Thơ  

Khai Hội Khoa Đăng

Nguyễn Ngọc Quỳnh Thi


Em sẽ mời anh cùng em dạo phố
Ngắm đêm đen, hoà giòng tóc cùng mây
Để vòng tay đêm tĩnh lặng chung tay
Vai khẽ tựa đầu cùng nhau chung lối

Ta sẽ bước thật chậm, bên biển tối
Để cát vàng hôn nhè nhẹ gót chân
Hoà dấu chân nhau, quấn quít bổng trầm
Cùng với sóng, đánh dấu yêu trước biển.

Để đêm lặng, nghe sóng cồn tìm kiếm
Một khúc ru ca, anh sẽ hát cho em
Môi tầm môi, mắt nhắm giữa màn đêm
Em tìm kiếm loài hải quỳ giữa biển

Em sẽ hỏi anh cùng em ngắm biển biếc
Nhìn lại trời thành phố ngợp sao đêm
Giữa đêm mùa hạ lòng phố chợt bình yên
Hay có phải vì bên nhau ta hạnh phúc ?

Trời bỗng sáng muôn ngàn sao sáng rực
Dưới biển lòng cháy rực tấm tình ta
Pháo trên trời nở rộ muôn vạn hoa
Muôn vạn sắc, rơi vào trong mắt sáng

Như tình anh và em, bình lặng để cháy rạn
Biển bất chợt thức giấc giữa màn đêm
Vạn vật mãn khai, trời đất sáng hoa đăng
Giữa đất trời ta mở hội cùng pháo...


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,842
Nguồn: venguon.org
Đăng bởi: Tí Lười (5/29/2004)
Người gửi: TL