Thơ (Chưa Xếp Loại)

Còn mãi một buổi chiều trong tôi

Quan Dương

(riêng về Vũ Tố Loan)

Rừng xuống lạnh cuối ngày se thắt
Chuyến áp tù chập choạng hoàng hôn
Cỗng trại mở sẳn lòng địa ngục
Đám bụi cay dụi mắt con đường

Ngừng trước trại chiếc xe Trung Cộng
Gã công an vũ khí Liên Sô
Báng súng đẩy em vào cánh cổng
Bài học đầu: độc lập - tự do

Sương chiều loãng đục màu chướng khí
Manh áo che không kín thân gầy
Em mười bảy tóc dài rối tủa
Đi chân trần còng Mỹ cùm tay

Tiếng giục thúc hét hô thịnh nộ
Giương mắt nai em ngơ ngác nhìn
(trên khuôn mặt còn thơm sách vở)
Rừng lắc đầu bất lực quay lưng

Lũ chúng tôi những thằng bại trận
Súng gươm buông di lụy bao người
Trố con mắt ươn hèn khiếp đảm
nhìn quân thù hành xử man di

Trách lịch sử quay lưng khiếp nhược?
Trách con người biển lận từ tâm ?
Hay trách em sanh lầm đất nước
Đầy oán cừu ngụy trá nhân danh?

Từ chiều đó xuyên tôi mài miệt
Bóng dáng em lừng lững đậm lòng
Soi thời gian mỏi mòn rát mặt
Mỗi một lần là mỗi rưng rưng

Em ở đâu giờ này nước Mỹ?
Còn nhớ xưa có một vòng rào
Luồn mảnh giấy bài thơ viết vội
Lời hịch chuyền bén như lưỡi dao

Vòng rào đó em phơi chiếc áo
Nắng đâm qua những lổ rách buồn
Ai cào xé mảnh tình đất nước?
Gửi sang em vá nỗi đau chung

Xưa chiếc áo tù nhân em vá
Đậy dậy thì che buổi lao cung
Áo con gái đụp đùm trăm ngã
lớn em từng mũi chỉ đường kim

Xưa họng súng gông cùm xiềng xích
Em tù nhân . Tôi tù tàn binh
Thân cá chậu chim lồng. Vong quốc
Chưa một lần dám ngỏ tình riêng

Nay trôi em biệt vô âm tín
Mảng tình tôi dấu kỹ đáy lòng
Chiều thất tán, run bàn tay vịn
tháng năm xưa. Khuấy lại núi rừng


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,600
Nguồn:
Đăng bởi: Cả Ngố ()
Người gửi: QuanDuong