Thơ  

Mưa

Nguyễn Ngọc Quỳnh Thi


Quấn quít theo nhau về phố vắng
Mưa có buồn tí tách sợi riêng mang ?
Mưa tình đầu xin nhỏ hạt muộn màng
Thì mưa hỡi, xin thôi đừng khóc mãi

Mưa có nhớ năm xưa, tình ngài ngại
Hạt nhẹ vương sợ ướt lấm gót ai
Đường vắng ai về, mưa theo mãi gót hài
Để vương vấn, ngẩn ngơ mưa từ đấy ?

Mưa giăng hạt mành the, mưa trông cậy
Bảo bọc ai trong nhung gấm lòng mưa
Vai người đó, mưa hôn nhẹ bờ thắm
Kết tóc thề, từ đó mưa xin thưa...

Đêm nay có nghe mưa giọt dài giọt vắn
Vẫn giọt tình si xuyên kẽ lá ngóng đêm
Chờ ai nữa mưa ơi ? phố đã vắng hàng hiên
Bên nhánh điện câu, sao mưa vẫn đến...?

Mưạ Mưa ơi, thay lời từ biệt
Xin một lần chôn giấu hạt tương tư ....

April 13, 98


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,570
Nguồn: venguon.org
Đăng bởi: Tí Lười (5/29/2004)
Người gửi: TL