Thơ  

Như cánh chim chiều

Kỳ Phong

Đêm bật thức
 
 
Đêm vẫn chậm chạp cắt
Và tôi mớ thì thầm
Quấn vào chăn rất chặt
Tê... trói hai bàn chân
 
Tôi vùng lên, tung toé
Trời ơi, biển dâng cao
Chồm lên tôi, chồm mãi
Tôi trong quãng nhớ nào?
 
Gục xuống một bờ cát
Tôi thấy tôi khát khô
Xác thân rời rạc nát
Tôi thở giữa mơ hồ
 
Sao quanh đây không ai
Sao quanh đây lặng quá
Không thấy có ngày mai
Biển đêm dài, đêm mãi
 
Bỗng hình như ánh mắt
Bỗng hình như tiếng cười
Bọt tan vào trong vắt
Đến rồi thôi, xa trôi
 
Cơn bàng hoàng, bật thức
Mưa trên trán, mưa về
Xoa hai bàn tay ướt
Tôi mơ hay tôi mê?
 
cpsn


Số Lần Chấm:  
2

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,788
Nguồn: PRDT
Đăng bởi: Ngô Đồng (8/13/2009)
Người gửi: caphesuotngay