Thơ  

Gởi Người Thương Nước

Cành Cong

Gởi Người Thương Nước

Xin Giành Lại Đất Mình!
Không !
Không chỉ trích nữa chính quyền!
Dẹp !
Dẹp qua những tị hiềm chính trị
Đánh ! Đánh đi Anh, đi Em, đi toàn Việt Nam đồng chí
Tôi sẽ về!
dù chỉ về vị quốc vong thân!
Cuộc chiến vừa qua, ai tự nhận anh hùng ?
Ta giết dân
Ta tay run mắt đỏ
Chủ nghĩa là đồ bỏ!
Đến rồi đi nhưng đất tổ phải trường tồn
Nói thế nào khi hết đời quì trước Quang Trung,
Nhục làm sao khi cúi chào bà Trưng, Bà Triệu
Nhịn để thân yên, sống hèn hơn chết yểu
Ta đủ đời ta nhưng
Nước thiếu đời đời!
Không đáng gì một đứa tôi !
Nhưng những lời nầy từ sông từ núi
từ Đống Da, Bạch Đằng, Điện Biên lửa khói
Những xương xưa, máu cũ vọng lời về
Không đáng gì một đứa tôi!
Nhưng những lời nầy rớt xuống từ trời, chồi lên từ đất
Ta là đồng bào chung tự hào dân tộc
Đừng quyết định riêng: yên sống chịu hèn
Diên Hồng đi Anh và Em!
Thét tiếng hy sinh nổi trống kèn ra trận
Sức sẽ dời non từ tay căm, chân hận
Máu ngoại xâm sẽ đổ giọt cuối cùng
trên đất Ta là đất của anh hùngkhông dung chó lạ!
Tôi xin lỗi bậc Cha, Anh cao cả
tận hiến cuộc đời trận nội chiến buồn qua
Nhục nước là đây xin gác thù nhà
Ta yếu đuối nếu Ta không đoàn kết
Thương nước, thương dân xin tròn tâm, tận huyết
Hòa máu chung nghiên
chuyền bút viết Sử Việt Nam

Cành Cong


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,340
Nguồn: Cành Cong
Đăng bởi: Ngô Đồng (12/23/2007)
Người gửi: Ngô Đồng