Bài Viết  

Ai Về Bến Ngự Cho Ta Nhắn Cùng

Biển Nhớ

”Ai về bến Ngự cho ta nhắn cùng” là câu mở đầu của bài hát ”Đêm Tàn Bến Ngự” mà BN có rất nhiều kỷ niệm trong suốt cuộc đời gần nửa thế kỷ của mình .

Hôm nay BN muốn mượn bài hát này để mở đầu cho thread mà BN đã thai nghén cách đây hơn 2 tháng và đã trầm tư cả tháng qua kể từ ngày tvmt lâm bệnh  phải vắng nhà và . . . càng trăn trở hơn nữa cách đây 2 tuần khi TAX, một cô gái Huế dễ thương của Phố Rùm, cũng phải vắng mặt vì bệnh tật.

Bài "Đêm Tàn Bến Ngự"  hay quá phải không các bạn? Hồi còn nhỏ mạ (người Huế gọi mẹ bằng “mạ”) của BN thường ru BN ngủ bằng những câu hò Huế và bài ”Đêm Tàn Bến Ngự” (ĐTBN) này. Mạ cũng có nhiều kỷ niệm với bài hát này từ thời còn con gái khi mạ sinh hoạt văn nghệ với những nghệ sĩ của đất Thân Kinh cách đây hơn 50 năm.

Cho nên những khi BN lo sợ, tủi thân, khó ngủ, lo lắng cho ba đi làm xa ở chốn đèo heo hút gió mà phần chết nhiều hơn phần sống, mạ hát bài này, vừa hát vừa khóc rồi BN và mấy đứa em cũng khóc theo.

BN xa nhà từ năm 15 tuổi. Những đêm mưa xa nhà nhớ quay quắt, thương mạ và các em bơ vơ, BN đã hát bài này để tự an ủi mình và để thương mạ nhiều hơn. Bởi vậy, mỗi khi nghe Thanh Thúy hát bài này, BN nhớ mạ vô cùng, nhớ lúc còn rất nhỏ mạ mở dĩa nhạc của hãng Philip để nghe tiếng hát của Minh Trang thâu từ đầu thập niên 50.

Mạ quý dĩa nhạc này lắm vì đó là quà làm quen của ba hơn 50 năm trước. Rồi cũng từ dĩa nhạc đó mà hai người yêu nhau và lập gia đình với nhau. Hơn 50 năm qua, biết bao tang điền gieo rắc trên quê hương mình khiến biển cả cũng phải thành bể dâu, gia đình chạy giặc, chạy loạn 3, 4 lần mà mạ vẫn mang theo dĩa hát này và cho đến nay dù ba mạ đã già yếu lắm rồi mà mạ vẫn còn giữ như một châu báu.

Năm 1975, mạ dẫn các em chạy loạn vào Saigon. Ba phải học tập để trả nợ cho sự nghiệp. Tứ cố vô thân giữa một thành phố xa lạ, đảo điên, rối loạn, mạ ra giữa chợ trời và . . . chợ đời nghiệt ngã để bương chải nuôi đàn con dại.

Không đủ sống, đứa em gái kế của BN phải bỏ học ra chợ với mạ. Rồi thêm đứa em nữa, tóc còn xanh lắm cũng phải bỏ học, ngày ngày mang rỗ bánh bột lọc ra giữa chợ kiếm tiền mua . . . bo bo phụ với mạ. Đêm về mấy mạ con quay quần với nhau trong một căn gác thật hẹp gần Bệnh Viện Nhi Đồng và những đêm nhớ ba, không hiểu giờ này ra sao, sống chết thế nào thì mạ lại hát bài ”Đêm Tàn Bến Ngự”, vừa hát vừa khóc.

Mở thread này, BN muốn cùng các bạn hát lại những tình ca xứ Huế và trao đổi với nhau những câu chuyện về xứ Huế, về những nhạc sĩ, ca sĩ của đất Thần Kinh như Dương Thiệu Tước, Văn Giảng, Thu Hồ, Lê Mộng Nguyên, Lê Trọng Nguyễn, Hoàng Thi Thơ, Châu Kỳ, Nguyễn Hữu Thiết, Duy Khánh, Trịnh Công Sơn, Trần Đình Quân, Lê Tín Hương, Minh Trang, Mộc Lan, Thanh Thúy, Hà Thanh, Mỹ Thể v.v... Trong số những ca nhạc sĩ này, gần một nửa đã ra đi vĩnh viễn.

BN thương Huế lắm. Thương vì Huế là nơi chôn nhau cắt rún của mình nhưng càng thương hơn vì Huế nghèo lắm, nghèo đến độ bất nhẫn . Phạm Duy, trong một chuyến công tác qua miền Trung cuối thập niên 40, đã bùi ngùi nói ”ôi quê hương xứ dân gầy . . .” trong bài ”Về Miền Trung”. Có đứng ở cửa biển Thuận An, nhìn xác áo tả tơi còn sót lại trên bãi biển của những nạn nhân bị cuốn trôi ra biển trong cơn lũ lụt năm 1999 thì mới thấm thía:


Trời rằng . . . trời hành cơn lụt mỗi năm ơ . . . ớ à ơi
Khiến đau thương thấm tràn
Ngập Thuận An để lan . . . biển khơi . . .

“Tiếng Sông Hương”
(Phạm Đình Chương)


BN nhớ Huế lắm. Nhiều người đã nói Huế không phải là nơi để ở. Huế là nơi đi xa để mà nhớ. Nhớ Huế là nhớ những bà mẹ hiu hắt gống gành một đời vì con. Nhớ Huế là nhớ những đêm mưa to gió lớn, tiếng rao ai oán ”Ai ăn trứng lộn khôn?” của đứa bé mặc áo tơi không được cắp sách đến trường run run cầm đèn đi theo mẹ bán rong hàng đêm. Nhớ Huế là nhớ những xác chết oan nghiệt, trong đó có xác của những em bé còn nóng hổi được đào lên từ những hố chôn tập thể trong một trận chiến dai dẳng mà hai đối thủ đều là hai kẻ chiến bại. Nhớ Huế là nhớ những cô gái dịu hiền, yểu điệu, duyên dáng nhưng khi vào đời lại là những người đàn bà tận tụy, nhún nhường, chịu đựng, che nón quay đi để lau giòng lệ mà không muốn người khác biết mình đang buồn, đang bệnh, đang khổ.


Mạ kính mến,

Dùng bài hát ĐTBN để mở đầu cho thread này, lẽ ra con phải tặng mạ nhưng trước đây con đã tặng thread ”Nắng đẹp miền Nam” cho mạ rồi nên lần này con xin phép mạ cho con được tặng các bạn người Huế của con tại Phố Rùm này.

Đó là những người ban đầu chỉ là bạn trao đổi post trên Phố Rùm nhưng bây giờ, dù chưa hề gặp mặt hay nói chuyện qua điện thoại nhưng qua tiếng lòng, qua sự đồng cảm vượt không gian, họ là những người mà BN rất thương mến.


Thương tặng các em tvmt, Tà Áo Xanh, Hư Vô. Mến tặng baobatdong, 2lua và các bạn người Huế mà BN chưa có dịp làm quen . BN cũng không quên các cô gái Huế đã có lần đến với Phố Rùm này: Giáng Tiên, Mèo Ướt, Tôn Nữ Mộng Lành. Và một người bạn nữa, 123, dù cô không là người Huế nhưng bởi một lý do rất đặc biệt .

BN chọn ngày hôm nay để mở thread này vì một lý do thầm kín nhưng đặc biệt vô cùng. Hôm nay là sinh nhật của cô em gái nhưng . . . em đã đi rồi. Nếu còn sống thì hôm nay cô tròn 47 tuổi. Cô là một cô gái Huế rất đặc biệt, không giống bất cứ cô gái Huế nào khác.

Em thương mến,

Em còn nhớ chúng ta đã từng hát và đàn với nhau bài ”Đêm Tàn Bến Ngự” không biết bao nhiêu lần, đàn hát không biết chán phải không em? Mới đó mà đã 24 năm rồi! Và trần gian cũng tiễn đưa em về chốn xa xăm cuối trời bằng bài hát này.

Nhưng thôi . . . có nói ngàn lời cũng không cùng, có đổ triệu giọt lệ thì cũng không diễn tả được sự mất mát lớn lao từ ngày em ra đi. Em ơi . . . dù thế gian này có thay đổi thế nào đi nữa, dù dòng đời và biển có đưa chúng ta đến chân trời xa lạ, nguy khốn nào thì . . . không bao giờ, không bao giờ BN quên em được.

BN dedicate thread này cho em đó, em hãy mang nó theo em về biển nhé . Thương em rất nhiều.


Số Lần Chấm:  
34

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 7,023
Nguồn: Biển Nhớ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: tvmt