Truyện  

Chiều ở U Village

CV

.




Chiều ở U Village
buổi chiều đi qua, mùi hương còn lại












Khi chờ cô đến

Anh đi qua một tiệm gốm sứ,
một tiệm điện tử,
một tiệm đồ chơi,
và cuối cùng anh đẩy cửa vào một tiệm sách.



Mùi cà phê thoang thoảng

Năm đầu tiên ở xứ này, anh đã viết trong thơ gửi một người bạn thân ở quê nhà, cả hai đều có chung khẩu vị về cà phê và sách: "Cà phê không đậm đà lắm, nhưng sách thì rất đẹp. Điều lãng mạn nhất ở đây là luôn có một góc cà phê trong một tiệm sách." Hồi đó, bọn anh đã thực hiện cái ý tưởng cà phê - sách rồi. Đôi khi, anh và bạn đến quán cà phê chỉ để đọc quyển sách mang theo. Đến xứ này, anh lại bắt gặp một ý tưởng táo bạo hơn nữa: sách - cà phê. Luôn có một góc Starbucks trong Barnes & Noble.



Những quyển nhật ký có mầu cà phê

Anh tìm ngay đến chỗ bày những quyển nhật ký, và bắt đầu ngắm nghía. Phần lớn những quyển nhật ký có bìa mầu nâu. Có những cái bìa lãng mạn qúy tộc, như nhật ký của Betsy, người tình của Napoleon. Có quyển bìa phong trần bạc phếch, như nhật ký của Robinson Crusoe. Lại có quyển với bìa cô liêu u uẩn, như nhật ký của Anne Frank. Anh chọn được một quyển bìa da, điểm xuyết thêm vài cành lá bằng chỉ thêu. Quyển này đặc biệt ở chỗ là được đóng bằng loại giấy thủ công tại Ấn Độ. Trên màu trứng gà của mặt giấy, đôi chỗ còn sót lại vài sợi nguyên liệu cong cong như sợi lông mi con gái.



Nhật ký không ghi

Thời mới lớn anh đã đôi lần thử viết nhật ký, nhưng không thành. Mỗi quyển không sống nổi qúa ba trang giấy. Nhưng anh có một yếu điểm, là luôn bị quyến rũ bởi những quyển sổ ghi nhật ký. Có dịp vào tiệm sách, thế nào anh cũng mang về một quyển. Nhất là ở đây lại có những quyển nhật ký đẹp đến thế. Anh nhớ một truyện ngắn của William Saroyan, trời rất lạnh nhưng không có than đốt lò sưởi, ông có thể đốt mấy quyển sách để sưởi ấm, nhưng cuối cùng ông không thể, đành chịu lạnh. Sách vở, với ông, thiêng liêng đến thế. Mùa đông năm kia có bão tuyết, khu vực chỗ anh có nhiều cây đổ, điện cúp ba ngày. Khi ấy, nhìn mấy quyển sách trên kệ, anh nhớ đến William Saroyan. Sách có chữ, không đốt được. Hay là mình sẽ đốt mấy quyển sổ nhật ký không chữ kia để sưởi ấm? Anh mỉm cười. Chĩ nghĩ thế thôi mà...



Buổi chiều đẹp

Nắng ấm. Anh ra khỏi nhà sách, với quyển nhật ký trên tay. Cũng hay. Còn hơn là đi lang lang trong U Village với hai bàn tay không, như vậy lạc điệu thế nào ấy. Chiều cuối tuần đông người. Họ ăn mặc đẹp, và thơm. Không khí thanh bình, nhàn nhã, và trí thức nữa - có lẽ vì trường đại học ở kế bên. Anh chợt nhận ra, gần mười năm nay anh chưa hề biết đến một buổi chiều nào đẹp như chiều hôm nay. Một buổi chiều mà anh chưa quen thuộc lắm: Nắng trên da. Không gian trong trẻo, thơm tho. Những gam mầu ấm lấp lánh khắp nơi.



Cô đến

Có người cho rằng mỗi một sự kiện trong cuộc sống đều có liên hệ đến những sự kiện khác. Tương tự như truyện Tái ông thất mã vậy. Anh đang thử tìm sự liên hệ giữa cà phê, sách, nhật ký, buổi chiều, và cô thì không còn thời gian nữa rồi... Một tiếng kèn vang lên. Chiếc xe mầu trắng trờ tới, đậu ở bảng Stop. Nhiều chiếc xe nối đuôi ở phía sau. Anh vội đến mở cửa, và bước vào một không gian khác...


Số Lần Chấm:  
13

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,712
Nguồn: KGR-DĐĐT
Đăng bởi: PhuDung (5/30/2009)
Người gửi: