Thơ  

Tâm Sự Một Giọt Nước

Đoàn Kiếm


Tôi chỉ là một giọt nước
Trong muôn ngàn giọt nước được sinh ra
từ đầu nguồn về tắm mát sông Trà
rồi tất cả chảy hoà ra biển cả

Nhưng con sông ngày xưa nay thật lạ
Ai đó đã xây một cái đập tràn
Cái đập vô tâm sao quá phủ phàng
Đã ngăn tôi ra khỏi dòng sông chảy…

Cuộc đời tôi cũng dập vùi từ đấy
theo những con kênh đưa đẩy bềnh bồng
lúc lên bơm, lúc xuống tưới ruộng đồng
đã xa rồi dòng sông xa biền biệt…

Bạn bè tôi vẫn theo dòng sông kiệt
ra khơi xa vùng vẫy cuộc đời vui…
Cuộc đời tôi mưa nắng vẫn dập vùi
còn ai đó tiếc thương người bạn cũ…

Rồi hôm nao tôi theo dòng nước lũ,
về lại dòng sông cũ đã trôi xa …
tôi giờ đây, một giọt nước đã già …
tinh tuý kiệt lại hằn pha cặn bẩn …

có những lúc lòng tôi đầy tủi hận
dẫu đoạn đời lận đận cũng đi qua
tôi lại ra biển cả để tan hoà …
cho tất cả để trở thành tất cả …

Tôi giờ đây tôi đã là biển cả …
quá khứ buồn quá khứ đã phôi pha
bạn bè ơi ta sum họp một nhà
dầu có muộn nhưng vẫn là chưa muộn …


Đoản Kiếm


Số Lần Chấm:  
6

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,897
Nguồn:
Đăng bởi: huongduong (6/21/2004)
Người gửi: doankiem