Thơ Tình Hờn

LÀM SAO HIỂU NỔI LÒNG EM

Kevin Le

LÀM SAO HIỂU NỔI LÒNG EM

 

Đây là bài thơ viết một mạch thời đi học, không có sẵn giấy để viết, nên phải viết lên rìa tờ báo, xé bao thuốc đổ hết thuốc ra để lấy giấy viết tiếp, viết lên cả lòng bàn tay vì sợ ý tưởng tới viết không kịp nó sẽ quên mất. Đúng như Hồ Dzếnh nói. "Lắm lúc thơ về không kịp viết...
Vần "e" bỗng hạ xuống... vần "uyên" )

Làm sao hiểu được lòng em
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em
Khi tôi chỉ là người trần thê'
Hẳn em biết
Solomon đại đế
Lại thông minh tuyệt thế chẳng ai bì
Thế mà có những điều ông không biết và hoài nghi
Ấy là:
"Chim bay trên trời
Cá lội dưới nước
Rắn bò trên đá
Và lòng dạ đàn bà"
Huống chi tôi chỉ là kẻ thực thi
Quyền say đắm mà ơn trên ban phát

Nên tôi viết nhạc
Làm thơ để ca ngợi người tình
Nhưng tôi chắc rằng
Em không tin và chưa hề cảm động
Bởi em bảo đó chỉ là giấc mộng của thi nhân
Nên tin yêu em đáp rất ngập ngừng
Và do dự ẩn trong niềm nghi ngại
Tôi chẳng hiểu tại sao em cho tôi là vậy
Khi thơ tôi nhan nhn những lòng thành
Cùng bao nhiêu mơ ước với mộng lành
Tôi đã vét cạn khô hòa thành mực
Viết ngay hàng khẩn khoản để dâng em

Tôi chỉ tiếc một đìều em không là bác sĩ
Ðể thấy rằng tim tôi không đập
theo chu kỳ nguyên thuỷ khi đến bên em
Và trong tôi, những hơi thở yếu mềm
Cũng dồn dập mỗi khi ta gặp gỡ
Và lời tôi tự nhiên thành bỡ ngỡ
Nếu với máy âm thoại đồ
em sẽ thấy đường biểu diễn khác đường cũ
rất xa . . .


***
Bởi định mệnh hay vì em
Biến tôi thành lữ thứ?
Chân bước đi mà chẳng thấy bến bờ
Bởi vì tôi không thấy cõi trời mơ
không điểm gì đặc thù làm dấu hiệu
Nên tôi cứ như người lữ hành cô độc
Chân cứ đi theo mặt trời ngã về tây
Nắng tắt dần trên ngọn cỏ úa
Người lữ hành là tôi
Không than thở
Cứ đi hoài
Dẫu biết rằng mình và cõi mộng sẽ chìm vào bóng tối
Mình sẽ buồn
Vì tay không đủ dài để với lại sau lưng nhặt lại quãng tuổi nồng mình đánh mất
Tôi cũng chẳng hiểu em thấy được điều đó hay không
Mà vẫn ung dung
Làm người nhàn du
Trong tình tôi vội vã
Như một người sợ nhỡ chuyến tàu
Ðưa họ đến nơi đào nguyên diễm ảo
***

Tôi chẳng hiểu em nghĩ về tôi thế nào
Có thể em cho tôi là nghệ sĩ
Dễ yêu người nhưng cũng dễ lãng quên
Tựa trẻ thơ sau khi thức dậy
Chạy quanh tìm mẹ
Quên bẳng đêm qua đã mộng thấy gì
Tôi cũng chẳng hiểu nổi nụ cười em
Ðôi lúc tôi ghê sợ
Vì những tiềm tàng quái gỡ
Dẫn tôi dần tới tận cõi u mê
Ôi răng em trắng quá với tóc thề!
Tôi không hiểu có ẩn gì mà ma quái
Ðã bắt tôi khờ khạo giữa cõi đời
Và mắt em đâu phải là biển khơi
Thế mà tôi cũng không hiểu nổi tại sao tôi lạc hoài không tìm ra lối thoát

Làm sao hiểu được lòng em?
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em?
Bởi mây trời có khi đen khi trắng
Vui thì mây làm nắng
Buồn mây đổ những cơn mưa
Nên có người hỏi tôi có gì chưa
Tôi chỉ bảo mây trời không hiểu nổi
Có thể, em cho rằng tôi quá vội
Nhưng em ơi! làm sao giữ thời gian
Khi địa cầu vũ trụ quá mênh mông
Mà kiếp sống con người là khoảnh khắc
Mà ngày xanh tuổi nồng là tích tắc
Qua đi rồi có trở ngược lại đâu
Cuộc tình thơ như nước chảy qua cầu
Rồi có lúc em tiếc thương dĩ vãng
Rồi đến lúc em khuyên tôi lãng mạn
Tôi cũng xin từ chối để bình yên
Tôi muốn em hiểu cho chữ cơ duyên
Trong trần thế trùng lai đâu dễ có
Nói như thế nhưng làm sao hiểu rõ
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em
Bởi trên đời thì muôn vạn kẻ quen
Mà chọn lựa vẫn là điều rất khó
Tôi nói thế nhưng làm sao hiểu rõ
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em
Bởi nắng vàng đã mờ nhạt bên thềm
Vẫn trường cửu trong vần thơ thi sĩ
Và tả tơi bên thềm cành phượng vĩ
Có ngờ đâu trong ký ức học trò
Vẫn còn hương
Vẫn còn đẹp
Vẫn thơm tho
Và sống mãi như cuộc tình thứ nhất
Thế cho nên
Còn và mất
Dối gian và sự thật
Cũng chỉ là tương đối phải không em
Có biết đâu trong im lặng như thiền
Lại ẩn chứa muôn điều em sắp nói
Tôi nói thế nhưng làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em

Tóc còn xanh và hương sắc còn duyên
Ai cấm được em chơi trò đấu giá
Nếu mua duyên bằng những đồng tiền lá
Thắm ân tình tôi bảo đảm có dư
Nhưng sợ rằng ý tưởng người mình mơ
Không đơn giản như điều mình suy tưởng
Nhưng ở đời đau thương và sung sướng
Cũng chỉ là tương đối phải không em
Nếu xa nhau em để lại niềm tin
Anh sẽ sống trong một trời hạnh phúc
Thì khi ấy cho dù muôn dặm cách
Cũng chỉ là một khoảng bé vô cùng
Nhưng làm sao tôi hiểu được nỗi lòng
Làm sao hiểu được lòng em, em nhỉ ?

Nếu quả thật anh mang hồn thi sĩ
Thì làm sao tình giữ được vài năm?
Anh sợ tình phải quấn mảnh khăn tang
Màu vở trắng khi tuổi đời xanh ngát

Bởi vì em mà anh say với nhạc
Ðã để thơ tuôn chảy chẳng bến bờ
Nếu ngày mai đến cuối nẻo đường mơ
Thì khi ấy anh không làm thơ nữa
Và nhạc lòng cũng sẽ tắt theo thơ
Ðể làm chi?
Ðể em không còn thắc mắc
Sợ người nghệ sĩ dễ quên
Và khi ấy dưới ánh đèn
Ta sẽ nhắc cho nhau nghe những bài thơ kỷ niệm
Cùng những lần hò hẹn buổi mới quen
Tôi sẽ hát lại cho em nghe những nhạc phẩm đầu tiên
Em đã nhận với đôi tay bỡ ngỡ
Chắc những đứa con mình ngạc nhiên khi thấy bố
Và mẹ ngồi như thưở mới yêu nhau
Và ngạc nhiên khi thấy mãi ngàn sau
Bố và mẹ vẫn như ngày mới cưới
Tôi nói thế nhưng làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em

Bởi tình duyên chẳng khác một con thuyền
Muốn đổ bến phải qua bao ghềnh thác
Mà dòng đời êm đềm nhưng hiểm hóc
Lũ đá ngầm chẳng dung thứ một ai
Vẫn im lìm chờ chực tháng năm dài
Làm vỡ nát những con thuyền sơ ý
Em là kẻ lái thuyền còn mộng mị
Còn say mê với những cánh hoa đời
Làm mệt mỏi lòng tôi
Mà không hề hay biết
Có lẽ giờ đây thủy triều lên cao nhất
Nhưng em còn ngây ngất với trăng sao
Quên chống sào và lãng quên lèo lái
Chắc thuyền tình sẽ lạc xa bến bãi
Bởi nước triều mỗi lúc mỗi một vơi
Tôi là người chới với giữa dòng trôi
Rồi gục ngã trên con thuyền mắc cạn
Nhìn lại mình tóc xanh điêm điểm trắng
Và môi cười vàng úa dưới đêm thâu
Ôi bao nhiêu những ước mộng nhiệm mầu
Sẽ tan vỡ vì sao em yêu hởi
Bởi vì thế tôi làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em.

Khi tình mềm
Lâu ngày đà hóa thạch
Trơ giữa trời
Dưới mưa rơi
Muôn đời chai cứng
Biết đời nào để rung động trái tim yêu
Ước mộng nhiều
Cũng tan như bọt nước
Xuôi dòng ra biển bơ vơ
Sóng biển thờ ơ
Xua vào vách đá
Tan rã
Ôi thôi một kiếp người
Vùi theo con sóng bạc
Ngơ ngác tháng ngày giữa tiếng thét đại dương
Ðâu là thiên đường?
Ðâu là địa ngục?
Còn đâu là hạnh phúc?
Khi em người lèo lái vẫn đam mê
Quên cả đường về
Mang tên trùng phùng hạnh phúc của lứa đôi

"Lòng nàng như chiếc lá khoai
Ðổ bao nhiêu nước ra ngoài bấy nhiêu
Lòng chàng như biển sóng cồn
Chứa muôn con nước ngàn con sông dài"
(Nguyễn Bính)
Nên đường tình vẫn thường rẽ làm hai
Rồi thinh lặng xa dần theo năm tháng
Mưa thì buồn, mà nắng nhiều thì hạn
Ðóa hoa tình có mấy lúc được tươi
Nên yêu nhau là biến cả bầu trời
Vô tư lự ngã sang màu sầu khổ
Vách núi cao nước ngầm còn xô đổ
Nên tình người chớm nở đã phôi pha 
Bởi chua ngoa lẫn lộn với thật thà
Và ngay thẳng vẫn pha màu gian dối
Tôi với em cũng như hương với khói
Hương phai tàn và khói sẽ bay đi
Rồi cuộc tình sẽ như xác tử thi
Nằm bất động chờ đến giờ tẩm liệm
Anh nói thế đôi khi thành ngụy biện
Bởi làm sao tôi hiểu được lòng em
Khi im lặng lưu truyền còn bí ẩn
Và môi cười vẫn là niềm hy vọng
Những ân cần là thứ đáng được tin
Ánh mắt nhìn dâng cả sự bình yên
Nhưng tôi vẫn em ơi tôi không hiểu
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em


Tôi nhớ
Một lần
Có kẻ đứng bên thềm
Chờ hoa rụng để xem màu ly biệt
Ấy là khi tôi chưa hề hay biết
Chuyện yêu em và chưa biết làm thơ
Tôi nhủ thầm sao lắm kẻ vẩn vơ
Trầm ngâm đứng hằng giờ xem hoa rụng
Tôi cười họ nhưng nay tôi lại đứng
Chỗ người xưa để nhặt cánh hoa tàn
Xem phấn hương để hiểu nỗi lòng nàng
Nhưng tôi vẫn em ơi tôi không hiểu
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em

Như nhện giăng đâu biết đến mùa xuân
Phải hao tốn bao nhiêu là công sức
Cá dưới nước đâu hiểu trời cao thấp
Vẫn lầm lì mơ ước chuyện trăng sao
Ðêm tôi nằm thức giấc giữa chiêm bao
Em biến mất tôi mới hay là mộng
Bởi vì tôi bấy lâu hằng trông ngóng
Nhưng lâu rồi vẫn là chuyện chiêm bao
Ðêm tôi nằm nghe sóng biển dạt dào
Trong ký ức bởi vì yêu em quá
Tình của anh giờ đây như hương lúa
Trên cánh đồng mà mượt buổi ban mai
Còn tình em buông thả vãi theo chài
Nơi biển cả làm sao mà hòa hợp
Nước trên sông chẳng bao giờ chảy ngược
Em hạ nguồn nhận lấy thật dửng dưng
Nhưng em ơi! nước ở tận thượng nguồn
Sẽ ngưng chảy khi sông tuôn không kịp
Anh nghĩ thế nhưng nước còn chảy tiếp
Bởi vì đâu hiểu nổi được lòng em
Bởi vì tôi không phải là nhà tâm lý
Tôi chỉ là một tên cuồng trí
Bởi yêu em người khó hiểu vô cùng

Hay vì em giữ bảo vật thủy chung
Hay một vật nghĩa hoàn toàn ngược lại
Nhưng ở đời biết đâu là phước họa
Có lắm khi từ chối phước trên tay
Chờ, chờ mãi để bốc nhầm cái họa
Tôi nói thế nhưng làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em

Khi tuổi xanh đã khuất bóng sau rèm
Ngoảnh mặt lại tiếc thương rồi bật khóc
Tôi nói thế nhưng không hề trách móc
Sợ yêu thương cứ nằm duỗi tháng ngày
Rồi tê liệt sau những lần trăn trở
Khi tập tành mới chơi đàn còn dở
Là những khi lỡ nhịp, trễ trường canh
Nếu như không nổ lực để học hành
Thì bỏ lỡ đâu phải điều hiếm có
***
Tôi muốn xin một ý tình rất nhỏ
Của em yêu để thiêu hủy địa cầu
Nhưng vì tôi chẳng có nghĩa gì đâu
Nên mấy lúc được em yêu đáp ứng
Sông Ngân Hà là dòng sông ảo tưởng
Thuyền tình tôi là con thuyền tưởng tượng
Thuyền tưởng tượng chạy trên dòng ảo tưởng
Nên tháng ngày tình cứ mãi chơi vơi
Tôi nói thế nhưng làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em

Cánh hải âu chao đảo giữa biển khơi
Là ta đó không bao giờ lạc lối
Dẫu gió về với bao cơn sóng nổi
Dìm đời ta, nhưng có nghĩa gì đâu
Bởi vì tôi đã thấy được từ lâu
Người tôi yêu là thành lũy nhiệm màu
Tôi nương tựa trong những cơn nguy biến
Nhưng em yêu vẫn chìm trong miên viễn
Như một người thủy thủ ước đi xa
Ðể được nghe tiếng hát của biển già
Từ sâu thẳm đại dương rung trên sóng
Em có biết giờ đây tôi sầu nặng
Khi em còn những ràng buộc tầm thường
Ðể tôi phải đau thương
Như một tên tử tội
Sống từng ngày lo sợ gọi tới tên
Kẻ ân nhân cũng là kẻ có quyền
Tha tội chết với một tờ ân xá
Thỉnh nguyện thư là lời tình tôi đã
Viết thành thơ thành nhạc gởi huyên thuyên
Nhưng em yêu vẫn là kẻ có quyền
Em đã nhận mà không hề cứu xét
Tôi chỉ sợ ngày nhạc thơ tôi hết
Thì lấy gì tha thiết gởi tới em
Ta cùng chờ để thấy bức màn đen
Ðược rũ xuống sau tấn tuồng thảm kịch
Là khi ấy, em ơi! ta đã chết
Lòng yêu em nuôi dưỡng bấy nhiêu ngày
Biết đâu em sắp sữa nói một mai
Là em đã yêu tôi không gian dối
Tôi nói thế, nhưng làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em
Khi em là con gái rất có duyên
Người đeo đuổi dĩ nhiên là không hiếm

Tôi gặp em chẳng khác gì tai biến
Của ông trời giáng xuống kiếp trần ai
Kiếp con trai
Kiếp thở dài
Lo lắng
Kiếp hằng giờ ngồi với ly cà phê đắng
Trầm ngâm khói thuốc để suy tư
Ðể ước mơ
Ðể nhung nhớ
Ðể than thở
Lấy lời tình góp nhặt dựng thánh kinh
Lấy em yêu thay thượng đế thần linh
Rồi thờ phượng như tín đồ ngoan đạo
Lấy hẹn hò thay tiếng chuông ảo nảo
Rạp xi nê thay thế cảnh giáo đường
Lấy kẹo thơm thay thế những nén hương
Và môi ngọt người yêu thay bánh lễ
Rước bất thường khi cao ngất hương yêu
Kề vai nhau để soạn thảo giáo điều
Không ràng buộc như bao tôn giáo khác
Và thánh kinh sẽ là muôn khúc hát
Rất trữ tình ca ngợi tuổi hai mươi
Rửa tội nhau chỉ cần thắm môi cười
Cùng lời hứa lần sau không giận dỗi
Bất kể ai muốn xin vào giáo hội
Ðiều đầu tiên phải sánh bước có đôi
Hai mái đầu phải cùng hứa rằng tôi
Nguyện mãi mãi cho nhau lời nồng thắm
Xem lễ trọng là những ngày nắng ấm
Nắm tay nhau đi ngắm cảnh phố phường
Ði mỏi chân thì hãy ghé giáo đường
Xem cho kịp bộ phim tình hay nhất
Ðược như vậy là đã nên chân thật
Thì thiên đường là ngày cưới không xa
Không ảo tưởng viễn vông như từng biết
Nhưng khổ nỗi em nay chưa tha thiết
Ðến thiên đường của tôn giáo tình yêu
Nên trong tôi vẫn thấy khốn khổ nhiều
Vì chưa được mang danh người có đạo
Nói như thế, nhưng làm sao hiểu rõ
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng em
Biết đâu em đang nghi ngút niềm tin
Tôi cũng thế nhưng chưa hề rửa tội

Như Adam thưở xưa còn nông nổi
Nghe Eva để xa lối thiên đường
Huống chi tôi nghe lời nói dễ thương
Không sa ngã như Adam sao được
Ðừng ai trách vì sao tôi mê nhạc
Yêu người tình hơn yêu chính bản thân
Vì người tình là hình ảnh giai nhân
Ðã in những dấu hài trong ký ức
Dẫu đời người với muôn ngàn xuôi ngược
Nhưng người tình vẫn được giữ trong lòng
Trong ký ức như một thiên bảo vật
Con trai là hành khất
Xin thiếu nữ tình yêu
Thân xác tiêu điều
Vì nghèo đói
Vì không ai bố thí
Ðó là những chàng có tâm hồn thi sĩ
Lấy thơ làm vốn liếng
Lấy mộng mơ làm hạnh phúc cõi đời

Có một lần tôi đến bảo với người
Ðể tôi xếp tình tôi vào dĩ vãng
Bởi bấy lâu lòng tôi đà chán ngán
Chuyện yêu người năm tháng ở thế gian
Nghĩa là tôi sẽ xóa ánh trăng vàng
Trong ký ức để lòng thôi nức nở
Nhưng nàng bảo trăng vàng chưa tan vỡ
Thì anh ơi! hãy giữ ở cõi đời
Ðừng đùa chơi
Vì em nay cảm động
Ðừng vội vàng làm vỡ mộng đôi ta
Thế rồi
Ngày tháng trôi qua
Nàng khó hiểu vẫn là nàng khó hiểu
Nàng vẫn đó mà tình ta vẫn thiếu
Vì lòng nàng như con lắc bất thường
Khi thì thương
Khi thì lạnh nhạt
Khi thì hương ngát
Khi tỏ vẻ bất cần
Nên bảo là tình nhân
Thì vẫn chưa đúng nghĩa
Bảo là bạn bè
Thì có mấy ai tin
Tôi chắc rằng thiên hạ với mắt nhìn
Rồi khẽ bảo tôi là thằng ngu xuẩn
Tôi biết thế, nhưng làm sao đứng lại
Khi tình tôi đã lăn bánh quá đà
Tôi chắc rằng tai họa
Ðến với nàng hoặc sẽ đến với tôi
Bởi vì tôi không làm sao hiểu nổi
Tôi làm sao hiểu thấu được lòng nàng

Hôm nao có cánh hoa vàng
Bướm đi, ong đến, dở dang một đời
Hay là nàng sợ tình tôi
Như tình ong bướm nên hơi e dè
Hay là nàng ví cá mè
Ðàn ông một lũ, thường không chung tình
Hay là nàng nghĩ rằng mình
Vẫn còn xuân sắc lại con nhà giàu
Hay là nàng nghĩ mai sau
Chắc nàng sẽ gặp một người hơn tôi
Ở đời ai thích môi cười
Ðược tô điểm bởi những lời đãi đưa
Nhưng nàng vẫn bảo rằng chưa
Nên tim nàng vẫn như ngày mới sinh
Ðố ai biết được cuộc tình
Mà người phản trắc là nàng hay tôi?

 


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 5,747
Nguồn:
Đăng bởi: Ngô Đồng (3/11/2016)
Người gửi: Kevin Le