Thơ (Chưa Xếp Loại)

Bỗng Dưng Mình Hoang Vu

Tử Nhi

lặng lẽ nhìn quẩn quanh
thấy cõi lòng ray rứt
nghẹn ngào dĩ vãng xanh
mình xa xôi rất thực

ngỡ ngàng đếm ngày tháng
thấy tình mình trôi nhanh
tương lai còn lơ đãng
mỏng như sợi chỉ mành

soi lòng mình giữa phố
thấy vời vợi vô cùng
thoạt dưng chợt tỉnh ngộ
thấy tâm hồn hư không

lắng nghe lời của gió
thấy lòng mình hoang vu
nghiêng mình tia nắng đổ
dưng không bỗng giao mùa


Số Lần Chấm:  
0

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,545
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Thành Viên
Người sửa: chinrom 10/11/2002 1:12:03 AM