Truyện  

Tình vờ

chuongd

 
Tình vờ

 
Sách vở về môn Tâm lý học cho rằng người già hay quên chuyện mới xảy ra, nhưng nhớ dai những việc ở quá khứ. Thực tế, những việc xảy ra trong nhóm anh em chúng tôi, đã xác nhận điều này. Bây giờ, nếu năm anh em chúng tôi, những người đã từng sống đời quân ngũ trước 75 ở miền Nam, họp nhóm, chắc không ai quên chuyện xảy ra cách đây khoảng bảy tám năm; lúc tôi qua thăm người bạn, ở bên Mỹ. Hồi đó, chúng tôi kể hết những chuyện tình của nhau, cho tất cả cùng nghe. Những chuyện tình càng "bất hủ" càng khiến người ta nhớ lâu. Riêng tôi, tôi không quên...nhưng giả vờ không nhớ thôi !
                                                            x
                                                      x          x

Năm đó là năm đại ”thắng lợi” của người bạn thân nhất của tôi. Anh ta và tôi quen nhau từ thời còn cùng nhau học luyện thi vào trường kỹ thuật Cao Thắng. Anh ăn mừng việc hai vợ chồng cưới nhau đã được 30 năm (không biết đã được gọi là "đám cưới vàng" chưa?). Sau đó, trong vòng 4 tuần, anh làm đám cưới cho con trai và kế đó là gả con gái, đứa em kế thằng con trai.
Câu chuyện đến mốc đó được tôi nhớ rõ, nhớ như giọng nói và cười của anh ta mới vừa xảy ra:
- Đã nhận được thiệp mời rồi phải không...? Nhớ dành phép nghỉ trong năm cho tụi này nhé.
- Được thôi...nhưng, thấy chuyện tình "Romeo và Juliet" của anh, tôi tủi thân ghê...
- Chuyện tình này xưa rồi... Qua đây, xem phim về một chuyện tình mới, thật không chê được !
- Chuyện của hai đứa con anh à?
- Không....Phim "Tàu Titanic". Bên anh, phim này đã được trình chiếu chưa?
Nghe anh bạn nhắc, tôi chợt nhớ về việc chiếc tàu này đụng phải tảng băng lớn trên Bắc cực. Chuyện nghe thật gần mà đã 96 năm qua rồi. Chuyện tàu đụng băng được nhiều người biết. Nhưng chuyện tình gì đó xảy ra trên tàu này, tôi chưa được nghe. Tuy nhiên, lần đó, tôi thăm anh bạn, ngoài những lý do vừa kể, còn có lý do khác, mà tôi chưa muốn nói ngay ra cho anh bạn nghe, qua cuộc nói chuyện bằng điện thoại.

Phim thật cảm động. Xem rồi...tôi thừ người khá lâu, chưa muốn rời ghế. Tôi thầm nghĩ, chắc phải xem lại lần nữa, khi phim này được trình chiếu bên nước tôi đang ở.
- Các bạn thấy chưa....Anh bạn tôi là con người tình cảm ướt át lắm. Không đưa anh ta về ngay, lát nữa sẽ không có đủ khăn giấy để anh ấy chùi khô nước mắt.
Bạn tôi cười nói ồn ào. Hai người bạn khác của anh ta cũng giống y chang. Người hay đi gần anh ta, Hải, cũng là láng giềng, vì nhà hai người cách nhau chỉ độ năm phút đi bộ.
- ”Ði ăn cái đã …” Anh tên Khang nói
- ”Thôi …ghé nhà anh Ðại đi ” Hải nói và tiếp:”Trước khi đi xem phim, anh ấy đã gọi tôi và mời chúng ta ghé lại nhà anh ấy nhậu. Sẵn dịp này, chúng ta nghe hai anh ấy kể chuyện tình của họ, còn hấp dẫn hơn chuyện tàu Titanic.

Nhà anh Ðại khá xa. Chuyện tình của bạn tôi, tên An, mà tôi nói là chuyện tình ”Romet và Juliet” thật ra là tôi nói cho vui thôi. Hai người, do cha mẹ hai bên đính ước, thành vợ chồng và sống vui, buồn với nhau đã hơn 30 chục năm qua. Chuyện tình anh An, chắc tất cả ai cũng biết, nên tôi thăm dò chuyện của Hải.     - Nhưng chuyện tình của anh Hải, chắc cũng ly kỳ lắm !
- Có khác với anh An một chút. Chúng tôi không do cha mẹ định đoạt. Chúng tôi, hồi đó, học cách nhau đến bốn lớp. Tôi vừa xong Tú tài II, cô ta vừa xong lớp 8 (lớp đệ ngũ, trước 75). Ðể có thêm tiền ăn, học, tôi đăng báo dạy kèm toán. Tôi kèm hay quá …nên độ năm tháng sau đã bắt đầu có “kết quả”. Nghe nàng nói thế, tôi báo cho cha mẹ tôi biết …và sau đó, hai đứa lập gia đình với nhau.
Nói đến đó, Hải quay đầu lại, ngó tôi và hỏi luôn:
- Chuyện của anh chắc cũng lâm ly bi đát lắm !
- Ly kỳ thì không …nhưng có lẽ hơi bi đát.
- Cha mẹ không tán thành hay sao ?
- Tôi cũng kèm cô ta học toán, nhưng dở hơn anh …vì chẳng có “kết quả”.
- Chắc là xài “áo mưa” kỹ quá chứ gì ..?
- Không …nhưng hai đứa bị một ám ảnh khá buồn cười. Dĩ nhiên, bây giờ, nghĩ lại mình thấy buồn cười, chứ lúc đó, hai đứa sợ thật.
- “Chắc là sợ sinh đôi vì hai đứa lần nào cũng chơi “đáp bồ” (1) phải không” Khang chợt nói xen vào, vừa nói vừa cười.
- Không, hồi đó, tôi cứ bị ám ảnh về cái số tử vi mà gia đình đã lấy cho tôi từ lúc còn bảy, tám tuổi gì đó, và cô bạn cũng ở trong tình trạng tương tự.
- Gì mà ghê thế …Tử vi của tôi có số “thổi kèn Tây” đâu mà tôi vẫn bị như thường.
Chắc chuyện này đã được Khang kể cho Trọng và Hải nghe nhiều lần rồi …nên cả ba cười hô hố …một cách hết sức thoải mái.
- Số tôi là số mang theo những mối tình buồn (2). Nó có lẽ cũng giống như chuyện tình của anh chàng nhạc sĩ Trịnh công Sơn. Anh này ví những người tình của anh ta như những giòng sông nhỏ (3). Còn cô ta, cô ấy kể lại, lời đoán trong tử vi như là một định mệnh không tránh khỏi. Lời tiên đoán đó nói rằng: cô sẽ có thai với một trong những người cô yêu, khi người này nắm vào cổ tay trái của cô. Ngón cái của người ấy áp vào “trái tim” của cô, sẽ gây ra chấn động nhỏ. Lúc sự việc đó xảy ra, cô có cảm tưởng như bị điện giật, nhưng không hề hấn gì. Tiếc thay, hai người không thể sống đời vợ chồng với nhau.  
- Ông bốc sư nào nói chuyện lạ vậy. “Thổi kèn” còn chưa có thai được, huống hồ mới chỉ cầm đến tay của cô bồ.
Khang thấp người. Mặt không có vẻ gì tà đạo, nhưng anh có cái thói hay cho tay vào hai túi quần và dùng hai tay di chuyển tới lui, như tìm đồ vật gì trong túi, là một cử chỉ không mấy đẹp. Ðã vậy, thỉnh thoảng Khang lại dùng tay nâng phần dưới đáy quần, hay nắm hai bên hông quần, nhấc nó lên, làm như quần của anh mang phải một vật gì khá nặng. Chính thái độ đó nói lên tính dung tục của con người anh ta.
- Tôi đã nói là, bây giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười. Lúc đó, còn đi học, mình đâu có ý lập gia đình sớm. Phần nàng, cha mẹ bảo thủ có hạng. Anh em, trên cô ta có đến sáu bảy người, mà người nào người nấy cũng bảo thủ không thua gì cha mẹ của họ. Do đó, hai chúng tôi, tuy gần gũi nhau lắm, tưởng như ai có những nốt ruồi trên thân thể, ở chổ nào, cũng được người kia biết rõ hết, thế mà cả hai không dám gần nhau.
- Nhưng tay cô nàng dát ngọc hay sao mà không dám đụng đến ?
- Không dát ngọc …nhưng có hình dạng giống như một trái tim nơi cổ tay trái, phía mặt trong cổ tay. Không phải xâm mình, không phải vết sẹo mà làm như da nơi chổ ấy co dúm lại một cách tự nhiên mà thành…..
Tôi ngưng ngang, không nói tiếp, vì đã đến nhà của anh Ðại.

Nhà của anh Ðại khá rộng, lại có thêm miếng đất xung quanh nhà khá to. Trong miếng đất riêng đó, có một gian nhà hình lục giác. Nói là nhà cũng không đúng, mà nói là chòi cũng không xong. Bởi ở đó có hai phòng, đủ rộng để cho hai người ngủ. Ngoài hai nơi phòng ngủ này, tường vây quanh chỉ cao quá đầu người. Ðó là nơi tiếp đãi bạn bè. Chủ nhân cũng bệ vệ như ngôi nhà đó. Trán hơi sói ở chính giữa đầu. Giọng nói miền Nam, có vẻ chất phác miền quê. Nhưng, tôi đoán, chắc anh Ðại này cũng là một “cao thủ” trong tình trường, vì theo cách nói của Khang, anh Ðại hơn anh ta một bực.

Vì buổi tiệc đã chuẩn bị trước, nên trên bàn đã đầy đủ sơn hào hải vị. Có cả rượu Tây, Tàu. “Rượu vào lời ra” như ông bà ta thường nói. Sự dung tục của Khang còn thể hiện qua cả việc ăn uống. Làm như ăn mà không có âm thanh xì xụp và uống mà không khà một tiếng là không làm Khang khoái khẩu. Ðến lúc anh chàng giải thích tại sao anh lại có số “thổi kèn” thì lại càng rõ nét dung tục nơi con người của anh này. Năm 15 tuổi, khi anh đến chơi nhà bạn là năm xảy ra “chuyện tình” của anh ấy. Bạn của Khang là con của một ông tướng. Ông này có quan hệ sao đó với một người Pháp, làm ở Bộ ngoại giao của Pháp tại Việt Nam. Con ông Pháp, dĩ nhiên là rất “Tây”. Mới gặp Khang lần đầu, không hiểu sao lại để anh ta làm tình ngay, khi bạn Khang ra phố mua sách. Kể đến đoạn đó, anh làm như đi chơi trên núi mà gặp được tiên nữ vậy! Ðúng là phàm phu tục tử.
- Nhưng anh Khang này lạm dụng chữ nghĩa bừa bãi. Hắn ăn sò, liếm ốc mà lại nói “thổi kèn”…. Ðại cắt ngang, khi Khang tính mô tả cụ thể về việc này.
- Ðúng thế …chuyện “thổi kèn” là chuyện của anh ta. Khang ra vẻ đồng ý ngay.
- “Nhưng kết cuộc chuyện của anh Khang …”. Tôi muốn biết kết quả.
- Lần sau, đến nhà cô ta, được ông quản gia người Việt, đưa cho bao thư, có ghi địa chỉ cô ta ở Pháp. Hết nghỉ hè, cô ta phải trở lại Pháp, để đi học.
- “Cũng lâm ly bi đát chứ !...” Tôi chọc Khang
- “Không biết mê ly ra sao mà khoảng 5(6) năm nay, từ khi bắt liên lạc được trở lại với người đàn bà Pháp ấy, anh ta sang Pháp đều đều, mỗi khi nghỉ phép”. Ðại trả lời thay cho Khang.
- Vậy anh Khang còn độc thân hay sao?. Tôi hỏi.
- Cả hai đều như vậy. Hàng năm, cả hai diễn trò “Ngưu lang chức nữ” (4) tân thời.
- Tình cảm ướt át đấy chứ.
-“Nhưng, không bằng anh Ðại”. Khang nói, rồi tiếp: “Còn anh “thổi kèn” Mỹ ra sao?"
Lúc này, sân khấu được dành riêng cho “cao thủ” Ðại. Anh này, khi kể chuyện, đến đoạn gây cấn, không những nhấn mạnh bằng cách lên giọng mà còn diễn tả bằng chân tay nữa. Thì ra, do cha anh thầu rác sở Mỹ nên anh có dịp quen với một thằng Mỹ cũng bô trai. Trường hợp Ðại không phải là ăn sò, liếm ốc.
- Gia đình Ðại thoát hiểm vào ngày 30.04.75 là nhờ tên Mỹ đó, đấy chứ. Không thì chết tiệt!. Khang nói theo lối làm như Khang đi diện H.O là đặc biệt hơn Ðại.
- Còn liên lạc không?. Tôi hỏi.
- "Vẫn còn liên lạc đều đều …nên con vợ Mỹ của anh ta, nó ghét …nó xin ly dị". Cũng Khang trả lời.
- "Thật ra là tại vì hai người sống với nhau đã lâu mà không có con". Hải thêm vào và tiếp: "Người vợ trước Việt Nam nhưng cũng không có con".
- Anh Ðại vẫn còn độc thân ? Tôi hỏi.
- "Bà này là bà thứ ba rồi đó". Khang cho hay.
- "Bả làm thức ăn xong, kêu mệt nên nằm nghỉ bên nhà rồi". Ðại nói, rồi tiếp: “Nhưng chúng tôi kể hết cả rồi, đến phiên anh đó ..”
Phần vì rượu đã thấm, phần muốn không khí vui nhộn, phần vì muốn “chọc quê” Khang, nên tôi nói:
- Chuyện tình học trò ngày xưa, có gì đâu mà khoe. Ðâu được như anh Khang, ăn bánh “ga tô” (5) còn được trét kem, liếm muốn gãy lưỡi. 
- "Ðó là chuyện của Khang ….nghe rồi. Bây giờ, chúng tôi muốn nghe chuyện của anh". Đại nhắc lại.
- Nếu các anh muốn nghe cuộc tình học trò ngày xưa, tôi sẽ hát cho các anh nghe bài: “Ngày xưa Hoàng thị”.
Không ai trả lời. Một hứng thú chợt trỗi dậy, tôi cầm micro, hát luôn.
…………
………..
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau

- Ê … tay người tìm nhau tìm nhau….chứ. Khang vừa nói to như la lớn, vừa cười khục khặt.
Tiếng cười Khang tắt ngang vì có tiếng đẩy cửa và có chân người bước vào. Một giọng nữ ngọt ngào cất lên:
- Chắc các anh đã ăn xong rồi …Tôi mời các anh dùng trà và cà phê.
- Chị cứ để tụi tui lo …Tụi tôi đang đợi ông bạn này tìm tay người yêu của anh ta.
Cặp mắt người đưa trà và cà phê hướng về phía tôi …và trời ơi, có phải tôi đang nằm mơ không. Cũng trong phút bất chợt đó, người đàn bà mới bước vào đã loáng choáng muốn té. Cái quần hơi dài, sau khi chủ nhân bỏ guốc ra, lại lụng thụng hơn, khiến người mặc nó bị vấp, muốn ngã. Tôi ngồi ở hướng cửa vào, phản ứng tự nhiên, chụp lấy cổ tay của người sắp bị té. Trời ơi ! …khi tôi thả tay tôi ra, tôi thấy nơi cổ tay trái của người ấy có hình trái tim. Dù đã đứng vững, nhưng người này như bị điện giật, lơi bàn tay cầm khay đựng trà và ấm nước nóng. Ấm nước bể, văng toé nước. Một mảnh nhỏ của ấm nước cứa vào ngón chân nên Ðại đã phải đưa vợ mình trở lại nhà.

Tôi cảm thấy khó chịu làm sao! Có lẽ do rượu mà cũng do sự gặp mặt tình cờ đó. An đưa tôi về, luôn thể đưa Hải và Khang về. Tối hôm đó, không ngủ được, tôi ra ngoài hàn hiên nhà An hút thuốc. Lý do khác tôi không nói với An, khi muốn qua thăm An, là vì tôi muốn nhân dịp này, kiếm xem người yêu khi xưa của tôi, tình trạng lúc này ra sao. Năm trước, khi về thăm gia đình lần đầu, tôi đã mất khá nhiều thời gian để tìm ra nhà cũ của nàng. Mọi sự vật đã thay đổi. Người bà con trong nhà nàng nói rằng, do mai mối sao đó, nên nàng đã được bảo lãnh qua Mỹ. Nhưng đó chỉ là một cuộc hôn nhân giả. Ðang hồi tưởng mọi việc nên khi An đứng sau lưng, tôi cũng không hay biết.  
- Khi anh nói, anh sẽ sang thăm tôi …và nhân đấy, anh còn một việc gì khác muốn nhờ tôi giúp. Bây giờ, có lẽ việc đó không cần thiết rồi.
- Chuyện thăm gia đình anh quan trọng hơn…
- Tôi thấy khi vợ anh Ðại bước vào, hai người, anh và bà ta có vẻ sửng sốt một cách bất thường. Tôi ngồi gần anh và trực diện nên thấy rõ lắm.
- Có gì đâu …một phản ứng bất thường mà.

Từ tối hôm đó, đến khoảng hơn tuần sau, tôi không thiết đi đâu nữa. Bạn tôi hiểu lờ mờ sao đó nên cũng để tôi yên lặng trong sự cô độc của riêng tôi. Sự cô đơn trong tình trạng này mới thật nặng nề làm sao. Giả dụ Romet không chết, khi tỉnh dậy mà thấy Juliet, vì lý do nào đó mà không nhận ra người yêu của mình, có lẽ Romet chết thật là tốt hơn cả. Giả dụ, vai chánh trong phim “Tàu Titanic” không chết dưới biển, trôi dạt sao đó, rồi gặp lại người mình yêu, mà cô ta, vì lý do nào đó, không nhận ra người mình yêu, anh chàng cũng nên chết dưới biển cho rồi. Còn tôi, sau bao năm sống độc thân, khi biết người yêu cũng còn sống cảnh độc thân, muốn tìm gặp lại thì lại gặp một sự thật phũ phàng. Cô ấy và Ðại đang sống trong tình trạng vợ chồng “hờ” ? Tôi thấy không nên hỏi An về điều đó.
                                                           x
                                                     x            x

Khoảng 3 năm sau, từ ngày tôi qua thăm An, hai vợ chồng An mới có dịp qua thăm lại tôi. Trước ngày trở về Mỹ độ hai hôm, chị ta mới từ tốn và vui vẻ khơi lại câu chuyện cũ. Chị không hỏi gì nhiều, chỉ thuật lại. Tôi cứ vờ như không có gì. Nhưng, tôi hơi giật mình vì chị ấy cho biết là, sau khi chúng tôi đến chơi nhà Ðại khoảng chưa đến 3 tháng, vợ Ðại cấn thai. Ông ta cưng vợ hết sức. Thằng con trai đã gần 3 tuổi, thật kháu khỉnh. Nói đến đó, chị An ngừng giây lát, như thăm dò phản ứng của người nghe:
- Nhưng thật tình mà nói …kể cũng lạ, hai vợ chồng tôi thấy thằng bé giống anh làm sao !
- “Chị nói tếu cho vui”. Tôi phản ứng cầm chừng.
- Thật đó … Không phải chỉ hai vợ chồng tôi. Hải và Khang cũng nhận ra điểm này. À ! …mà điều này còn lạ lùng hơn. Khi tôi thăm chị Đại đã sanh xong, lúc bồng thằng bé, tôi thấy nơi cổ tay trái của chị có hình trái tim rất lạ, nhưng không phải vì mới sanh xong, da thịt nhăn nhúm nên tạo ra hình dạng đó.

Tôi thm nghĩ, họ đã sống với nhau ít ra đã sáu bảy năm. Hai người đã có con. Họ không sống ”hờ” như trước. Mọi việc đã đổi thay. Tôi có nói ra cho vợ chồng An biết, cũng chẳng ích gì. Tôi đành vờ như tôi đã không có một mối tình thuở học trò rất đẹp, và dù gặp lại nhau; nhất là trong hoàn cảnh mới của người tôi yêu, tôi vờ như không biết. Như thế, có thể đó là lối giải quyết hay nhất. Bây giờ, bảy năm đã trôi qua, mà riêng tôi, tôi vẫn nhớ chuyện đó như ngày nào tôi vừa sang Mỹ, thăm gia đình anh bạn. Nhưng, nếu những người bạn khác có hỏi tôi điều gì đó về chuyến đi thăm, tôi vẫn vờ như không nhớ gì cả! 


Văn Chương


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,245
Nguồn:
Đăng bởi: Nguyenthitehat (5/7/2008)
Người gửi: chuongd