Thơ  

Tiếc Thương

Trần Mộng Tú

Anh ơi! Đọc hàng chữ Nghĩa Trang Quân đội trên những trang báo viết bằng tiếng Việt Nam nhìn tấm hình bức tượng người lính trước nghĩa trang bị kéo xuống mặt úp vào mặt đất trái tim em ai xé ra trong ngực niềm xót thương nghẹn cứng không lời
Ôi người lính miền Nam anh đã sống hết một đời cho tổ quốc anh chết chưa kịp yêu cho riêng mình anh còn bận lòng yêu đất nước anh chết trước cha già anh chết trước mẹ già anh chết trước khi kịp về nhìn cây lựu ra hoa anh chết trước khi biết là mình chết trẻ.
Ôi những tướng, tá miền Nam Người nằm trong nghĩa trang này cùng với lính của mình những huy chương nào gắn trên áo trận nhành dương liễu nào trên mộ bia giải khăn tang nào cho con, tặng vợ ai vuốt mắt Người như khép vì sao khuya
Em đi trong nghĩa trang em vòng qua mộ chí làm sao em đếm hết những hàng bia làm sao em thắp nến làm sao em đốt nhang làm sao em chia nước mắt mình thành mười sáu ngàn giọt lệ nhỏ trên những nấm mồ đổ nát đã thành những ụ đất hoang   Em gọi mưa trên trời rơi xuống Trời khóc thương anh khóc thương em Trời khóc thương cho cả hai miền
Trời khóc thương người mẹ quê miền Bắc sống cô đơn trong túp lều mục nát thương những người con đi xẻ Trường Sơn một ngày, mẹ nhận được mảnh giấy Ghi Ơn và xác con mất tích hòa bình rồi, mẹ chống gậy khom lưng đi hỏi từng người Đài Tổ Quốc Ghi Ơn Trời khóc thương cho người mẹ miền Nam con chết trận con chết tù cả hai con cùng mất mộ chiếc nôi cuối của một kiếp người hiến cả đời cho đất nước ai nỡ đập vỡ đi   Anh ơi!   Hãy cầu xin bằng ngàn giọt lệ cho những người đã nằm trong đất những người lính trận của hai miền họ sống anh hùng và chết bình yên đất ôm họ bằng vòng tay người mẹ   Đất nước mình sao buồn bã thế tiếng súng ngưng lâu lắm rồi > sao khói súng còn bay!   Tháng 6/2007 Trần Mộng Tú


Số Lần Chấm:  
22

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,341
Nguồn:
Đăng bởi: TVMT (1/5/2008)
Người gửi: tvmt
Người sửa: TVMT;