Thơ Cuộc Sống

Thiên Nhiên Cuồng-Niệm 2000

Đức Trí Quế Anh

2- Trích trong tập thơ Thiên Nhiên Cuồng-Niệm 2000

Khai Ý

Đời diễn tả tất cả loại tuồng từ
dí dỏm nội dung đến quý phái giả
tạo hòng thỏa mãn dục vọng khôi hài mà
nước mắt không thể chảy ra.

Dấn đầu cát bụi vào lưỡi kiếm thị phi
vô minh để tự sát hết góc vuông xám xịt rồi
từ đó ăn nói lông nhông.

Miệng lưỡi cứng đơ với ngôn ngữ trừu tượng
hình thức nhưng rỗng tuếch chiều sâu.
Âm thanh tiền bạc rạo rực cảm hứng tai
chỉ dành riêng cho mảng kim loại
in giá trị nhảm nhí cuộc chơi.

Phù phiếm lòe loẹt đời thường đui mù
con ngươi luôn tìm kiếm ảo ảnh.


Ốc Đảo

Ngai ngái,
Bụi gai cấm địa
Khóc rên bên kia bờ vọng
Trơn tuột đỉnh hứa, phập phồng mộng du
Điểm chết nhỏ, xương rồng cuộn giấc ngủ mãn khai.


Ảo giác

Vũng điên
Ẩn hiện thoát dồn
Nước rớt thức thổn buột rên
Hứng mưa trời môi tập tễnh chợt đau
Khúc thời gian trộn chót tận huyền ảo hư không.


Tình Nhân

Mong manh lưng
đứng lặng lẽ
không gian ngừng.
Ngạo nghễ tới
vơi sầu tâm
thử thách mới.
Đêm đong đưa
dựa điểm sáng
quầng say sưa.
Thổn thức nhớ
ơ thờ trông
khúc rạn vỡ.
Rời chân đi
ý tự nguyện
vòng cuồng si.


Nợ

Càn khôn bẻ nửa chia di sản
Hồn túng quẫn, mới bán mối tơ
Lão Nguyệt vuốt mặt giả ngơ
Chung chân buôn mối duyên hờ giải khuây.


Mộng

Thức dậy,
Trời đầy sao lạ
Ngó quanh như là cõi âm
Cô thân lẩy bẩy, lạnh thấm dạ can
Lò mò lê gối loanh quanh, nhãn quáng thây đừ.


Phút Cuối

Tâm vực chất chứa khúc quanh cợt nhả vũ trụ
biến cái siêu nhiên thành thứ đồ chơi giải trí.
Không tuyệt đối thiên thời tức là vô vi cảnh sống
chết và vượt lên tầng khí mà chính con người cũng ói mửa.
Ray rét tuyết cô đóng lạnh để yên nghỉ cái hồn đã cũ nát.

Khi lá cây còn biết rung thì con người còn cảm
cái phút giây nhục dục tham cuồng vô trí.
Luồng suối tát vào thân chạy vòng vòng tứ chi
lôi kéo nhàn nhã mệt mỏi vật chất chứa đầy chất thải thiên nhiên.

Rồi tất cả nín thinh.

Làu bàu run
lún bước sậy
xong thời sung.
Khoảnh khắc cũ
du phiêu trời
cánh hội tụ.
Giây vô thường
nướng mạng kiếp
tan tành xương.


Thác: Người:

Tuôn. Bất tận trong cõi vô vi nhưng ở một khắc
nhận rõ thế giới kỳ diệu sanh tử để tịnh
bản chất hỗn độn, đưa ngã hòa đồng vào chính dòng
chân lý.

Ào ào
Luồng máu trong veo
Đổ, địa ngục héo, vỡ òa
Mắt thoát nhìn, thiên đường lóa, lạnh tim
Thả tràn vô tận, kiếp phù du, kiếm tìm mãi.


Bồ Câu Ăn Mày

Khoảng đường thênh thang ồn ào khói bụi đã dành một góc cô đọng cho bồ câu ăn mày.
Không nhà cửa nhưng vẫn được thí phát vùng tự do mà ít người muốn tìm đến.
Phải chăng một miếng bánh mì cũng là niềm hạnh phúc vĩnh cửu cho đôi chân thong dong không biết mỏi mệt?

Bù xù
Góc ngủ chênh vênh
Mắt miệng lơ đễnh tìm ăn
Chân lấm đất, thân trong trắng bay cao
Miếng bánh mì bị cắn, vơi dần ảo giác đời.


Cuối Thu

Thu đi qua để lại xác xơ trên cành phong già. Trận giông đêm giật gãy mất một cẳng tay, bây giờ rũ cuống như một người bị chứng lệch vai. Những chùm trái chín muộn, khô đét trên cây, ngao ngán thả đời theo luật luân hồi.
Trời xám, bão rớt ở miền xa, dư vị ẩm ướt lẩn quẩn trong không gian, trong từng thớ đất nhẽo nhoét.
Đàn lá nhăn nheo, mệt mỏi bò lóc cóc lạo xạo, mỗi biến động lại lập cập tạt vào xó tường, nằm thấp thỏm chờ luồng gió mới, đám thân còng queo miễn cưỡng cong người chạy, chạy miết, chạy miết, trong cuộc rượt đuổi gượng ép với thời gian.

Lơ lửng,
Ngang lưng thời thế
Quắt thời xanh lê hồn vàng
Cuộc chơi xa xỉ, dĩ vãng quặn đau
Đợi ngày lặng hơi, tranh cõi chết, dẫu phù du.


Rơi

Từ cao
Lảo đảo quay cuồng
Hụt hẫng ham muốn chu du
Thấm ướt, thân tàn dại ngủ mê man
Nửa kiếp, trong một khắc, còn cố nán hy vọng.


Nguyệt Khúc 1

Tương tư nguyệt ảnh thoát cơn đau
Sương rớt trời đông buốt xạt xào
Si hồn trung ý cuồng thi khách
Lơ lửng trêu đời phách thanh cao.


Nguyệt Khúc 2

Một rẻo nga cung dấu sơ khai
Đầy vơi hết kiếp ghẹo bi ai
Ôm sầu trăm mối thôi đong, đếm
Quế rụng trên ngàn ánh bạc phai.


Ta và Chính Ta

Xua đuổi chính ta vào ngõ tối.
Ngoài kia, bình minh bị hoen ố bởi dục vọng cấu xé, giành giật để đạt tham vọng.
Giả hay thực khi phải đứng trước sự nhân tạo.
Tự ta, nhốt ta vào khoảng không chật hẹp để giữ cho ngã thanh khiết.
Nhưng, ta không thể làm như vậy được bởi vì chính ta sinh ra từ vạn vật,
ta phải thoát ra khỏi cõi u ám để cùng vạn vật đồng hành.
Ta phải nhấc mình từ ngõ tối.

Xua đuổi chính ta vào ngõ tối
Xa lánh tâm ma lối đường cùng
Thế rồi mặc sức ung dung
Hô hào lên, xéo nát vùng âm u.

Hào quang tỏa cho dù bẩn thỉu
Nhắm mắt đi cố níu thời gian
Thế rồi đuối sức kề gần
Xuôi tay im tiếng, xác tan mịt mù.

Ta phải nhấc mình từ ngõ tối
Thắp tỏ đèn rạng cõi lòng đen
Thế rồi thử sức một phen
Xóa đi hết, dấu ố hoen kiếp này.


Khởi Đầu và Kết Thúc

Con đường mòn từ từ hiện ra. Những bước chân thoai thoải với ý chí lên đến đầu ngọn thác, ba lô trên lưng làm chậm sự chuyển động nhưng không cản được niềm tin chinh phục thiên nhiên. Sau một chốc, tiếng thác đổ ì ầm âm ỉ lại ở ngay trước mặt. Dịu dàng trìu mến trong cơn dằn dữ có vẻ như không muốn rớt xuống từ trên cao. Một bên là bờ, một phía là vực. Còn khoảng không ở giữa, phải chăng là ta?

Ì ầm
Người lấm bụi đường
Cát, đá, gai, dựng thẳng lên
Chân, nước, nghị lực, đạt đến khoảng không
Giáp mặt con thác, dòng chảy lạnh nóng, hòa nhau.




Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,254
Nguồn:
Đăng bởi: Ngô Đồng (8/7/2010)
Người gửi: tác giả
Người sửa: Ngô Đồng,