Thơ  

Ngại ngần

caphesuotngay


 
Sáng nay trời xinh như mắt đẹp
Muốn ôm mảnh nắng cất trong lòng
Lấp lánh vàng khươm màu cúc nở
Ngập ngừng em có hiểu anh không?
 
Này nhé bàn tay ngần ngại nắm
Cái nhìn ngần ngại ngước nhanh nhanh
Tóc vướng muôn chiều ngần ngại gỡ
Trăm điều ngần ngại sát bên anh
 
Ta dựa vào nhau, trời vẫn lạnh
Gió đan cổ áo, khẽ môi run
Sáng nay vội quá, khăn không nhớ
Dựa vào, đợi bớt gió nhe em 
 
Đôi hàng tre trúc chen vai đứng
Cạnh lối đi và nghe lắt lay
Giữa cụm lá thuôn dài nho nhỏ
Cả đàn se sẻ gọi nhau bay
 
Sợ ngày sẽ ngắn, buồn riêng nắng
Đổ xuống con đường nhớ bước chân
Sợ gió hư hao làm nhuốm bệnh
Một tuần không gặp, khổ thân anh!
 
cpsn


 


Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,933
Nguồn: Thơ - Diễn Đàn PRĐT
Đăng bởi: PhuDung (5/9/2009)
Người gửi: