Thơ (Chưa Xếp Loại)

Như Rừng Nhớ Biển

Trần Huy Sao


tôi đứng trên đồi lộng gió Krông Pha
người tôi yêu ở vùng duyên hải
Biển nhớ Núi vỗ tràn bãi vắng
tôi nhớ nàng rừng lá vàng phai

muốn nhuốm bệnh vì thương vì nhớ
lá Me ơi phố vắng ai về
đôi guốc vông ôm bàn chân nhỏ
giận con đường vắng lặng buồn tênh

tôi nhớ nàng như mưa nhớ nắng
như môi thơm nhớ trái ô-mai
cắn rất nhẹ cho vừa ngọt mặn
ngậm rất lâu cho thấu đời nhau

trái tim tôi nhói về duyên hải
trải mười thương không hết tháng ngày
nàng đâu biết lòng tôi cỏ dại
xót xa đau mưa nắng bao mùa

cho tôi gởi tình tôi theo gió
gió thầm thì kể chuyện tình yêu
tôi ở Rừng xôn xao Biển nhớ
cả bốn mùa ngơ ngẩn vì em


Trần Huy Sao


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,166
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Thành Viên
Người sửa: cbyt 12/14/2002 8:30:32 AM