Thơ  

Đêm

Cội Thông Già

Bên ngoài đen như mực
Gió hú nghe rợn người
Đêm dường như khắc khoải
Mệt nhoài những buồn, vui

phòng bên tiếng rên rỉ
bệnh nhân với tử thần
tranh giành nhau mạng sống
Tôi nghe lạnh châu thân

Đêm dài như vô tận
con mắt cứ thở dài
những buồn, đau, uất, hận
nằm xuống cũng phôi phai

Ngồi đây đếm bóng đêm
Còn bao nhiêu lâu nữa
Đời hết những tị hiềm
Người hết những thù oán

Xuôi tay là tận thế
trả lại hết cho đêm
đau khổ không miên viễn
ra đi hết lụy phiền


Cội Thông Già


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,518
Nguồn:
Đăng bởi: huongduong (5/21/2004)
Người gửi: Phù Du