Thơ Tình Người

Tình Thu

Cao Tiêu



Xanh trong bừng sáng mắt chiều
Vàng dâng hoa bướm tim yêu rộn ràng
Mây bay về nẻo hương quan
Thuyền con chuyển bến, thu sang nhớ người.
Núi sông đau chuyện đổi dời
Bao thu đằng đẵng cho tôi mỏi mòn
Heo may chở lạnh vào hồn
Tình theo xứ cũ còn tròn mộng không?
Hỡi ơi má thắm môi hồng !
Năm, năm, lòng vẫn cứ lòng ước mơ
Trang đời chép tự thu xưa
Thu năm nay vẫn là thơ ân tình.
Mây bay về lối kinh thành
Kìa đôi con nhạn song hành gọi nhau
Em ơi một thuở yêu đâu
Mà tươi thắm lại ra màu úa phai.
Hoa đăng nào sáng đêm dài
Gương xưa đây nét u hoài còn in.
Cánh thư xanh giữ làm tin
Mười phương ai dõi cánh chim giang hồ ?
Mây bay về tận cố đô
Dặm trùng dâu bể tình thu bời bời
Đàn ca đâu mới dâng lời
Rót phong thu, tiếc giọng cười chiêm bao.
Dáng kiều thơm, sắc hương nào ?
Gió chiều tương biệt lạnh vào tâm can
Quê hương cách mấy hàn giang
Mùa thu không rượu hoa vàng mà say !



*Bài thơ này được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ thành bản nhạc Heo May Tình Cũ.


Số Lần Chấm:  
12

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,354
Nguồn:
Đăng bởi: Hư Vô (2/20/2007)
Người gửi: hodinhvu