Thơ  

Đi Chợ Tết

Quan Dương


Chủ nhật theo em đi chợ tết
Cuối năm. Trời lạnh nổi da gà
Lòng vòng trong chợ nhìn thiên hạ
Hồn chợt ngang xương nỗi nhớ nhà

Bó cải trên quày màu cổ tích
Bày bán ê hề giữa chợ xuân
Nhớ mẹ quê xưa chiều tháng chạp
Gánh cải vai oằn ngọn gió đông
Ống quần mẹ xắn ngang đầu gối
Bùn đất ngậm sầu mấy ngón chân


Chủ nhật theo em đi chợ tết
Anh núp mình trong jacket dày
Nhớ buổi nhà nghèo đi chân đất
Cha trở trăn theo tiếng thở dài
Tết đến gió luồn đường chỉ rách
Mảnh vá trân mình nhẹ như mê

Chủ nhật theo em đi chợ tết
miếng ăn đất khách bán dư thừa
thiếu miếng ân tình còn ướt lệ
Mua về ướp lại giấc mơ xưa

Thuở giấc mơ chưa sà xuống thấp
Trời cao chỉ một vói ngang đầu
(cái thuở làm sao em hiểu được)
Anh buồn còn hơn nồi cơm thiu

Chủ nhật theo em đi chợ tết
Chai rượu chờ anh trên kệ nằm
Chạnh nỗi mồ côi từ lâu lắc
Vô cớ buồn hơn đứa chết bầm.

Quan Dương


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,913
Nguồn:
Đăng bởi: huongduong ()
Người gửi: Quan Dương