Thơ Tình Hờn

Đã có lần

Cành Cong



 

Đã có lần hồn núi rạn biệt ly 

Ngày gió đẩy mây đi tìm trời đẹp

Lửa cuộn rực trong lòng nhưng đỉnh khép

Tiếng đá kêu đời đâu biết rất buồn !

 

Đã có lần sóng quặn đáy đại dương

Càng cuồng nộ  càng đau hơn lòng biển

Vùng đất mơ suốt đời vươn không đến

Thà nhỏ cơn như suối nghẹn hồn rừng

 

Đã có lần mắt dã thú rưng rưng

Đêm vồ bóng tủi thân từng độc ác

Tủi dáng oai phong, tủi gầm kiêu bạc

Thèm cắn trăng sợ nát ánh nguyệt vàng

 

Đã có lần ngựa chùn gối cuồng hoang

Vó ngạo nghễ khụy tàn cơn vô độ

Hồn phóng túng từ mang cương cám dỗ

Leo dốc cao bóng đổ nặng hơn hình

 

Đã có lần mặt trời thức giữa đêm

Hỏi bóng tối đâu hào quang đã tỏa

Tình mãnh liệt không ai nhìn thấy cả

Cứ tìm sao sáng mã ép địa cầu

 

......

Đã có lần anh phân loại niềm đau

Để hiểu được vì sao thương Em khổ

Nhưng đau mấy anh vẫn lời không lỗ

So niềm vui từ thuở được Em thương ...

 

Canhcong


Số Lần Chấm:  
6

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,431
Nguồn: Phố Rùm Đặc Trưng
Đăng bởi: Ngô Đồng (3/31/2010)
Người gửi: Nhã Uyên
Người sửa: Ngô Đồng,