Truyện  

Tuổi Con Ngựa

Vĩnh Liêm



 

      Mới 9 giờ sáng Chủ Nhựt mà chuông điện thoại đã reo vang inh ỏi và kéo dài không dứt. Tôi biết chắc chỉ có ba người thân mới để điện thoại reo dai như thế, đó là cậu em San ở Hoa Thịnh Ðốn, chị Xuân-Hà ở Hòa Lan, và chị Tư Nhỏ ở Georgia. Vừa bốc điện thoại lên thì nghe tiếng oang oang của chị Tư Nhỏ:
      - Thu-Hà đã thức dậy chưa?
      Tôi miễn cưỡng trả lời:
      - Dạ, em đã thức rồi, chị. Có gì không chị?
      - Có chớ! Chị sắp về Việt Nam để trị chứng bịnh suyễn, rồi đưa anh Nghị qua đây.
      Tôi ngạc nhiên, hỏi:
      - Anh Nghị được Mỹ cho qua hay ảnh chỉ đi với tư cách du lịch, hả chị?
      - Ảnh đi theo diện HO. Mỹ mới mở lại hồ sơ cho ảnh.
      Trong tình thân gia đình, tôi đề nghị với chị Tư Nhỏ:
      - Nếu anh Nghị đi du lịch thì được vì ảnh còn có ngày trở về. Còn như ảnh đi theo diện HO thì em nghĩ không nên.
      - Sao vậy?
      - Vì ảnh đã 77 tuổi rồi, lại đau ốm liên miên! Làm sao ảnh chịu nổi thời tiết mùa Ðông ở đây? Ảnh định bỏ xác nơi xứ người à?
      - Cái đó thì tùy ảnh quyết định, chớ chị không có ý kiến. Chị chỉ biết đưa ảnh qua đây theo lời yêu cầu của ảnh và mấy đứa nhỏ mà thôi.
      - Còn anh Hảo thì sao?
      - Chị sắp bye-bye thằng chả một ngày gần đây!
      Tôi ngạc nhiên, hỏi:
      - Thế sao? Việc gì xảy ra vậy, chị?
      - Cách đây ba tháng, thằng chả về Việt Nam cưới vợ bé và xài hết tiền rồi! Chị bạn cho chị một vé máy bay để chị về bển lôi đầu thằng chả qua bên đây trị tội, nhưng Năm Thiện ngăn cản nên chị không đi đó chớ.
      Tôi an ủi:
      - Ảnh đã muốn như vậy rồi thì chị còn tiếc chi nữa? Thôi đường ai nấy đi cho khỏe.
      Giọng bực mình, chị Tư Nhỏ nói:
      - Chị tức thằng chả chẳng có tình nghĩa gì hết! Mình làm muốn rã người để nuôi thằng chả, còn thằng chả chỉ biết có ăn chơi với gái mà thôi!
      Tôi vuốt ve chị Tư Nhỏ với giọng thầy bói:
      - Em đã nói với chị rồi mà chị không tin em. Cái tướng của anh Hảo không được tốt đâu. Lần đầu tiên em gặp ảnh tại nhà em mà em không có cảm tình ngay thì chị đủ biết. Em có linh tính mà!
      Chị Tư Nhỏ có vẻ ân hận:
      - Lúc đó chị đâu có tin em. Bây giờ thì thằng chả mới để lòi ra cái mặt chuột trơ trẽn. Cái thằng đểu giả!
      Chị Tư Nhỏ dính hai ông chồng toàn là thứ dữ: Anh Nghị thì mê gái, nhưng làm ra tiền; còn anh Hảo thì vừa là chuyên viên hảo ngọt kiêm tài tử dài lưng tốn vải. Thiệt đúng là cái số con ngựa!
      Một lần nữa, tôi an ủi chị Tư Nhỏ cho qua lề:
      - Tại cái số của chị thì biết làm sao hơn! Tuổi Nhâm Ngọ mà mạng nữ thì phải vất vả và lận đận suốt đời! Bây giờ chị tính làm sao đây?
      - Chị phải lo cho anh Nghị cái đã. Dù sao thì cũng còn cái nghĩa với nhau! Nếu không thì ảnh sẽ trách chị dữ lắm!
      Tôi vấn kế:
      - Chị về bên ấy để xem sức khỏe của ảnh ra sao rồi hãy tính. Theo em biết thì anh Nghị không đủ sức để lên máy bay đâu! Thà rằng chị gởi biếu ảnh hai trăm đô mỗi tháng để ảnh mua thuốc men và bồi dưỡng sức khỏe cho đến ngày cuối cuộc đời; còn hơn là đem ảnh qua đây mà không có người chăm sóc, bỏ ảnh trơ trọi thì cũng mang tội.
      Có lẽ chị Tư Nhỏ thấm ý nên yên lặng một phút. Chị nói buông thỏng:
      - Tới đâu hay tới đó. Thôi chị phải đi ra tiệm neo. Bye nhé!
      - Bye.
      Tôi gác ống điện thoại mà đầu óc cứ quay cuồng suy nghĩ mông lung. Nghĩ tội nghiệp cho chị Tư Nhỏ suốt đời lận đận. Gia đình chị chỉ có hai anh em: Anh Ba Ðường và chị. Anh Ba thì theo vợ và có tánh nễ vợ nên bỏ mặc Dì Tám (má ruột của anh Ba và chị Tư) cho chị Tư Nhỏ nuôi.
      Hồi còn ở New Orleans, chị Tư Nhỏ có tiệm chạp phô nho nhỏ trong khu người da màu. Chị làm ngày làm đêm để trông coi tiệm. Anh Hảo thì khi đến tiệm khi không. Rồi xảy ra trận cháy tiệm bất ngờ (ban đêm) làm thất thoát khá nặng vì chị chỉ mua bảo hiểm vừa túi tiền. Sau khi nhận được tiền bồi thường (bằng phân nửa số thiệt hại), chị phải bỏ thêm tiền ra để sửa sang lại cái tiệm cho sáng sủa rồi bán cho người khác. Tiền bán được cái tiệm coi như huề vốn, trắng tay (sau khi trả nợ và đưa cho anh Hảo một mớ để dằn túi)! Kế đó, Dì Tám đau nặng, chị phải đem Dì vô nhà thương. Chị Tư Nhỏ vừa làm neo vừa chăm sóc mẹ. Anh Ba Ðường rất ít khi về New Orleans thăm mẹ (và cũng chẳng có phụ giúp đồng nào) vì phần ở xa (Houston), phần nễ vợ (vợ không cho đi thì không dám đi). Sau đó không lâu, xảy ra trận Katrina kinh hoàng, cái nhà mobile home của chị bay về trời biến mất! Chị phải đi tị nạn ở Houston. Mới vừa chân ướt chân ráo đến Houston thì chị Tư Nhỏ nhận được tin hỏa tốc: Dì Tám qua đời! Chị Tư Nhỏ phải tức tốc băng rừng lội suối về New Orleans để chôn cất mẹ. Kể từ đây, cuộc đời chị Tư Nhỏ được coi là “tứ cố vô thân”: mẹ chết, lạc chồng (anh Hảo biến đâu mất!).
      Tị nạn ở Houston được vài tháng thì chị Tư Nhỏ nhận được điện thoại của đứa cháu chồng (gọi anh Nghị bằng Bác) ở Atlanta, Georgia. Ðứa cháu trai này hiện làm chủ một tiệm neo rất sung túc, có nhà năm phòng ngủ, đang cần thợ neo lành nghề. Sau khi nghe đứa cháu chồng ốp-phơ cái job và chỗ ở free nên chị Tư Nhỏ nhận lời về dũa cho cháu chồng.
      Mới vừa “lạc nghiệp” (nghề dũa móng tay) nhưng chưa “an cư” (còn ở tạm nhà cháu chồng) ở Atlanta độ 5 tháng thì chị Tư Nhỏ nhận được thư báo tin mừng của anh Nghị: Mỹ mở lại hồ sơ và cho đi theo diện HO (sau khi cứu xét anh đủ tiêu chuẩn). Trong thư, anh Nghị viết: “Vậy em có thể về Việt Nam để đón anh qua Mỹ được không? Thằng Huân đang thất nghiệp và bị vợ bỏ nên nó không thể về đón anh được!”. Chị Tư Nhỏ cầm lá thư của anh Nghị mà rụng rời tay chân. Làm sao đây? Ăn nói làm sao? Cư xử thế nào cho đúng? Nên về hay không nên về? Có nên đem anh Nghị qua Mỹ hay không? Ảnh sẽ ở đâu và sống với ai? Ai chăm sóc sức khỏe và lo cơm nước cho ảnh?”…
      Một hôm, chị Tư Nhỏ gọi điện thoai cho tôi để vấn kế:
      - Chị phải làm sao đây hở Thu-Hà?
      Tôi bèn vẽ đường cho hưu chạy:
      - Chị cứ nói thẳng với anh Nghị rằng thời tiết mùa Ðông ở bên nầy lạnh lắm, anh Nghị không chịu thấu đâu! Ảnh không biết tiếng Anh tiếng U thì làm sao giao dịch với người Mỹ? Chị không có nhà thì ảnh sẽ ở đâu? Còn thằng Huân ở tận Canada thì làm sao nó săn sóc cho ảnh được? Thôi thì ảnh cứ ở lại Việt Nam, hàng tháng chị gởi cho ảnh hai trăm đô để ảnh mua thuốc men và bồi dưỡng là cách tốt nhứt.
      Chị Tư Nhỏ nghe lời cố vấn của tôi thì lấy làm đắc ý lắm.
      Chuyện xảy ra dồn dập đến với chị Tư Nhỏ tới đây cũng chưa chấm dứt. Sau trận Katrina, anh Hảo về sống với thằng con trai ở Dallas. Nhờ có số vốn mà chị Tư Nhỏ đã dúi cho anh sau cái vụ bán tiệm chạp phô ở New Orleans, anh Hảo khăn gói về Việt Nam để du-hí và kiếm đào nhí. Tin này đã lọt vào tai của chị Tư Nhỏ. Bà bạn của chị Tư Nhỏ (chủ tiệm neo ở New Orleans) bèn xúi dại:
      - Bà nên đi về Việt Nam để lôi đầu ông ấy qua đây mà nhừ cho một trận nên thân. Tôi bao bà cái vé máy bay khứ hồi đấy!
      Thấy tình thế không ổn, tôi khuyên chị Tư Nhỏ:
      - Chị chớ có nghe bà ấy xúi dại. Anh Hảo đã bỏ chị rồi mà chị còn thương tiếc chi nữa! Chị nên sống một mình cho khỏe tấm thân. Nhớ để dành tiền để sang năm hai chị em mình đi Châu Âu chơi một chuyến.
      Chị Tư Nhỏ ậm ừ cho qua, chớ thật tâm chị chưa dứt khoát gì cả. Một bên anh Nghị, một bên anh Hảo làm nặng gánh đôi vai tuổi già đáng lẽ phải về hưu.

      Tôi với chị Tư Nhỏ là chị em bạn dì: má tôi thứ mười, má chị Tư Nhỏ thứ tám. Dì Tư của tôi có đứa con gái thứ tư nên chúng tôi gọi là chị Tư Lớn. Vì vậy, chị Tư con của dì Tám được gọi là Tư Nhỏ.
      Chị Tư Nhỏ tên thật là Nguyễn Thị Ngọc-Duyên. Vì Dì Tám thôi chồng lúc Dì còn xuân sắc nên Dì bực mình mà đổi tên họ của chị Tư Nhỏ thành Giang Thị Viên, họ mẹ. Lúc Dì Tám đi lấy chồng, ông Ngoại tôi có gởi theo một đứa ở gái để chăm sóc và hầu hạ cho Dì. Sau khi Dì Tám hạ sanh được ba mặt con thì Dượng Tám tằng tịu với một người con gái của tá điền. Vì vậy, Dì Tám ôm các con về sống với cha mẹ ruột ở Bạc Liêu. Khi chị Tư Nhỏ học hết bậc Trung học đệ nhứt cấp ở Bạc Liêu thì Dì Tám gởi chị qua Long Xuyên để học Trung học đệ nhị cấp. Tại đây, không biết do ai xui khiến nên chị đã lọt vào “mắt nâu” (vì thức đêm trường kỳ) của ông thầy tuồng (soạn giả cải lương kiêm đạo diễn có bút hiệu là Sa Giang). Tuy là soạn giả nổi tiếng nhưng tiền thì lại không được nặng túi! Thế là Dì Tám phải chung của hồi môn để cặp tân-lang và tân-giai-nhân có một tổ ấm (tương đối) trong những đêm đông mưa phùn gió rét. Ông soạn giả anh rể này có máu “D” nên hễ khi có người đẹp đến gần là nam châm của ổng hút cho bằng được. Làm soạn giả một thời gian (nghèo rớt mùng tơi) thì anh Nghị đi nhận chức Trưởng Ty ở Chương Thiện. Vẫn tánh nào tật nấy, nay lại có rủng rỉnh tiền và xe jeep, nên các cô (mộng mơ) đặt cho anh Nghị biệt danh là “người hào hoa nhất tỉnh” (lẻ). Ngày 30 tháng 4 năm 1975, anh Nghị quyết định ở lại với Tỉnh Trưởng Cẩn để tử thủ, nhưng chưa thủ được gì thì Ðại Tá Cẩn bị kẻ địch đem về Cần Thơ hành huyết, còn anh Trưởng Ty Chiêu Hồi thì vô tù xé trọn mười cuốn lịch (Tam Tông Miếu)!
      Trước tình thế đen tối (như đêm ba mươi) không lối thoát, chị Tư Nhỏ đành gạt nước mắt bồng bế ba thằng nhóc (còn thơm mùi sữa mẹ) và cõng mẹ già lên xuồng bơi ra biển khơi nghỉ mát. May được tàu hàng Panama động lòng trắc ẩn bốc mẹ con chị và Dì Tám lên tàu rồi ghé tặng cho Mã Lai làm khách qúi. Ở đó đâu được chừng mười tháng thì Ca-ná-đà ra lệnh hốt người đem về miền tuyết băng lạnh cóng da người để làm đệ nhị công dân. Nhờ chị Tư Nhỏ biết chia vẹc-bờ và mớ tiếng Tây còn sót lại trong đầu nên mẹ con chị Tư Nhỏ và Dì Tám được một gia đình giàu có bản xứ nhận nuôi. Hai thằng con lớn của chị Tư Nhỏ được đưa vào trường học để mở mang trí tuệ; còn thằng út vì chưa đủ tuổi đi học nên được ở nhà, nhưng nó không được ở gần mẹ vì ông bà bảo trợ đã nhận làm con nuôi mất rồi!
      Thời gian ở Bắc Mỹ sao mà chậm thế! Ở Ca-ná-đà được ba năm mà tưởng chừng ba chục năm! Chị Tư Nhỏ bèn bắt liên lạc với bạn bè ở Mỹ để xem có cách gì “giải phóng” chị ra khỏi cái xứ khỉ ho cò gáy này hay không. May có bà bạn mách nước: Có một ông Thiếu tá độc thân sẵn sàng bảo trợ chị qua Mỹ với điều kiện phải lấy ổng làm chồng. Cái gì chớ cái đó thì dễ ợt. Chị Tư Nhỏ bèn OK ngay. Sau một thời gian làm thủ tục hành chánh, chị Tư Nhỏ bèn khăn gói quả mướp lên đường theo chồng (mới cưới, chưa biết mặt) về miền nắng ấm Louisiana. Sau này chị Tư Nhỏ mới tìm hiểu ra: Người chồng mới của chị (tức anh Hảo) là cháu của một người bạn thân của anh Nghị. Chuyện đó cũng là chuyện nhỏ. Chuyện lớn là bà vợ lớn của anh Hảo là cháu gái (bà con) của chị Tư Nhỏ, gọi chị Tư Nhỏ bằng Dì. Lúc anh Hảo đi vượt biên (cùng với hai đứa con trai) thì bà vợ lớn quyết định ở lại nhà (với đứa con gái út) để giữ tài sản (cho Cộng sản tiếp thu sau này). Chuyện giải quyết ra sao, chỉ có hai người biết: Chị Tư Nhỏ và anh Hảo.

      Tôi thuyết phục mãi mới được chị Tư Nhỏ bằng lòng qua Hoa Thịnh Ðốn để chị em có dịp gặp lại nhau sau 27 năm xa cách. Tôi gởi vé máy bay khứ hồi cho chị nhưng chị chỉ chịu đi có 3 ngày (một ngày đi, một ngày ở, một ngày về) vì phải trở về Atlanta để dũa tiếp. Trong một đêm tối trời của mùa Ðông lạnh giá, tôi thăm dò tình thế:
      - Chuyện của chị với anh Hảo và anh Nghị ra sao rồi?
      Với nét mặt buồn muôn thuở, chị Tư Nhỏ tâm sự:
      - Chị cũng chưa biết tính sao đây! Bỏ qua chuyện của thằng cha Hảo thì cũng thấy tức mình, nhưng dính với nó hoài thì cũng thiệt thòi cho cái thân già. Còn anh Nghị thì chị cũng chưa biết tính như thế nào! Em nói đúng đó. Bỏ ảnh sống một mình thì cũng tội; còn như nuôi ảnh thì chị đâu có chỗ nào để mà nuôi!
      Tôi an ủi:
      - Với hoàn cảnh tiến thối lưỡng nan của chị, em xin đề nghị với chị như thế này nhá: Ðối với anh Hảo, chị nên dứt khoát quên hẳn đi vì giữa chị với ảnh chẳng có tình có nghĩa gì cả. Với vợ lớn mà anh Hảo còn chẳng ngó ngàng tới, thì với chị có nghĩa lý gì! Thôi đường ai nấy đi cho khỏe tấm thân già. Còn đối với anh Nghị, chị cũng đã không còn giữ được mối tình xưa nữa thì chuyện sống chung với nhau thật là khó xử. Như em đã nói với chị trên điện thoại, chi bằng hàng tháng chị gởi tiền về tặng ảnh để ảnh sống nốt tuổi già ở quê nhà. Còn thằng Huân muốn về thăm ba của nó thì nó cứ về; hoặc nó gởi tiền về tặng ảnh, nếu nó muốn.
      - Nó đâu còn khả năng nữa để mà về thăm ảnh!
      - Sao vậy chị?
      Với vẻ mặt buồn rầu, Chị Tư Nhỏ tâm sự:
      - Chuyện của thằng Huân thì dài dòng và đau lòng lắm! Sau khi nó bị thất nghiệp, vợ nó bỏ đi lấy trai, vậy mà con nhỏ còn đòi chia đôi tài sản nữa chớ!
      - Nó là kỹ sư, lương cao, thế mà nó không còn tiền sao?
      - Còn mốc gì đâu! Thằng Huân còn phải cấp dưỡng hàng tháng cho hai đứa con của nó nữa!
      - Tội nghiệp chưa! Chị tính sao đây?
      - Chị phải tiếp tục dũa để hàng tháng gởi cho nó ba trăm đô để nó có tiền tiêu trong lúc tìm việc mới.
      - Thật đúng là tuổi con ngựa! Chị phải cày cho mãn kiếp!
      - Tuổi con ngựa mà em!

      Tôi đưa chị Tư Nhỏ ra phi trường Dulles. Chị em tiễn tay nhau mà lòng đau như cắt. Hai mươi bảy năm đã trôi qua quá nhanh! Chị Tư Nhỏ bây giờ mập hơn xưa, không còn nét thanh tao thuở nào. Mái tóc mượt mà năm xưa, nay đã đổi màu muối tiêu; còn vầng trán thơ ngây tuổi thanh xuân, bây giờ đã có nhiều nếp nhăn xếp lớp.

(Ðức Phố, 9 tháng 3 năm 2007)

Vĩnh Liêm


Số Lần Chấm:  
45

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,799
Nguồn: PRĐT
Đăng bởi: Ngô Đồng (6/29/2009)
Người gửi: Việt Dương Nhân