Thơ  

Lại Một Vừng Trăng

Xuân Diệu

Lại một vừng trăng, rồi lại gió
Mới ra đến ngõ đã vùng trăng
Muốn ném thia lia qua vũ trụ
Chiếc gương như ngọc của cô Hằng

Một khoảng trời đêm chẳng đủ sao?
Lại còn trăng bạc ở trên cao!
Thung thăng bóng ngã bên chân bước
Tôi vẫn quen trăng, chả muốn chào

Chóng thế! ba mươi ngày một tháng
Vừng trăng điệp khúc nhắc chia xa
- Trăng ơi có mấy người yêu dấu?
Ở suốt đêm này, bạn với ta

3-6-1968


Số Lần Chấm:  
6

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,184
Nguồn:
Đăng bởi: Tí Lười ()
Người gửi: khietnghi
Người sửa: TVMT;