Truyện  

Xóm Miếu Nổi

Hà Hùng


 
  Miếu nổi, xóm lao động bên dòng kênh rác, đêm đêm ướp mắt những vì sao. Những căn nhà ổ chuột nghiêng dáng, nép vào nhau, gắn trên những cây sào cắm chi chít xuống nước. Tôi đến đây ở, vì không tìm được chổ nào có giá cho thuê nhà rẻ hơn nữa, lại khá gần ngôi trừõng chán phèo của tôi. Tôi thường đi bộ đến trường, băng qua một vũng nước lơi khơi giữa trời. Giữa lòng vũng nước đó, cái miếu nổi lên.
  Ngày nào tôi cũng đi qua con đường nhỏ hẹp đủ cho một thân người, hai người thì phải lách nhau mà đi qua, một trong những con-đường-tim-chích của thành phố. con đường thử thách lòng can đảm và giấc mơ nghệ thuật. Tôi di qua con đường đó, đôi lúc nhìn vào những căn nhà ổ chuột sâu tối, những đôi mắt ướt của những gã xâm mình, tiếng ca lè nhè cảu những ả son phấn lòe loẹt có đầy đức tính la hét đánh đập bọn con nít bẩn thỉu. Cái đáng kể nhất, là những vụ nhậu nhẹt ở hai bên con đường này. Tôi trở thành một thằng say rượu chỉ vì đi qua đây, đến trường tôi không còn nhìn thấy bạn bè thầy cô gì hết.
  Một thằng say, một thằng nghiện, ngông nghênh như một họa sĩ đã nổi tiếng trong tương lai. con đường ưom mộng của tôi, con đường rình rập tôi. Những mụ chủ nợ cứ nhầm lẫn tôi với một thằng xù nợ nào đó.
  Chổ tôi thuê, một căn gác nhỏ xíu, phía trên cái nhà kho ẩm ướt. Gia đình chủ nhà ở bên kia hẻm, cũng là một cái mái xiêu, vách vẹo. Căn nhà, một phòng duy nhất, tấm màn cáu bẩn chắn ngang, phía trong là nhà vệ sinh, mà lúc đầu tôi ngỡ là phòng ngủ. Bà chủ nhà, tôi chưa từng gặp mặt, đôi khi khuya khoắt, nghe tiếng khóc rấm rức hẳn nhiên của một ngừoi đàn bà. Ông chủ nhà, một gã hết sãy: năm mươi tuổi, lực lưỡng, cụt hai giò. Một khúc thịt xăm hình tá lả. Một cái miệng để gầm rú, hai cánh tay để cào bới hư không, và một cái đầu là trái dưa hấu bị dập, xám xịt, nổi lên hai con mắt trắng dã. Xung quanh cái chân dung nhân vật họa bởi đại danh họa Picasso, ngả nghiêng chai lọ, vài con mèo sơ sinh bò ngoằn nghèo vẹo vọ quanh co. Trong căn phòng duy nhất của căn nhà cũng có một bàn thờ tổ tiên. Và dĩ nhiên, một cái ti vi to tổ chảng, một đầu máy vidéo.
  Gã gào lên: "Nữ đâu nữ? Tao kêu mầy có nghe hôn? Mầy dìa đây tao giết mầy chết nghe hôn!"
  Không có tiếng Nữ trả lời, chỉ có tiếng khóc thét của thằng nhỏ trong cái chuồng ở góc nhà. Có một mẩu sân nhỏ trước nhà. Những cành lá đong đưa trong cơn gió nhiệt đới. Gã lăn ra ngủ một cách tuyệt vọng, để hy vọng trong những giấc mơ vô tận.

*
   Ngọc Nữ, tên nàng đẹp bỏ mẹ, nàgn được xem là ái nữ của gã cụt. Ngọc Nữ đang độ xuân thì, hiển nhiên đẹp, đáng để mọi loài ca tụng chớ chẳng riêng gì tôi. Nhưng tôi phải nói riêng đôi chút về bộ ngực của nàng: hai đầu vú cong lên, đầu trái xoài sắp chín, rung rinh trên cành khiêu khích gọi mời. Dáng đi của nàng dĩ nhiên là dáng đi đệ nhất phu nhơn của một chàng nghệ sĩ tài hoa chính hiệu.
  Hết giờ học ở cái trường đại học mỹ thuật buồn thiu, tôi chui vào hang ổ của mình. Tôi phát hiện một lô y phục phụ nữ gồm cả quần ngoài lẫn quần trong, bảo Ngọc Nữ mang về nơi ở của nàng. Ngọc Nữ, miệng cười, mắt long lanh...Nàng biểu tôi, biểu tôi, biểu tôi...Anh ở đây phải nghe lời em nhe! Ba em ổng khó tánh lắm!
  Anh coi chừng, lơ mơ có ngày ổng chém anh đó!
  Ổng là đại bàng gãy cánh, ý quên, đại bàng cụt chưn chớ, nhưng ổng còn xung lắm! Thằng nhỏ em em đó, mới hơn một tuổi, ổng còn uýnh khóc hông nổi.
  Tôi hỏi: "Nhà chật quá, em ngủ chổ nào?"
  "Anh hỏi chi dzậy?"
  "Em làm gì?"
  "Em làm gì anh hỏi làm chi?"
  Ngọc Nữ bứõc nhún nhảy trên căn gác. Hai vú rung rinh, sàn gác rung rinh. Tôi nghĩ căn gác sụp xuống bất tử thì thấy mẹ, biểu nàng: "Em cứ nhún nhẩy hoài, anh chóng mặt quá. Ba em ổng kêu em nẫy giờ."
  "Kệ ổng. Ổng bị khùng đó! Ổng cứ nằm một chổ mà sai biểu ngừõi ta hoài."
  "Em đeo vàng nhiều dữ, không sợbị cướp giựt sao?"
  "Ai dám cướp giựt của em? Anh hả? Thôi em dìa đây...Anh gọa mấy tranh này xấu hoắc, ngó như ma. Cũng bày đặt làm gọa sĩ!"
  Ngọc Nữ nhảy tưng tưng xuống thang gác. hai vú nàng đấm vào mắt, tôi chới với mặt.
*
   Ngọc Nữ sang căn gác tôi ở trọ của nhà nàng mỗi chiều. Nàng nói chuyện lung tung cũng vui, cuộc đời buồn bã của tôi cũng đỡ khổ vì thế. Tôi lại còn được ngó đôi vú , cặp mông nàng. Nhưng tôi chưa dám sờ soạng bậy bạ gì, mà nghĩ cũng chẳng cần thiết. Thấy vú thấy mông là vui rồi. Nghe chim hót ríu rít là vui rồi. Hình như Ngọc Nữ hơi điên khùng. Tôi gặp một triệu cô gái bình thường, chán quá rồi. Hơi điên khùng càng hay, càng hấp dẫn cái thằng tôi buồn bã. Bọn bạn ở trường, chúng nó biểu hồi này, nghĩa là từ lúc tôi gặp Ngọc Nữ, sao tôi bỗng hoạt bát lanh lợi thông minh lạ thường. Tôi cũng thấy, mỗi khi gặp Ngọc Nữ, cái đầu tôi hết đau, chưn tôi hết nhức, ý tưởng hội họa sáng trưng...
  Lúc này vào mùa ôn thi. Từ đầu năm thứ nhất ở cái trường đại học phải gió này, tôi chưa từng ghi chép bài vở. Những tiết học lý thuyết ngớ ngẩn, tôi ngồi vẽ cái mặt ông thầy, đưa tụi bạn coi, tụi bạn cười quá chừng. Tụi bạn ôn thi. Tôi thì có muốn ôn thi, cũng không có bài vở để ôn. Chiều nay định về nhà, rủ Ngọc Nữ đi ăn kem hay gì đấy, chợt nhớ mình đã cạn tiền túi. Ông chủ tiệm tranh sao chép đuổi cổ cái thằng làm biếng là tôi rồi.
  Ngọc Nữ chắc hẳn là mới tắm, đôi vú nàng thơm tho như hai cái bánh bao.
  "Anh ra trường rồi gọa tranh để bán hả? Nói thiệt anh đừng buồn, tranh của anh xấu quá, ai mà mua. Mà em ưa thấy mấy sinh viên trường gọa như anh, ngó ngu ngu mà cũng thấy ngộ, hổng giống mấy thằngcon trai khác. Thấy thương, thấy tội nghiệp sao đó. Mà mai mốt lấy chồng , em hổng lấy mấy anh đâu, gọa sĩ nghèo thấy mồ tổ."
  Tới tôi: "Coi vậy chớ anh không ngu đâu em. Anh thấy tội nghiệp cho em thì có. Em làm gì mà ba em đánh chửi hoài vậy? À, còn má em , sao anh không thấy bả bao giờ?"
Nàng nói lãng đãng: "Bả...đi bán hàng..." rồi nàng ngó tôi rất lạ, biểu tôi đi tắm.
  Tôi tắm xong, trở lại, thấy Ngọc Nữ trùm mền kín mít từ đầu tới chưn, trên tấm nệm ngàn năm của tôi. Không còn cách nào khác để tôi không vén mở tấm mền bí mật. Ngọc Nữ, cô gái khỏa thân sau khi tắm, trong tranh Renoir...Đấy là lần đầu tiên, mở đầu cho cuộc trường kỳ kháng chiến giữa hai thân thể, trên mặt trận ngàn năm là tấm nệm của một một thằng sinh viên trường đại học mỹ thuật Sài Gòn.
  Ngọc Nữ nói tôi lơ ngơ thì cũng đúng. Chỉ có tôi lơ ngơ thôi, chứ bọn sinh viên ở trường đâu có lơ ngơ gì, bọn nó tinh khôn thấy mẹ. Tôi lơ ngơ là phải, từ nhỏ đã nhét trong đầu những cuốn sách của những lão điên khùng. Một ông thầy cũng loài điên khùng, biểu lũ sinh viên chúng tôi: "Tụi bây mà cá tính con mẹ gì. Cá tính chỉ có hai loại thôi. Loại có tư tưởng và loại thích chơi nổi. Loại có tư tưởng, là nó đã tạo ra một tư tưởng gì đó trong tâm thức của nó. Nó có tư tưởng, và nó không thể thay đổi gì hết, cái đầu nó chật rồi. Thêm loại bị bịnh, cũng coi như có cá tính, loại quái đản đó. Còn mấy đứa bảo thủ, tao đại ghét. Đọc sách mà làm theo sách , là làm hỏng sách. Học thầy mà làm y như thầy , là làm hỏng mình. Đọc sách thì cũng tốt, không có sách thì tốt hơn. Bởi khi đó ta mới biết đọc cái cây, cái giếng, cái sân...Mấy đứa quá coi trọng sách vở, sẽ đi lộn vô đường của người khác. Chỉ đứa nào biết lấy thiên nhiên, cuộc sống, cuộc đời của mình ra đọc, là đứa đó dang đi trên con đường của chính mình. còn đọc sách là còn dở, không còn đọc sách nữa mới hay. Muốn vào cuộc đời cho đúng điệu, chỉ cần coi một cuốn phim sex là đủ..."
  Nói xong một tràng giang đại hải, ông thầy trố mắt nhìn lũ sinh viên chúng tôi, như thể vừa mơ ngủ, chợt thức. Và ổng nói thầm thì: "Thôi tụi bây lo học hành đàng hoàng, chớ có bày đặt nghệ sĩ nghệ xiệc!"
..................
...................................
Chuyện-Tôi-Bat-Nha-Ba-La-Mat-Đa là chuyện nhiều kỳ, một chặng hồi ức của Hà Hùng, thời gian anh sống ở khu nhà ổ chuột tại Sài gòn. (Nguyễn Đạt)
Trích từ Thế Kỷ 21
 
________________________
 
 


Số Lần Chấm:  
10

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,698
Nguồn: Thế Kỷ 21
Đăng bởi: Ngô Đồng (6/29/2008)
Người gửi: Bống