Thơ  

Buồn Tuổi Thơ

Lê Đình Viễn Lan

Dạo phố người vui chẳng thấy vui.
Dăm ba bóng nhỏ nép bên đời.
Chơ vơ như mảnh trăng non úa.
Tất tả ngày đêm bước ngược xuôi.
 
Những mảnh đời khô, những mảnh sầu.
Không buồn vá víu lại cho nhau.
Trơ thân trơ cả tình nhân nghĩa.
Bạc phước lòng thôi cũng bạc thau.
 
Quê ơi còn khổ đến bao giờ.
Mẹ vẫn nghèo em vẫn xác xơ.
Chinh chiến bao năm chưa ráo lệ.
Còn lệ nào không khóc tuổi thơ?
 
Đừng sợ em rồi đêm sẽ qua.
Đâu ai thắp mãi ánh trăng già.
Đâu ai ngăn được sao mai mọc.
Rồi sẽ bình minh sẽ bướm hoa.
 
Hãy cố vươn vai lớn giữa đời.
Như Thần Phù Đổng thuở xa xôi.
Tay không vươn lấy trời xanh thẳm.
Gót đất khua mòn vạn nẻo chông.


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,350
Nguồn: Tác Giả
Đăng bởi: Ngô Đồng (6/23/2009)
Người gửi: Ngô Đồng