Thơ Tình Hờn

Trao

Cành Cong





Trao Người đó mắt rừng mang mang lá

Sương giăng giăng bàng bạc ngõ đi về

Từ thanh tân chối từ chân man dã

Ta ngồi buồn hóa đá những đam mê

 

Trao Người đó mắt ốc già ngậm bão

Nhìn biển đêm khinh ngạo những thăng trầm

Xác còn đây chưa tàn cuộc trăm năm

Hồn đã dạt ngàn lần ngang thiên cổ

 

Trao Người đó mắt nghiêng xô trời đổ

Bày phiêu lưu rồi bỏ cuộc phong trần

Hồn đá cuội lăn đời trên triền khổ

Chán thấp cao đã chọn chỗ yên nằm

 

Trao Người đó mắt nỏ thần mệt mỏi

Dõi vũ y ghim mũi tội cuối cùng

Ta không tham và ta không phản bội

Người đành sao treo áo cõi lưng chừng

 

.....

Dù tia mắt có ngầm đau thập giá

Dù tầm nhìn chứa tất cả thiên tai

Nhưng ta gạn ngọt ngào từ hồn đá

Hòa thương yêu đăm đắm ánh tình này

 

Ngừơi nhận đi ... cùng xa cạ rủi may... 

 

Canhcong


Số Lần Chấm:  
7

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,880
Nguồn: Diễn Đàn Đặc Trưng
Đăng bởi: Ngô Đồng (3/31/2010)
Người gửi: Nhã Uyên
Người sửa: Ngô Đồng,