sôi động nhất, người nhái, biệt cách dù, nhảy toán, nữ quân nhân được tăng cường. Và để giữ nước, đến giờ phút cuối cùng là sự hào hùng của cảnh sát dã chiến và tấm lòng trung hiếu của những em thiếu sinh quân.



Ôi! Nước mất, nhà tan chỉ vì tham vọng của một đám người bị bịt mắt để dễ mơ một thiên đường xã hội chủ nghĩa. Khi họ đến được Hòn Ngọc Viễn Đông, giấc mơ xã hội chủ nghĩa bỗng chốc phai tàn. Hoa mắt bởi sự thành công của những nước tự do, họ tạo nên tầng lớp tư bản đỏ, tiếp tục tàn phá quê hương và tàn hại dân tộc. Chiêu bài đấu tranh giai cấp nay còn đâu!



Ôi! Nước mất, nhà tan chỉ vì tham vọng của một đám người bị bịt mắt để dễ mơ một thiên đường xã hội chủ nghĩa. Khi họ đến được Hòn Ngọc Viễn Đông, giấc mơ xã hội chủ nghĩa bỗng chốc phai tàn. Hoa mắt bởi sự thành công của những nước tự do, họ tạo nên tầng lớp tư bản đỏ, tiếp tục tàn phá quê hương và tàn hại dân tộc. Chiêu bài đấu tranh giai cấp nay còn đâu!



Bốn mươi năm ròng! Từ trước ngày 30 tháng 4 năm 1975, dân lành đã gồng gánh, bế bồng nhau chạy lánh nạn cộng sản. Người dân bỏ hết nhà cửa, mồ mả cha ông, ruộng nương, tài sản, chạy từ Quảng Trị về Huế, từ Huế về Đà Nẵng, từ Ban Mê Thuộc chạy xuống Nha Trang. Từ Đà Nẵng, Nha Trang, họ lại chạy về Sài Gòn. Rồi khi Sài Gòn thất thủ, ngày 30 tháng 4 năm 1975, những đoàn người này kéo người Sài Gòn theo, ra biển. 



Những đoàn tàu nhỏ hơn lại tiếp tục ra khơi, từng chiếc một. Họ bất chấp bão bùng, bán hết nhà cửa, gom lấy đồng bạc cuối cùng, ra biển. Biển lớn, sóng dồn, thuyền nhỏ, người đông, không phương hướng, vẫn ra biển. Bị bắt lại, bị trúng đạn khi còn đang ở trên sông, bị tù tội, trở về nhà chẳng bao lâu, họ lại ra biển. Đi cả nhà không được, họ đẩy con thơ lên thuyền, cho con một hy vọng, ra biển. Người đi thì nhiều, người đến được bến bờ tự do chẳng bao nhiêu, biết người đi trước đã gặp cướp biển, đã chết hết cả tàu, họ vẫn nuôi chút hy vọng nhỏ nhoi, ra biển. Đến mức không ra biển được, họ đi lẻ tẻ từng gia đình, hay nửa gia đình, băng rừng, lội suối, đi bộ băng qua Campuchia, trốn Khmer Đỏ, để đến Thái Lan. Người dân Việt Nam đã trải qua biết bao tang tóc, đau thương để nhất quyết phải tìm được tự do, hay là chết.



Những người đến được bến bờ, bốn mươi năm, hay mấy chục năm sau, dầu đã ổn định cuộc sống và hội nhập với quê hương mới vẫn mang trong lòng những vết thương khôn nguôi. Đau đớn vì không làm sao trả được ơn của những người chiến sĩ đã hy sinh để giữ gìn tự do và yên bình trong những năm gạo trắng trăng thanh hay những năm được cắp sách đến trường. Đau đớn vì nhớ thương những người đồng đội đã từng chiến đấu gian khổ bên nhau mà nay kẻ còn người mất. Đau đớn vì xót xa cho những người anh em đã mất trong những trại tập trung cải tạo của cộng sản. Xin dâng lên lòng biết ơn và nghiêng mình tưởng niệm anh linh của những chiến sĩ vô danh, những người anh hùng của mọi binh chủng của quân lực Việt Nam Cộng Hòa, Thiếu Sinh Quân và Cảnh Sát Dã Chiến, những vị tướng, sĩ quan và binh sĩ đã tuẫn tiết trong những ngày đau thương của tháng ba, tháng tư năm 75. Xin kính cẩn thắp nén hương nhớ thương những đồng bào cốt nhục tình thâm giòng máu Lạc Hồng đã bỏ mình trên đường tìm tự do. Các vị không bao giờ bị quên lãng.



Chương Trình Tưởng Niệm Tháng Tư Đen xin bắt đầu. Những đứa con lưu vong của mẹ Việt Nam xin sống lại những thăng trầm và buồn vui của một thời tất cả chúng ta còn có nhau và sống với nhau.











(download)


Số Lần Chấm:  
17

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,797
Nguồn: Phố Rùm Đặc Trưng
Đăng bởi: Ngô Đồng (4/21/2015)
Người gửi: tác giả