Truyện (Chưa Xếp Loại)

Mùa thu mong manh

Lê Thị Nhị


Mùa thu cuộc đời, mong manh và quý giá. Vợ chồng Bảo nhận biết được điều đó, nên sau khi ăn mừng sinh nhật sáu mươi, họ đã bán đi cái hiệu ăn đông khách, tiền vào như nước, để sống an nhàn và làm những điều mình thích. Lúc đầu, Tuyết còn lưỡng lự. Nàng bàn với chồng:
- Dẹp đi thì uổng quá. Hay là mình mượn người quản lý cho giỏi để họ trông nom. Như thế, mình cũng rộng rãi thời giờ mà vẫn có lợi tức hàng tháng.
Bảo dứt khoát hơn:
- Còn cửa hiệu, mình vẫn phải lo lắng. Các con học xong cả rồi, vợ chồng mình cũng nên nghỉ ngơi em ạ.
Rồi chàng mỉm cười nhìn vợ:
- Nếu không, mai mốt già lụ khụ, mình lại tiếc xuân.
Tuyết nguýt yêu chồng:
- Tiếc thu mới đúng. Bây giờ mình đang ở vào mùa Thu của cuộc đời rồi.
- Em nhắc, anh mới nhớ. Thế thì ngày mai, anh sẽ lo bán cửa hiệu ngay.
Tuyết cười khúc khích:
- Giá nào cũng bán, anh nhé. Vì "anh anh ơi, tình non đã già rồi"

Thế là cửa hiệu được bán đi và vợ chồng Bảo sống trong cảnh "Sớm xem hoa nở, tối chờ trăng lên". Khi nghe chim hót líu lo trên cành, lúc ngắm đàn cá vàng lượn lờ dưới làn nước biếc. Dù nắng sớm hay mưa chiều, ngôi nhà thơ mộng trên đồi cao vẫn rì rào tiếng thông reo như những bản tình ca hạnh phúc. Cái hạnh phúc êm đềm của bầu trời trong xanh, không một bóng mây. Cái hạnh phúc phẳng lặng như mặt nước hồ thu không gợn sóng.Vợ chồng Bảo như đang bơi lội trong dòng sông yêu đương. Từ nơi chốn thơ mộng ấy, từ dòng sông yêu đương ấy, đôi khi, chập chờn ẩn hiện một dĩ vãng khổ đau của người chinh phu, chinh phụ năm xưa nơi quê nhà, ngập chìm trong khói lửa chiến tranh.


Một lễ cưới trang nghiêm và bữa tiệc tưng bừng tại Câu lạc bộ An Đông đã chính thức kết hợp Bảo và Tuyết nên duyên chồng vợ. Hôm ấy, cô dâu Tuyết đẹp lộng lẫy trong áo gấm đỏ, khăn vành dây vàng óng. Chú rể Bảo oai hùng trong bộ quân phục màu trắng với nụ cười luôn nở trên môi đã khiến quan khách phải trầm trồ về đôi trai tài gái sắc.
Mặc dù được nghỉ phép mười lăm ngày, nhưng Tuyết biết, Bảo không thể an tâm xa đồng đội trong những ngày dầu sôi lửa bỏng, nên nàng đề nghị hai vợ chồng trở lại đơn vị của chàng sớm hơn dự định. Thế là họ hưởng tuần trăng mật trong tiếng đạn bom, nơi một tiền đồn hẻo lánh và căn nhà tôn ọp ẹp trong trại gia binh trên vùng đất khô cằn đã là nơi họ trải qua những ngày vui vẻ, hạnh phúc cũng như đau khổ, kinh hoàng chất ngất của đời người.
Thời còn là một nữ sinh, Tuyết đã sống rất hồn nhiên trong cảnh thanh bình giả tạo của thành phố Sài gòn phồn hoa đô hội. Cuộc đời nàng là những ngày cắp sách đến trường, bạn bè tụ năm túm ba trong giờ chơi, tâm sự vụn, đọc thư tình hay vây quanh những hàng bò khô, nước dừa, đậu đỏ bánh lọt...nơi đầu phố.
Những chiều thứ bẩy, nàng cùng mấy cô bạn thân, tha thướt trong những chiếc áo dài đẹp nhất, đếm bước trên đường Tự Do, Lê Lợi đông vui, cố tình đi qua hiệu La Pagode để được thấy những thần tượng văn nghệ đang ngồi nhấm nháp ly cà phê hoặc ly rượu mạnh phía bên trong khung cửa kính trong suốt.
Hôm nào có tiền, cả bọn lại kéo nhau đi ăn kem Mai Hương, bánh tôm hẻm Casino, bún ốc đường Nguyễn Huệ. Họ cũng vào rạp Rex, Eden để xem những phim mới chiếu hoặc vào rạp Lê Lợi, Vĩnh Lợi để xem lại những phim cũ nổi tiếng.
Thỉnh thoảng, Tuyết cũng để ý đến những tin tức chiến sự từ khắp nơi đưa về, đăng tải trên báo chí, loan báo trên đài phát thanh, truyền hình. Cũng có lần Tuyết tham dự cuộc ủy lạo chiến sĩ tại quân y viện Cộng Hòa do nhà trường tổ chức.
Nhưng đối với Tuyết, những ngày tháng ấy, chiến tranh hình như vẫn còn xa vời lắm, không có liên hệ đến thế giới mà nàng đang sống. Thế giới mà nàng đang sống, là thế giới còn vương vấn thơ văn tiền chiến với Lưu Trọng Lư, T.T.Kh, Huy Cận, Đinh Hùng, Vũ Hoàng Chương, Nhất Linh, Khái Hưng...Là thế giới của những dòng thơ, nhạc, lãng mạn tuyệt vời của Nguyên Sa, Cung trầm tưởng Cung tiến, Ngô Thụy Miên...Là thế giới của văn Mai thảo, Văn Quang, Túy Hồng, Nguyễn thị Thụy Vũ, Nguyễn thị Hoàng...với những cuộc tình nóng bỏng, trái ngang, với vũ trường, vũ nữ, với chất ngất men say...
Người chiến sĩ được biết tới, là những không quân hào hoa trong những buổi dạ vũ tại câu lạc bộ Huỳnh Hữu Bạc, là những chàng thủy thủ trong nhạc phẩm Hoa Biển của Anh Thy, là những anh lính vui tính trong bài hát Người Yêu Của Lính của Trần thiện Thanh.
Từ ngày làm vợ một người lính trận, sống kề cận với chồng, Tuyết mới thấy chiến tranh tàn khốc đang tiêu hủy đi nhiều phần đất của quê hương, đang giết hại hàng triệu người dân vô tội. Những người lính ở bên này hay bên kia chiến tuyến, chẳng ai thích chiến tranh. Nhưng họ vẫn phải cầm súng bắn vào nhau pằng pằng như trong phim ảnh. Chỉ khác, trong phim, diễn viên sau khi chết, họ sẽ lồm cồm bò dậy. Còn những người lính hay bộ đội thì sau khi gục ngã, máu chảy lênh láng, sẽ vĩnh viễn đi về bên kia thế giới, bỏ lại nỗi nhớ, niềm đau cho gia đình, vợ con và người tình yêu dấu.
Cuộc sống của Tuyết, giờ đây là những giây phút hồi hộp đợi chờ Bảo trở về sau một cuộc hành quân, là những ngày quẩn quanh bên đám trẻ thất học, cố dạy cho chúng năm ba chữ giữa tiếng súng rền vang, là những lúc nước mắt ràn rụa trước những cái xác không toàn thây và những giải khăn sô lạnh lẽo của những người vợ lính, là những đêm không ngủ, ngồi thu mình trong hầm trú ẩn...
Rồi con trai và con gái nàng chào đời. Vợ chồng nàng đặt tên con là Hòa, là Bình với một niềm khát khao ước vọng. Nhưng chiến tranh vẫn ngày càng lan rộng và thảm khốc hơn. Mỗi lần tiễn Bảo đi hành quân, Tuyết tưởng như vĩnh viễn chia xa, tưởng như ngàn đời chẳng gặp.

Rồi khắp nơi, khắp chốn trên quê hương trở thành bãi chiến trường. Tiếng phi cơ, tiếng bom nổ ầm ầm làm rung chuyển đất trời. Tiếng súng đạn rền vang đây đó. Từng đoàn người gồng gánh, bồng bế nhau, bỏ nhà, bỏ cửa, chạy tán loạn như đàn ong vỡ tổ. Những bộ quần áo lính, những chiếc nón sắt, súng ống, nằm ngổn ngang khắp nơi, khắp chốn. Những đoàn xe chở đầy ắp bộ đội với mũ tai bèo và những khuôn mặt non choẹt, xanh xao, ngơ ngác, tay lăm lăm cầm súng, tiến vào xóm làng, thành phố như một đạo quân ma, được sai khiến bởi một người phù thủy nhiều pháp thuật.
Trong cảnh hỗn loạn ấy, Tuyết ngồi ôm hai con nơi trại gia binh, cố nán lại chờ chồng, mặc dù đám vợ con lính đã chạy đi gần hết.
Cuối cùng thì Bảo cũng hớt hơ hớt hải chạy về với ánh mắt đỏ ngầu, uất hận. Thấy vợ con, chàng tháo quả lựu đạn đang đeo lủng lẳng bên hông. Tuyết đẩy hai con ra, nhào tới, giằng lấy quả lựu đạn, ném ra xa. Một tiếng nổ chát chúa vang lên. Hai vợ chồng ôm chầm lấy nhau, khóc nức nở. Hai đứa bé, con Hòa, thằng Bình cũng khóc ré lên, chạy đến, ôm chặt lấy bố mẹ.
Một chiếc trực thăng đáp xuống thật nhanh và thật gần. Người phi công hét lên:
- Mời thiếu tá lên ngay kẻo không kịp!
Gia đình Bảo ngồi gọn trong chiếc trực thăng, máy nổ xình xịch một lúc rồi cất cánh, để lại một vùng bụi mù và khu trại gia binh điêu tàn đổ nát. Chiếc trực thăng đưa gia đình Bảo về quân đoàn rồi cùng một số người đáp máy bay lớn, bay thẳng tới đảo Guam và sau đó, gia đình Bảo định cư ở Mỹ.

Thời gian đầu, Bảo ngơ ngơ ngẩn ngẩn như người mất trí. Đêm đêm, thỉnh thoảng chàng lại giật mình thức giấc, khóc rưng rức. Chàng ôm nỗi buồn đau uất hận của một người lính bại trận, của một cấp chỉ huy đã bó tay trước những cái chết đau thương của binh sĩ. Chàng nhớ mãi hình ảnh năm người lính, chiến đấu bên chàng trong những giờ phút cuối của ngày 30 tháng 4 năm 1975. Hôm ấy, khi nghe tổng thống Dương Văn Minh hô hào buông súng trên đài phát thanh, cả bọn họ đã chửi thề, bắn tới viên đạn cuối cùng rồi rủ nhau mở chốt lựu đạn, tự sát. Bảo và năm người lính nắm tay nhau thành vòng tròn, hát bài Việt nam, Việt nam của Phạm Duy trước khi tự kết liễu đời mình. Lúc bài hát gần chấm dứt, anh lính đứng cạnh Bảo, đẩy chàng ra và hét lên:
- Thiếu tá phải chạy về tìm cô, con Hòa, thằng Bình xem sao đã!
Bảo chưa kịp phản ứng thì năm thây người đã gục ngã, máu chảy lênh láng, sau những tiếng nổ inh tai, nhức óc. Vừa lúc đó, một vài chiếc xe tăng kềnh càng lao tới. Tiếng sắt cọ sát, nghiến nát mặt đường, vỡ vụn lòng người. Bảo vuốt nước mắt, cắm đầu chạy một mạch về trại gia binh, tìm vợ con với mục đích cùng chết. Nhưng phản ứng của Tuyết quá nhanh khiến ý định của chàng không thành.

Mọi việc xảy ra như một cơn ác mộng. Cơn ác mộng ấy vẫn thường trở về với Bảo trong lúc ăn, trong giấc ngủ. Tuyết hiểu được nỗi lòng của chồng nên nàng luôn luôn ngọt ngào khuyên nhủ:
- Vận nước như vậy, anh đâu thể làm khác hơn được? Anh hãy quên đi để mà sống, để lo cho các con, cho em và cho những người còn lại.
Có lúc, Tuyết nói như một mệnh lệnh:
- Ngày xưa, vì chiến tranh, các con đã phải sống trong kinh hoàng và thiếu thốn. Bây giờ, ở Mỹ rồi, anh có bổn phận cho các con một đời sống khá hơn, về cả tinh thần lẫn vật chất, bằng đôi tay và khối óc của anh.
Những bổn phận mà Tuyết luôn nhắc nhở đã giúp Bảo có can đảm để sống và thời gian đã giúp chàng tìm lại được niềm vui bên vợ con.
Hơn hai mươi năm qua, Bảo đã cố gắng nhiều trong bổn phận một người chồng, một người cha. Nhưng chàng hổ thẹn vì đã chẳng làm được gì cho những đồng đội đã bỏ mình trong cuộc chiến, trong nhà tù và những người còn đang ở trong nước với cuộc sống vô cùng khó khăn.
Chàng cũng đã tham gia một vài hội đoàn với hy vọng sẽ cùng nhau làm được một chút gì cho quê hương. Nhưng kết quả chẳng được là bao. Chỉ là những cuộc gặp gỡ nhau cho ấm áp. Chỉ là những buổi tiệc sang trọng với tiếng đàn, tiếng hát cho quên đi nỗi buồn xa xứ. Chỉ là hội ngộ để hồi tưởng về một quá khứ xa xăm.


Vợ chồng Bảo nằm dài trên thảm cỏ, lắng nghe tiếng xào xạc của rừng lá thu vàng phía sau nhà và ngắm ngàn sao lấp lánh trên bầu trời xanh thẳm. Từng làn gió thoảng đưa hương cúc, hương cỏ, hương thông, thơm nhè nhẹ khiến Bảo và Tuyết cảm thấy dễ chịu. Họ yên lặng thật lâu, mỗi người theo đuổi một ý nghĩ riêng.
Tuyết miên man với những dự định tương lai. Căn nhà này sẽ phải sửa chữa lại nhiều lắm. Phải sơn quét cả trong lẫn ngoài, phải thay thảm mới. Dưới basement, thì phải phá tung bức tường ngăn phòng kho để nới rộng phòng gia đình rồi lát gạch hoa để thỉnh thoảng có thể tổ chức họp bạn, hát hò, khiêu vũ hoặc xoa mạt chược. Phải mua thêm mấy chậu lan trong nhà và trồng lại cây cảnh trong vườn sau, vườn trước. Mùa hè tới, hai vợ chồng nàng sẽ đi du lịch Trung Quốc để cho biết với người ta. Nàng còn phải mua một cái nhẫn kim cương để đeo khi đi tiệc tùng nữa. Bạn bè nàng, người nào tay cũng sáng lấp lánh mà tay nàng thì nhẵn trơn, coi có vẻ nghèo nàn, tội nghiệp quá.
Bảo nhớ tới những nỗi nhọc nhằn của vợ từ ngày lấy chàng, nhớ tới hai đứa con đã thành tài, có địa vị trong xã hội Mỹ nhưng chỉ biết nói tiếng Việt lõm bõm, chẳng biết một tí gì về lịch sử, văn hóa Việt nam. Cuộc chiến tranh thảm khốc kéo dài ba mươi năm giữa hai miền Nam Bắc Việt Nam cũng bị chúng hiểu sai đi qua phim ảnh hoặc những tài liệu bị bóp méo sự thật được in ấn bằng tiếng Mỹ, viết bởi những người Mỹ. Cũng may, chúng không đọc được những cuốn hồi ký của những người đã tham gia cuộc chiến, viết một cách cẩu thả, thiếu trung thực, viết để chạy tội, để tự đề cao.
Bạn bè thường khen vợ chồng chàng đã thành công trong việc nuôi dậy con cái. Nhưng chỉ riêng chàng, chàng thấy mình thất bại. Một sự thất bại nặng nề nhất bởi vì chính chàng là người trực tiếp ảnh hưởng tới các con. Chàng không thể đổ lỗi cho xã hội hoặc cho người nào khác cả.
Tuyết lên tiếng, phá tan đi bầu không khí yên lặng trong đêm:
- Anh à, năm tới, anh nhận chức chủ tịch hội cựu quân nhân nhé. Các anh ấy đề nghị, mà anh cứ từ chối hoài, thấy cũng kỳ. Bây giờ, anh và em rảnh rang rồi, giúp hội một tay chứ!
Bảo thở dài:
- Nếu biết rằng mình sẽ làm được một cái gì đó thì anh đâu có ngại nhận trách nhiệm. Nhưng những điều mà anh muốn làm, khó thực hiện quá em ơi!
Tuyết nhỏm dậy, nhìn chăm chăm vào mắt chồng:
- Anh lại gàn bát sách nữa rồi. Em biết, một cái gì đó mà anh vừa nói tới, mình không thể làm ngay bây giờ được,
- Thế thì, kiếp sau mình mới làm hả em?
Tuyết nhăn nhó:
- Em xin anh hãy thực tế một chút. Bạn bè họp nhau cho bớt cô đơn, vui vẻ hát hò nhảy nhót một chút nào có tội lỗi gì đâu? Thế hệ chúng ta đã khổ nhiều rồi, đừng tự hành hạ thêm nữa. Chỉ còn vài năm nữa, chúng mình lục tục kéo nhau vào nhà dưỡng lão, ngồi đếm tiếng tích tắc của kim đồng hồ rồi. Anh có biết vậy không?
Ngừng một lúc, Tuyết tiếp:
- Bên cạnh đó, sau mỗi lần tổ chức đại hội, mình cũng lời được chút tiền, gửi cho anh em bên nhà, gọi là của ít lòng nhiều.
Bảo cười như mếu:
- Ừ, em nói đúng, mấy trăm bạc hội mình gửi về mỗi năm đối với các bạn bên nhà cũng to lắm đấy!
Tuyết ngẫm nghĩ một lúc rồi nói:
- Thì kỳ tới, anh cứ nhận chức chủ tịch đi, em có nhiều kế hoạch hay lắm.
- Cần gì phải làm chủ tịch. Em có ý kiến gì hay, thì cứ đề nghị, rồi mình nhận trách nhiệm tổ chức là xong. Hội nào cũng cần người làm việc và hội viên em ạ.
Tuyết kéo chồng ngồi dậy:
- Thôi, chuyện đó để mình bàn lại sau. Bây giờ khuya rồi, mình đi ngủ nghe anh.
Dưới bầu trời đầy sao, hai người bước đi trên lối vào nhà trải sỏi trắng tinh. Bảo choàng tay ôm ngang lưng vợ. Tuyết ngả người vào chồng, thì thầm:
- Em tưởng như mình đang sống trong mơ.

Sau một tháng trời Tuyết nằm nhà ôm điện thoại, liên lạc với các bạn, bàn tới, bàn lui, buổi dạ tiệc '' Thu vàng'' được tổ chức tại nhà vợ chồng Bảo với hơn một trăm người tham dự .
Theo đề nghị của Tuyết, mỗi thực khách cũng mua vé 35 mỹ kim như những lần trước. Nhưng phần văn nghệ sẽ do cây nhà lá vườn phụ trách. Thức ăn, thức uống cũng do những hiền thê của lính tặng không cho ban tổ chức. Nhiều người lại còn mang quà tới để dùng làm giải thưởng cho phần xổ số.
Mặc dù thiệp mời đề bảy giờ tối, nhưng mới sáu giờ, bạn bè đã kéo tới chật cả nhà. Ai cũng định tới sớm để giúp vợ chồng Bảo một tay và có thời giờ hàn huyên tâm sự. Thật là trái hẳn với truyền thống ''giờ cao su'' của người Việt Nam.
Các ông thì nói chuyện sang sảng ở ngoài vườn, dưới những tàn cây có treo đèn sáng trưng. Trong nhà, các bà tíu tít truyện trò, khen ngợi Tuyết đã mang mùa thu vào phòng với cách trang trí bằng những cành lá vàng rực rỡ, óng ả.
Trên hai cái bàn dài, các món ăn được bày la liệt. Món nào cũng đặc biệt và trình bày rất mỹ thuật vì bà nào cũng mang món ''tủ'' của mình tới để khoe tài và để các bạn cùng thưởng thức. Có lẽ, chẳng một hiệu ăn nào qui tụ được nhiều đầu bếp khéo đến thế.
Khi mọi người đã đến đông đủ, Tuyết đến bên, nhắc chồng:
- Anh mở đầu chương trình đi.
Bảo mỉm cười:
- Anh sẽ giới thiệu em, rồi em muốn nói gì thì nói.
Tuyết la lên:
- Anh nói chứ em biết gì mà nói.
Tuyết vừa nói dứt câu thì Bảo đã cầm máy vi âm nói:
- Thưa các bạn, tôi xin giới thiệu với các bạn, bà xã tôi, có đôi lời ngỏ cùng các bạn trước khi chúng ta nhập tiệc.
Tiếng vỗ tay vang dậy khiến Tuyết đã lúng túng lại càng lúng túng hơn. Nàng giận Bảo lắm. Tuyết đưa mắt nhìn Bảo như muốn nói ''Tối nay, khách về rồi thì anh chết với em''. Tuyết vốn chỉ nỏ mồm với Bảo hoặc vài ba người bạn thân thôi. Thế mà hôm nay, Bảo bất ngờ lôi nàng ra nói trước đám đông như thế này, thật là quá lắm! Nhưng, không thể đừng được, nàng líu ríu đi ra, đứng bên cạnh chồng. Bảo đưa cho nàng máy vi âm rồi nhìn nàng như khuyến khích, như chờ đợi. Tuyết để sát máy vi âm gần miệng, ngập ngừng nói:
- Kính thưa các anh chị, buổi dạ tiệc '' Thu vàng'' hôm nay được tổ chức để gây quỹ cho hội để hội có thể giúp được chút ít cho những người bạn đang gặp khó khăn. Chúng tôi xin cảm ơn các anh chị đã tới dự và giúp cho buổi dạ tiệc này được thành công.
Tiếng vỗ tay vang lên, Tuyết trao máy vi âm cho Bảo, chạy vội xuống chỗ ngồi, mặt nóng bừng như vừa ngồi bên bếp lửa. Nàng ấm ức nhìn chồng. Bỗng nét mặt Tuyết tươi hẳn lên khi nghe Bảo nói:
- Trước khi chúng ta thưởng thức những món ăn đặc biệt của các chị, tôi xin đại diện phe húi cua, hát bài ''Thu vàng'' của Cung Tiến để tạ ơn các chị đã cho chúng tôi một mùa thu tuyệt vời.
Xen lẫn với tiếng vỗ tay rào rào, một giọng nói ồ ồ cất lên:
- Một bài thôi nghe ''cụ''. Sau đó cụ phải cho ăn ngay kẻo đói meo rồi.
Căn phòng bỗng yên lặng khi Bảo cất tiếng hát:
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa thu về tơ vàng vương vương...
Tất cả mọi người lắng nghe và đều thầm công nhận là Bảo hát thật hay. Riêng Tuyết, nàng cảm động muốn khóc. Bởi vì '' Thu vàng'' là bài hát ''của nàng''. Ngày xưa, trước khi đi hành quân, Bảo hát "Thu vàng" tặng nàng để... lỡ anh không về. Mỗi khi Tuyết giận hờn, Bảo hát "Thu vàng" để làm lành và hôm nay, Bảo hát '' Thu vàng'' để thưởng nàng đã hì hục tổ chức một bữa tiệc khá thành công với kết quả cụ thể là lời được gần năm ngàn, kể cả tiền bán xổ số.
Sau khi ăn uống, truyện trò vui vẻ là phần văn nghệ bỏ túi. Chương trình rất phong phú và hào hứng với chủ đề về mùa Thu. Tiếng dương cầm lả lướt của anh phó chủ tịch đã làm cho những tiếng hát tài tử thêm phần hấp dẫn.
Rồi phần xổ số với những tiếng reo vui, với những nụ cười thoải mái. Phần cuối của chương trình vẫn luôn được mọi người nôn nóng chờ đợi, đó là phần dạ vũ. Khi đèn được tắt bớt và nhạc trổi lên dìu dặt thì mọi người đứng lên, kéo nhau ra sàn nhảy. Sàn nhảy thì bé tí, nhưng không sao, càng ấm cúng. Vả lại, chỉ phải chen vai thích cánh mấy bản đầu, vì họ đều ở lứa tuổi mùa thu của cuộc đời, nên thỉnh thoảng phải ngồi thở và nghỉ mệt chứ.
Chương trình dạ vũ kéo dài tới hai giờ sang thì mọi người lần lượt ra về sau khi thưởng thức món cháo cá ngon tuyệt vời của chủ nhà.
Nét mặt Tuyết rạng rỡ khi tiễn khách vì nghe ai nấy đều nói là chưa bao giờ họ được dự một buổi tiệc vui như ngày hôm nay. Bên cạnh nàng, Bảo cũng luôn luôn tươi cười với các bạn. Chưa bao giờ nàng thấy chàng vui như thế.
Khi chỉ còn hai vợ chồng trong căn phòng bừa bãi với những bàn, ghế, ly tách, chén đĩa... Bảo âu yếm hỏi vợ:
- Em còn muốn làm tiệc như vậy nữa hay thôi?
Tuyết cười dòn tan:
- Làm nữa chứ, thừa thắng xông lên mà. Nhưng lần sau anh chị Hoàng sẽ lo hết. Chúng em định thay phiên nhau, làm một năm bốn kỳ vào đầu mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông. Chắc phải lâu lắm mới đến lượt vợ chồng mình.
Ngập ngừng một lúc, Tuyết nói:
- Bọn em định bàn với các anh là khi kiếm được một số tiền kha khá thì hội mình sẽ mở business. Một hiệu sách, một quán cà phê văn nghệ hay một hiệu boutique để phục vụ các bà, chẳng hạn. Như vậy, hội mình sẽ có tiền vào đều đều để có thể giúp đỡ anh em bên nhà được nhiều hơn.
Bảo liếc nhìn đôi mắt mơ màng của vợ rồi nhìn mấy cành lá vàng đằm thắm nằm rải rác trên bàn tiệc có khăn phủ màu nâu nhạt. Chàng tự hỏi, không biết những cành lá kia sẽ còn tươi được bao ngày nữa? Chàng bỗng cảm thấy mùa thu đẹp tuyệt vời nhưng vô cùng mong manh và quí giá.
Lê Thị Nhị


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,119
Nguồn:
Đăng bởi: Phượng Các ()
Người gửi: linhvang