Truyện  

Trúng Số!

Nguyenthitehat

- Alo!  Đang làm gì đó?
- Thì đang làm việc.  Mình làm như người ta mướn em vào đây để ngồi chơi.  Rõ khéo hỏi.
- Ai biết được, chứ không phải làm thì ít mà lên nét thì nhiều sao?
Tôi cười:
- Anh khéo bận tâm, boss của em không lo, mắc mớ gì đến anh? Ghen hả?
- Bậy, ai mà thèm ghen.
- Vậy tại sao thắc mắc?  Anh gọi có chuyện gì? 
- Anh trúng số,
- Xạo
- Xạo hả?  Vậy nhớ đừng có sài tiền người ta nghe chưa?
- Thiệt không?
- Sao lại không?
- Bao nhiêu?
- Ba chục
- Trời, có ba chục, vậy mà cứ tưởng ba trăm triệu.
- Nghèo mà ham,
- Ham gì?  Mình ham thì có, tuần nào cũng mua, tốn tiền... mình lúc nào cũng mơ làm triệu phú, bộ tính.... sang đổi vợ hả?
Bên kia bật cười:
- Em hỏi mọi người xem có ai thích đi xe cũ không?  Ai mà chẳng muốn đi xe mới?
Tôi cười theo:
- Gian ác, mình đúng là "bạc tình lang" dám ví em như chiếc xe hả?  Xe cũ cũng có những cái dễ thương của nó, anh tìm được cái cảm giác như thế khi đi xe mới sao?
- Ăn chung gì ba cái cảm giác lẻ tẻ đó.
- Ừ há?  Mình nói cũng đúng, vậy thì cứ ráng mơ để thành triệu phú đi.  Còn em, em sợ trúng số lắm... vả lại đường chỉ tay của em có nói em giầu đâu?  Thành ra chẳng bao giờ em mơ...  Con người của em chung thủy, đâu có cái chuyện "có mới nới cũ" như anh...
- Nói nhiều... nhưng tại sao lại sợ trúng số, Em rõ điên, không giống ai.
- Ừ, em điên

Vâng, tôi điên, bạn tôi nói tôi điên, con tôi cũng cười khi nghe tôi nói cái cảm giác hồi hộp lo lắng sợ trúng số của tôi.  Tôi sợ tôi không còn là tôi, tôi sợ cuộc sống của tôi bị đảo lộn.  Bởi tôi yêu những gì của tôi hiện tại, những gì tôi đang có.  Tôi yêu cả cái quá khứ một thời nhức nhối của tôi, tôi yêu tôi, tôi yêu chung quanh tôi, tôi yêu cả những nụ cười của những lần lang thang trên phố ảo, cho dù có lần tôi đã mơ...

Nếu trúng số, tôi sẽ xây một viện mồ côi, tôi sẽ mở trường học mà các em sẽ được mặc những bộ đồng phục, các em sẽ được thương yêu, no ấm, các em sẽ quên đi những chuỗi ngày đã qua... tôi mơ giấc mơ này khi còn bé, từ khi đọc "Chim Hót Trong Lồng" của nhà văn Nhật Tiến.  Tôi sẽ giúp những người nghèo khó... tôi sẽ đến những nơi xa xăm hoang vu rừng núi để giúp... Tôi chỉ để dành cho tôi vừa đủ khi về hưu, đủ để du lịch các nơi tôi mong ước được đặt chân đến, và tôi mãi mãi vẫn là tôi với những công việc hằng ngày nơi office này, công việc tôi đã và đang làm từ nhiều năm qua, công việc mà tôi ưa thích cho dù có lúc bận đến nỗi chỉ muốn hét lên...

Tôi mơ như thế, nhưng giấc mơ ngắn không đủ dài để lớn dần trong tôi, bởi tôi sợ đó chỉ là giấc mơ và khi giấc mơ biến thành sự thật tôi sẽ chẳng còn là tôi.  Tôi sẽ đánh mất tôi, tôi sẽ chìm trong hoan lạc của tiền bạc, trong hoang phí và đánh mất mộng tưởng của chính mình...

Tiếng bên kia đầu giây:
- Anh biết thế nào anh cũng trúng mà.
- Tại sao?
- Tại đêm qua anh nằm mơ, anh với con Kim quét nước quá trời luôn.

Nghe nói "anh với con Kim" tôi thắc mắc:
- Tại sao chỉ có anh với con Kim quét thôi?  Thế em còn em? em ở đâu?
- Thì tại em sợ đồ dơ...
Tôi bật cười gật đầu cho dù người bên kia không thấy cái gật đầu của tôi:
- Ừ, mình nói có lý, vậy thì em không cần phải thắc mắc nữa... nhưng lần sau mình nhớ mơ nhiều nhiều, chứ mơ gì mà trúng có 30 chục bạc chẳng đủ một bữa ăn...Vậy chiều nay khỏi ăn cơm nhà phải không?
- Được, em muốn ăn ở đâu?
- Ở đâu cũng được, nhưng anh phải nhớ móc thêm tiền, ba chục đồng của anh đâu có đủ tips.
- Khéo lo! 

 
Nguyenthitehat


Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,579
Nguồn:
Đăng bởi: Nguyenthitehat (5/7/2008)
Người gửi: Nguyenthitehat