Thơ Gia Đình

Triều Đình Vua Sư Tử

de La Fontaine, Jean

Một ngày kia Mãnh-Sư Hoàng-đế,
Muốn thử xem quyền thế tầy bao.
Bèn vời bách thú lâm trào,
Mỗi loài phái một viên vào Long-cung.
Sắc vàng tống đi cùng một đạo,
Đóng ấn son Quốc-bảo rõ-ràng.
Chiếu rằng suốt một tháng tràng,
Hội bàn trước chốn ngai vàng liên miên.
Lúc mở hội khai diên tư yến,
Có phường tuồng nhân tiện làm trò.
Mãnh-sư có ý làm to,
Để đem quyền thế mà phô chư hầu,
Truyền hội nghị ở lầu Ngũ-phụng,
Những thịt xương lủng-củng bốn bề.
Sức nồng hôi-hám gớm ghê,
Gấu kia bưng mũi dường chê nặng mùi.
Ngự hiểu ý, giận sôi sùng-sục,
Cho xuống ngay Địa-ngục mà chê.
Khỉ ta hiến nịnh tức thì :
- Muôn tâu Thiên-thảo cực kỳ thông minh.
Khen móng nhọn, khen dinh thơm phức
Trăm thức hoa, hương nức không bằng
Ngờ đâu lời nịnh tán xằng,
Mãnh-sư lại giận giết phăng khỉ già.
Vua sư tử thật là phàm-phũ,
Hẳn cũng dòng Kiệt, Trụ chi đây,
Lại gần chó sói hỏi ngay
- Mùi gì tâu thật trẫm hay thử nào !
Sói đại thần trí cao khéo chối,
Cúi tâu : - Thần ngạt mũi thấy chi !
Khôn ngoan nên chẳng can gì,
Chuyện hay đã dạy, nên ghi vào lòng.
Ai muốn vững triều trung quyền chức,
Nịnh không nên, cương trực cũng đừng.
Cứ làm ra mặt người rừng.


Số Lần Chấm:  
0

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,302
Nguồn: www.e-cadao.com
Đăng bởi: Tí Lười (1/2/2009)
Người gửi: