Thơ  

Những Mùa Xuân Không Tết!

Cành Cong



Mùa xuân năm 68
Cha đánh trận ở xa
Mẹ không mặc áo hoa
Tôi không thay áo mới
Lì xì và chúc tuổi
Trong bóng tối "tảng xê"
... Khói phủ trời,
... Lửa lan đất
Những người láng giềng đã đi đâu mất
tự lúc nào
Đạn pháo bay ngang nhà tiếng rít bén như dao
Tôi ngồi đợi đất chao khi dao bổ xuống
để biết tử thần không lười mà đáp sớm
trên nóc nhà mình

Mùa xuân năm 75
Cha về tóc bụi đỏ,
mắt đỏ như niềm nam đang đỏ
Mẹ nhìn chồng giọt khổ đọng rưng rưng
Mười năm Cha vẫy vùng
dội mưa rừng, băng gió tạt
Gót giầy Cha giẵm Cổ thành đổ nát
Nón sắt Cha miễng cắt trận Kontum
Giờ dĩ vãng đóng khung ,
tương lai chùng ngõ tối !
Bất hạnh của Cha không có gì để hối
Lính chết theo thành chỉ tội mẹ và con
... Chưa đủ lớn sao biết dại biết khôn
Tôi cắp súng Cha, đêm chôn bên bờ giậu
Ngày chết trong tù Cha vẫn tin là Mẹ giấu
Tôi lặng câm cắn môi nuốt máu ngược vào lòng !

Mùa xuân năm 80
Đào súng giấu trong người
(nghe thép lạnh tưởng hồn Cha linh hiển)
Tôi xuống ghe vượt biển
Xấp ngữa chuyện tử sinh
Như con ốc đã già sóng điêu linh
không còn tin có khe đá hứa
Nhưng đời không chổ tựa
Mất gì đâu ! cứ làm một khởi đầu
... Biển đêm như chiếc túi thẳm sâu
Chứa tất cả những nỗi sầu nhân loại
Tôi buông súng, súng rồi chìm đến đáy
Tôi buông sầu, sầu bám lại trong Tôi

... Con ốc dạt ghềnh, ghe đến đất người !
Nhật ký sang trang nhưng đời không mới
Tôi sẽ viết đến trọn dòng chữ cuối
dù mắt mờ tay mỏi nét thấp cao

.... Xuân nầy là xuân hai mươi năm sau
Có những niềm đau không còn làm trăn trở
nhưng như bóng và như hơi thở
không nhớ vẫn không quên !

CC.


Số Lần Chấm:  
8

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,485
Nguồn:
Đăng bởi: Phượng Các ()
Người gửi:
Người sửa: Phượng Các;