Thơ (Chưa Xếp Loại)

Thiêu Thân

Phù Dung

Đêm và một hồ đầy trăng...
Đêm và một hồ lung linh bóng nước...
Người đàn bà nhớ tình nhân - ngồi thắp ngọn nến xanh bên hồ...

***
một con thiêu thân rơi vào ngọn lửa
cháy - tro tàn...
tôi - con thiêu thân thứ hai rơi vào hôn mê một thuở
vỡ - tan hoang...
 
con thiêu thân đi tìm chút mặt trời nhỏ nhoi trong đêm tối...
tôi đi tìm chút mê hoặc của cuộc đời - phù phiếm - mong manh...
 
ngọn lửa đã không là mặt trời...
cuộc đời đã không là xâu chuỗi ngọc kết bằng sợi dây vui...
 
thiêu thân cháy trong ảo ảnh
tôi vỡ tan tành trong chất ngất mảnh hồn hoan lạc
 
tôi và thiêu thân
tan tác
cùng nhau...

***
Khi mặt trời lên...
Khi đêm không còn trong buổi sáng...
Ngọn nến tắt
chút tàn tro đọng mẩu tim khô...

Người đàn bà ngủ trong hồ...
Vầng trăng khuya của đêm
sa lưới
dòng tóc trôi...


Số Lần Chấm:  
1

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,896
Nguồn:
Đăng bởi: Ngọc Dung (5/29/2006)
Người gửi:
Người sửa: Phù Dung;