Truyện  

TRẦM MÂY

Ái Ưu Du


Đồi cỏ mượt mà, ướt đẫm sương giá, long lanh trên từng ngọn lá. Mây thích vuốt những túm cỏ dày mát rượi, để rửa hai bàn tay. Mặt trời mùa thu chiếu ánh sáng yếu ớt, ảm đạm xuống ngọn đồi mọng nước, bên góc hồ Lãng Ông, trông thật lạnh lẽo, đơn điệu. Mây trắng bay bay cuộn từng cụm, in bóng xuống gương nước trong veo, đầy chỗ trũng.
Trầm Mây thấy rõ bóng mình in xuống trũng nước, lúc áng mây bay đi. Mai đây, khi mùa xuân về ấm áp, nắng sớm chan hòa, xua tan giá lạnh, vũng nước sẽ khô, áng mây bay ngang lưng đồi, không in bóng xuống trũng nước lấp loáng nữa. Chưa chắc có nhiều áng mây, cuộn từng cụm như đàn cừu, ngập ngừng quay lại chốn nầy, mặc dù mây bay ngàn năm. Còn chăng, là đọng lại đáy lòng người, sự thờ ơ lãnh đạm, vượt lên mọi cảm nghĩ, về không gian và thời gian, để ...
Trong số giáo học cấp bổ túc mới ra trường năm nay, có một thanh niên, người dân tộc Ralđê bảnh trai, ăn mặc lịch sự, văn minh, tế nhị, tên Cilbebi, nói tiếng Pháp như dân Tây, anh đã học trường A’Dran Dalat thật.
Có một lần, đứng giữa đám đông chen lấn, trong văn phòng Ty chật chội. Cilbebi bị lấn đến gần bàn giấy, chiếc xách tay của Mây rơi xuống đất, Cilbebi cúi xuống nhăt. Đồng thời, Mây thò tay lượm, cô đụng phải tay chàng. Anh cầm xách tay lên, mỉm cười:
- Xin lỗi cô. Một việc ngoài ý muốn.
- Không có chi. Cảm ơn anh.
- Làm ơn chỉ giúp, cô Trầm Mây là ai?
- Dạ, là tôi.
- Tôi là Cilbebi. Giáo học cấp bổ túc, mới ra trường. Hân hạnh làm quen với cô. Cô vui lòng cho tôi xin mẫu thống kê: Nhân viên. Trường. Lớp.
Đưa mấy tờ mẫu Cilbebi cần. Mây kín đáo quan sát chàng trai, anh lấy bút mực paker ghi vào tờ trình. Có lẽ anh có vợ, vì cô thấy ngón tay anh đeo nhẫn tròn. Mây e dè hỏi:
- Không thấy anh ghi nơi phần gia cảnh?
- À phải. Tôi quên mất. Hèn gì tôi thấy, nó cứ thiếu thiếu một cái gì. Không nhớ ra.
- Quên gì, chứ quên mình có vợ, bị bà xã giận lắm nhe.
- Ấy thế mà, tôi quên thật đó. Tôi đi học xa gia đình khá lâu. Không hân hạnh đi cưới vợ, biết mặt vợ đâu mà... nhớ mình có gia đình chứ.
- Thế à, anh ghi thêm mục nầy vào, cho tôi... nhờ.
Hai người cùng cười, nụ cười mang tính chất “xã dao, xã búa” đầy bóng gió. Họ lặng lẽ nhìn nhau, tò mò nhìn ngắm nhau ngầm ngầm, như chưa bao giờ biết nhau. Lòng họ hòa lẫn trong niềm vui ồn ào, với các bạn chung quanh.
Thế là Mây và Cilbebi trở thành đôi bạn thân. Mỗi khi đến văn phòng, Cilbebi chu đáo nộp giấy tờ cần thiết, nói năm ba chuyện vui về trường lớp. Trước khi ra về, anh không quên chào câu:
- Xin phép chào Trầm Mây nhé. Chúc vui mạnh.
Có một lần, thừa lúc không ai để ý, Cilbebi cúi xuống trên tóc Mây, nói nhỏ:
- Trầm Mây có chịu đi ciné với anh không? Phim ""Gone with the wind", do Clark Gable và Vivien Leigh thủ vai chính. Rất hay. Mây à. Không xem, tiếc lắm.
“Có chịu không” ? Anh bạo gan bạo phổi quá chừng! Dám thách đố, khiêu khích một cô gái xinh đẹp, khác hẳn anh về mọi phương diện, và, vốn dĩ đã trần trụi. Hay là vì… họ cùng có chung sở thích là rất yêu hoa “Forget me not”. Hay là… gót chân cô đã đi sâu vào giếng mắt ướt ấy, vào trái tim si mê, lên đầu óc hoang dại, phù phiếm, lãng mạn, đa tình ấy. Cũng như ngược lại?
- Nếu Mây nói chịu, hay nói không, thì sao nào?
- Chịu hay không, đó là quyết định, tùy theo sức đối tượng cuốn hút, xem thử mình ngẩn ngơ, mê đắm đến mức nào, trong mọi lĩnh vực. Phải không Mây?
- Vậy sao?
- Tự chúng ta, đã rỏ rồi. Còn phải hỏi.
Ông tổ anh, nguyên cư dân bản địa Tứ Xuyên, bộ tộc Miao-Yao, từ thế kỷ 13. Sau biến cố chính trị bên Tàu, tổ phụ di dân sang hạt Kengkhoai, sau chuyển về hạt Tougeu-Lyfung, Lào, dưới quyền thống trị của Lo Bliayao. Vẫn, do chấn động chính trị Lào, ông cố từ giã ông tổ, ông cố cùng bầu đoàn thê tử, dắt díu nhau chạy, thừa sống bán chết, trên con đường số 7, nối liền Luang Prabang (Lào) với Khe Sanh. Tại đây, dòng dõi anh sống yên ổn, lâu đời hơn. Ba Cibebi đã kết hôn với cô gái Thượng gốc Ralđê.
Cilbebi được lòng Thanh tra Diệu, Trưởng ty Phiếm nhiều. Họ mến chàng qua tính tình và tài năng. Thanh tra phó Crésis cùng anh soạn thảo, bộ tự điển ngôn ngữ học, tiếng Ralđê. Anh ghi tên ở trên Đại học Văn khoa, Dalat, năm thứ hai, theo chính sách mở rộng, ưu đãi người Thiểu số, để dân tộc bán khai, có cơ hội thăng tiến, vươn cao. “Lại cũng tình cờ", hai người học chung lớp.
Sau đó ít lâu. Cô gái Kinh thành xinh đẹp, đầy kiêu kỳ ấy, đã “phải lòng” chàng trai Thượng-nguồn. Mặc các bạn dèm pha, bĩu môi khinh dễ. Tự Mây biết thế nào, ít ra giấy rách giữ lấy lề, nhằm nhò gì, ba cái miệng dèm pha lẻ tẻ. Chuyện nhỏ mà! Có người nói:
- Thứ gái liếc ngang liếc dọc, dáng đi sóng rắn, uốn éo, răng hơi thưa, chân dài kia, có giọng cười the thé, là thứ đứng đường, là đồ “đĩ ngựa”. Các anh  độc thân, đừng có sờ vào nhá. Trên ngực nó đeo túi bùa yêu tinh. Coi chừng sẽ yêu nó, đến dại khờ, rồi toi mạng, chết không kịp ngáp đấy.
Mây đã dám yêu, “người ấy” chưa có giấy hôn thú, nào có sợ gì! Mặc dư  luận bàn tán xôn xao. Hai người lén lút hẹn hò, đưa nhau đi ăn cơm tối, đi ciné. Họ ôm xiết lấy bạn tình, hôn nhau đắm đuối trong bóng tối. Chưa đã thèm nhớ nhung, họ từng hẹn hò đi Gougah, đi Cam Ly, Preen, vào ngày đẹp trời. Họ nói với nhau biết bao lời âu yếm, ngọt ngào.
Tuyệt nhiên không có cách gì giải quyết hoàn cảnh nan giải hiện tại, khi cười, khi khóc, khi trò chuyện. Dẫu thế, chả bao giờ tìm ra lối thoát.
Và, thời gian trôi chảy mãi, yêu quá đậm, hai người rủ nhau đến vườn hoa mang tên Villa Mimosa của nhà Hoài, tại số 2, đại lộ Pasteur. Vườn hoa rợp bóng mát, nắng sớm chan hòa trên vạn vật, ươm hồng cỏ cây. Gió hiu hiu thổi trên những đọt thông reo vi vu, lung lay cánh lá nhung lam mimosa phới phới, dễ chịu dường bao, phấn hoa vàng bay bay, thơm thơm.
Thì, người con trai có hai dòng máu luân lưu trong huyết quản… hứng tình, rạo rực, muốn xin Mây “cái chuyện trần tục” đó.
Bỗng dưng Mây sửng người, hốt hoảng ngồi bật dậy, nơi đám cỏ bồng, dưới hàng hoa ánh vàng lung linh, trên trời nắng chang chang. Mây đã cho rất nhiều rồi đấy, cho Cilbebi tất cả con tim, tình yêu, mạch sống đời mình, nhất là Mây đã đạp trên dư luận mà đi. Trí óc và con tim Mây quý hơn ngàn vàng, Mây dám cho, không hối tiếc. Như vậy chưa đủ sao? Chi lạ rứa! Cilbebi đòi hỏi gì, cái chuyện tầm thường đến vậy?
Mây thất vọng, đớn đau đến dại khờ, lạnh lùng tê buốt. Cầu xin cho dòng thác lũ đến, cuốn trôi đi hết, cuốn bao thống khổ, tình yêu, cuộc sống. Mặt nước sẽ cau mày, xóa sạch, những thăng trầm chán ngán, vì mình vừa thốt ra lời vĩnh biệt với “người…”
Mây cúi đầu thất thểu bước đi, từng bước rã rời, dưới hàng hoa mimosa vàng trêu ghẹo rộ nở, trên đại lộ Pasteur vắng lặng, lòng buồn rười rượi. Giữa các ý nghĩ quay cuồng, hứng khởi, trong tâm tư xáo trộn, đầy tức giận, buồn phiền, yêu thương, quá mâu thuẫn.
Định mệnh cho Mây gặp Cilbebi, làm chi thật tàn nhẫn, bước ngoặt đột ngột, tình yêu càng tàn khốc, như vết dao chém trên ngực, dại khờ đến bàng hoàng, tê buốt.  Đối với Mây, không sao hiểu nỗi.
Bỗng cô nghe văng vẳng có người gọi mình. Mây dáo dát nhìn quanh. Thì ra là Hạ, người bạn gái cùng nhau lớn lên, cùng học, cùng đi trên con đường, chung ý hướng cao cả, chung hoài bão đó, rất thấu hiểu và thông cảm Mây dường bao. Mây quay gót, dựa người trên thân cây. Bởi lẽ, cơn chấn động tình cảm mãnh liệt, mà cô tưởng là, tình yêu tuyệt diệu, cao vời, tinh tuyền, tốt đẹp nhất. Ngờ đâu... vẫn là sự đòi hỏi quá tầm thường! Bàng hoàng và tuyệt vọng, khiến cô muốn xụm bà chè, chưa tỉnh người ra, theo từng đợt sóng tiếp nối nhau, trào dâng trong lòng.
Mây từng yêu say đắm, nồng nàn, tha thiết, thành thật nhất. Bây giờ, sau những ngày xáo trộn, đớn đau tột độ, thì khác hẳn. Không để trong sắc tố hiển nhiên ấy, chứng cớ tình yêu tai ác, gậm nhấm dần mòn đời mình. Tình yêu, cô nghĩ là cao đẹp, để rồi thêm một lần phi lý.
Riêng Cilbebi, thành thật mà nói, trong anh có nỗi nhớ nhung Mây khắc khoải, ray rứt, sự ân hận bất chợt trổi dậy, trùng lặp với kỷ niệm, và hoàn cảnh éo le hiện tại, chúng dày vò anh, như cơn động kinh dẫy chết . Anh cố níu kéo hình ảnh bà vợ quen thuộc, và hình bóng Mây thân yêu ở lại mãi trong cuộc đời. Khi cả ba người đã trót ràng buộc với nhau, bằng sợi xích định mệnh.

Bao kỷ niệm thuở xưa, giờ đây mọi thứ trở thành phù phiếm,  ấn tượng về thời quá khứ vàng son, chợt nhòa đi, trôi đi, hẫng đi khỏi ký ức. Dẫu vậy, chúng luôn dày vò anh, như chiếc cối xay lúa, vẫn quay đều nỗi yêu thương vô tận, vẫn gậm nhấm, nghiền nát trái tim anh, như nghiền nát cục sạn đắng cay, trào lên bờ môi, ẩn dưới giếng mắt ướt, đầy tê tái và bất hạnh.
                                                                    
Ưu Du


Số Lần Chấm:  
5

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,908
Nguồn:
Đăng bởi: Nguyenthitehat (7/3/2008)
Người gửi: Ái Ưu Du
Người sửa: Phù Dung;