Bài Viết (Chưa Xếp Loại)

Hôm Qua Và Ngày Mai

Lưu Vỷ Bửu

1. Tình cờ tôi được xem một chương trình ca nhạc gồm các bài hát về một thời chiến đấu hào hùng của dân tộc ta. Những bài hát làm nức lòng bao thế hệ trên đường ra mặt trận, giành lấy độc lập tự do cho tổ quốc. Một chương trình ca nhạc cũng giống như mọi chương trình khác, có thể hay hoặc dở, chẳng có gì lạ. Điều ngạc nhiên ở đây là hầu hết các bài hát biểu diễn trong chương trình đều được … cải biên, thay đổi ca từ. Tất nhiên, khi nghe những lời ca xa lạ ấy, bất kỳ ai mê nhạc cũng lấy làm khó chịu. Giống như, một buổi sáng nào đó, cô gái mà mình yêu quý bỗng xuất hiện trước mặt mình với một dung nhan hoàn toàn khác hẳn. Thay suối tóc dài làm đắm chìm tâm hồn mình lâu nay là một mái tóc demi-gar(on ngổ ngáo. Họ, để khép lại quá khứ hoặc không muốn "cản trở tiến trình bình thường hóa quan hệ", như một cách giải thích, đã đổi những câu từ nguyên bản bằng những câu từ mang "tính thời sự". Ôi, chẳng khác gì bán rẻ gốc gác của mình! Sao lại nỡ bán rẻ mình bằng cách quên đi dễ dàng cái hôm qua anh hùng đến vậy?

2. Trong một bài hát khá nổi tiếng trước năm 1975, có câu: "Đời con gái cũng cần dĩ vãng mà em tôi chỉ còn tương lai." . Dĩ vãng, không riêng gì trai gái, ai cũng cần. Người ta không muốn nhắc đến quá khứ chỉ vì một lẽ đơn giản là quá khứ ấy chỉ đáng … quên đi. Và cuộc sống chỉ còn một vế: tương lai. Nghĩa là niềm vui sống chỉ còn một nửa. Ai sống màkhông cần đến những ngày đã qua dù đó chỉ còn là hoài niệm? Thực ra, nhiều khi con người sống trong tâm cảnh quá khứ, hiện tại, tương lai đang xen vào nhau, không thể tách bạch một cách cụ thể được. Cái hôm qua bắc nhịp cho hôm nay tiến về ngày mai , đó là quy luật. Ai không tuân thủ quy luật của cuộc sống sẽ bị chính nó "lên tiếng". Quá khứ buồn hay vui, hầu như do con người tạo ra nhưng dẫu vui buồn, nó vẫn là một phần không thể thiếu. "Hãy đoạn tuyệt với quá khứ", lời khuyên mà những người lầm lỡ thường được nghe mang ý nghĩa là hãy chấm dứt những hành động sai trái đã làm trong quá khứ chứ không có nghĩa bảo hãy quên đi quá khứ. Sống mà không có hôm qua , mà không nhớ hôm qua chẳng khác gì đi trên đôi chân bằng đất, sụp đổ có ngày.

3. Anh là một người thành đạt. Thành đạt hơn thế nữa vì anh vừa có chức lại vừa có quyền. Anh không chối bỏ ngày hôm qua của mình nhưng ngày hôm qua ấy, anh chọn lựa. Anh sẵn sàng tìm lý do hợp pháp, thuận tình để bù khú với những người đã từng vào sinh ra tử với anh trước đây và hiện giữ một trọng trách chẳng kém gì anh , nếu không nói là còn hơn anh. Anh cũng thừa khả năng để tìm lý do và … giải thích cho chính mình về chuyện chiều nay anh từ chối tiếp người đồng đội cũ đến thăm anh trong bộ quân phục bạc màu nắng gió. Từ trong phòng máy lạnh nhìn qua khung cửa sổ, anh thấy người bạn đang dắt chiếc xe đạp băng qua cổng cơ quan mà trong lòng không một cảm xúc. Nhưng, có một điều anh cũng không hề biết là người bạn cũ vừa không được anh tiếp đã đến rủ anh đi dự họp mặt đồng đội cũ. Và anh càng không hề biết khi anh tính toán chọn quá khứ để xây dựng ngày mai cho mình nhưng tương lai ấy lại không phụ thuộc vào bài toán của anh. Nó có câu trả lời riêng và nếu anh được nghe câu trả lời ấy, cuộc đời anh sẽ khác đi. Anh chọn quá khứ để sống thì ngay cùng lúc, tương lai đã sắp sẵn cho anh một đáp số.

4. Có những điều trong quá khứ, vì lịch sử khách quan, cũng cần quên đi. Đúng hơn dù có bảo nhớ cũng chẳng cần phải nhớ. Bởi vì không muốn quên cũng không được. Nó chẳng giúp ích gì cho bản thân, cho xã hội. Thế nhưng, trong khi xã hội yêu cầu phải bỏ, phải quên thì có người cứ cố nhớ, cứ cố bám lấy cái cũ như một cách bày tỏ rằng, tôi là người có tư cách, tôi tự trọng, tôi không vì để yên thân mà chịu quy lụy. Nôm na, giống như các quan lại vì mối hoài Lê mà bất hợp tác với nhà Tây Sơn. Cái sĩ khí ấy, suy cho cùng là thái độ phản kháng lẻ loi, yếu ớt của người nhân danh quân tử nhưng lại mang tâm địa của kẻ tiểu nhân, thấy việc lớn mà không làm, chỉ he hé mắt nhìn trộm. Còn một khía cạnh khác nữa, là lại có người trước đây không hề trải qua cái quá khứ ấy nhưng lại muốn đem cái cần chôn kín ra phô bày. Cụ thể ư Có đấy! Có những bài hát ra đời trước năm 1975 ở miền Nam, phục vụ theo "đơn đặt hàng" của chế độ cu, tới giờ đã lỗi thời và chẳng hay ho gì, cần phải nên quên thì lại có người mang ra ca hát, mà lại hát trên phương tiện truyền thông nữa. Cái quá khứ đáng quên, nhắc làm gì. Nó chẳng mang dấu ấn gì cho hôm nay và ngày mai đâu!

5. Chẳng cần lấy súng lục bắn vào quá khứ, tương lai mới nả đại bác. Chỉ cần ngoảnh mặt, quay lưng với dĩ vãng thì tương lai đã giật nụ xòe và bộc phá nổ bung trên tay. Ngày hôm qua dù khốn khổ, tủi nhục hay êm đềm, tươi đẹp vẫn mãi là bệ phóng, là nền đất chắc chắn để bước tới. Thoát ly khỏi nền đất ấy, chẳng còn lý do gì để tồn tại? Quá khứ, hiện tại, tương lai ai cũng phải có, ai cũng phải cần, không ai có thể là một ngoại lệ? Như tôi, tôi nhớ về một dòng sông, bên cạnh ngôi trường tiểu học, nơi khai tâm, khai trí tôi. Tôi nhớ về em, người đã cho tôi biết vị ngọt của nụ hôn, cho tôi hạnh phúc lẫn khổ đau của tình yêu. Tôi nhớ những lần cuộc sống xô tôi té ngã ê ẩm. Có thể, tôi quên một vài điều trong từng chương hồi quá khứ nên tôi sẽ còn khổ lụy. Nhưng đó là quà tặng của cuộc đời, tôi vui vẻ nhận.

6. Thời gian là phép màu. Nó cho ta nhiều thứ và cũng chính nó sàng lọc, chỉ để lại cho ta những gì cần nhớ. Ngày hôm qua, hôm nay và ngày mai nối nhau bằng sợi dây tâm hồn. Vì thế, nó bất tử!


Số Lần Chấm:  
33

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 6,871
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: DT
Người sửa: TVMT 7/24/2003