Thơ (Chưa Xếp Loại)

Nằm Nghiêng

Phan Huyền Thư

Nằm nghiêng ở trần thương kiếp nàng Bân
ngón tay rỉ máu. Nằm nghiêng
khe cửa ùa ra một dòng ấm
cô đơn. Nằm nghiêng
cùng sương triền đê đôi bờ
ỡm ờ nước lũ.

Nằm nghiêng lạnh
hơi lạnh cũ. Ngoài đường khô tiếng ngáy.
Nằm nghiêng. Mùa đông
nằm nghiêng trên thảm gió mùa. Nằm nghiêng
nứt nẻ khóe môi
đã lâu không vồ vập răng lưỡi.

Nằm nghiêng
xứ sở bốn mùa nhiệt đới, tự dưng nhói đau
sau lần áo lót có đệm mút dầy
nằm nghiêng
về đây.

14.12.00


Số Lần Chấm:  
11

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,961
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: Tập thơ Nằm Nghiêng
Người sửa: catnhu 2/20/2003 6:13:12 AM