Truyện  

Đi tìm tình yêu


.









            Đi tìm tình yêu


            Mở truyện

            Tôi ở dưới tầng hầm. Có một lối đi riêng bên hông ngôi nhà để vào lối vườn sau. Mỗi ngày, tôi ra vào chỗ ở của tôi trên lối đi ấy. Để khách trọ không cảm thấy hiu hắt quá, người chủ nhà đã trồng hoa hai bên lối đi. Xứ lạnh, mưa nhiều, hoa nở rực rỡ quanh năm.

            Bên cạnh lối đi này là một hàng rào thấp, bằng gỗ, sơn trắng, đan xen những dây tóc tiên loăn xoăn, và những búp hoa hồng be bé. Nhà bên kia cũng có một lối đi dẫn từ đường lộ vào vườn sau, sát hàng rào, y như vậy. Từ khi dọn về đây ở, tôi chưa bao giờ thấy ai đi lại trên lối đi ấy. Và, cạnh lối đi là bức tường bên hông của nhà hàng xóm. Trên bức tường ấy chỉ có một ô cửa sổ duy nhất. Ô cửa kiếng này nằm ở tầng trên. Hai cánh cửa hầu như không bao giờ mở, dù là vào mùa hè trời ấm áp. Cửa có buông rèm, màu hồng nhạt gần như trắng. Những đêm đi về khuya, tôi thấy có ánh đèn bên trong. Thỉnh thoảng mới có bóng người. Thoáng hiện. Thoáng mất.

            Đôi khi, tôi có cảm giác như có đôi mắt từ trên đang cao nhìn xuống tôi.


            Lời người viết

            Tôi muốn viết một truyện ngắn. Đơn giản thôi. Chỉ có hai nhân vật. Một nam, một nữ. Nhiệm vụ của tôi là tạo nên một tình huống giữa họ. Truyện của tôi có người đọc hay không, tùy thuộc vào tình huống đó.

            Tôi đã có nhân vật nam, một người đàn ông độc thân, vừa đủ phong độ để có vẻ là một nhà văn. Và một ô cửa sổ trên tầng lầu của nhà hàng xóm. Theo như câu chuyện đã dẫn dắt, hẳn độc giả sẽ tin rằng, nhân vật nữ sẽ xuất hiện từ ô cửa ấy. Vâng, độc giả đúng. Chẳng có lý do gì phải làm cho câu chuyện trở lên phức tạp hơn. Nhân vật nữ vừa đủ tuổi để có những giấc mơ bay ra ngoài khung cửa. Nhưng, cô là một người bị giam hãm, bị phong toả.

            Tôi có một nhân vật nữ bất hạnh. Tìm một bất hạnh cho một người, thì không khó. Có thể cô bị một chứng bệnh nan y, hay một khiếm khuyết nào đó trên cơ thể, trầm trọng đến nỗi cô phải giam mình trong căn phòng đó.

            Đã là hàng xóm, thì chuyện giàn xếp cho hai người gặp nhau cũng dễ thôi. Chẳng hạn như thế này...


            Gặp gỡ

            Một đêm tôi về nhà khuya. Đi được nửa con đường hoa dẫn ra vườn sau, thì tôi hoảng hốt đứng khựng lại. Một bóng đen đang trôi chầm chậm ra khỏi bóng tối ở bên kia hàng rào, trên lối đi. Bóng đen dừng lại khi đã nhô ra khỏi bóng tối một chút. Một nửa bóng người như đang ngồi trên ghế dưới ánh đèn vàng vọt, càng làm tôi hoảng hơn. Cái bóng ấy đang đặt tay lên hai vành xe lăn. Tôi đang định bước tiếp, thì bóng đen ấy lên tiếng:

            - Xin lỗi đã làm ông giật mình. Tôi không có ý...

            Giọng nói của một người con gái, nhẹ như sương khói. Tôi vẫn đứng sững, vì cả đời tôi chưa bao giờ chuẩn bị cho một tình huống như thế này. Bóng đen im lặng một lúc, như để sự choáng váng của tôi có thời gian lắng xuống

            - Tôi đã đọc tất cả những gì ông viết. Những quyển tiểu thuyết của ông gần như đã thuyết phục được tôi. Tuy vậy, trong tôi vẫn có một sự thôi thúc mạnh mẽ, tới nỗi tôi phải ra đây gặp ông, để hỏi ông một câu. Một câu thôi... Tôi đã nghe các nhân vật của ông trả lời rồi. Nhưng, tôi vẫn muốn nghe chính ông, người tạo ra những nhân vật ấy, trả lời cho tôi.

            Tôi đã có khá nhiều kinh nghiệm trong các cuộc phỏng vấn của báo chí về cuộc đời và những quyển sách, nhưng làm sao tôi không cảm thấy rờn rợn khi nghe một câu hỏi vào lúc nửa đêm như thê này.

            - Tình yêu có thật hay không?


            Lời người viết

            Có vẻ như tôi đang tự đưa mình vào một ngõ cụt đã biết trước. Tôi luôn bắt đầu viết với một câu hỏi. Câu hỏi của tôi cho câu chuyện này là: "Tình yêu có thật hay không?" Và tôi phải viết như thế nào để trả lời cho độc giả câu hỏi ấy.

            Tôi tạo ra một nhân vật nữ tật nguyền, giam mình trong căn phòng với các quyển tiểu thuyết và các giấc mộng. Cô mơ đến một tình yêu như trong tiểu thuyết. Những giấc mơ của cô mãnh liệt đến nỗi cô tin rằng, nếu tình yêu có thực, cô sẽ tự tin, mở cửa bước ra ngoài, đi tìm tình yêu, và cô sẽ được cứu rỗi. Cô cần tác giả của chính những quyển tiểu thuyết đó trả lời cho câu hỏi sinh tử của cô: "Tình yêu có thực hay không?"

            Nhân vật nam của tôi là một nhà văn nghèo, chỉ có chút thành công về đề tài tình yêu. Những tác phẩm của anh đã rung động nhiều trái tim phụ nữ. Tình yêu anh sáng tạo ra có sức mạnh hàn gắn những đổ vỡ trong tâm hồn của người đọc. Không hiểu sao anh vẫn nghèo. Tôi là người tạo ra anh, lại không rõ là anh đã từng yêu, hoặc có bao giờ được yêu chưa. Anh viết, như thể một kịch sỉ nhập vai hoàn hảo. Anh làm cho độc giả tin những điều chưa hẳn anh đã tin!


            Nhân vật nam

            Đêm đó, tôi thao thức không ngủ. Đầu tôi bỗng trở thành một cái máy chiếu phim. Cuộc đời của các nhân vật của tôi lần lượt diễn qua. Tôi xem xét và lắng nghe tỉ mỉ, hy vọng tìm được câu trả lời cho cô gái hàng xóm. Hồi khuya, tôi đã trả lời cho cô rằng: "Tình yêu... có thực. Nhưng, xin cô cho tôi chút thời gian để sắp xếp lại câu trả lời cho thoả đáng. Rồi tôi sẽ gặp lại cô..." Trong hoàn cảnh như thế, tôi không thể trả lời rằng, chính tôi cũng nghi ngờ, không biết tình yêu có thực hay không!

            Đốt thuốc, suy nghĩ cả đêm, tôi vẫn không tìm thấy câu trả lời cho cô gái; nhưng tôi lại tìm thấy một câu trả lời khác. Rằng, những quyển tiểu thuyết của tôi bấy lâu, giờ mới vỡ lẽ ra, còn cân nhẹ hơn câu hỏi đơn giản của một cô gái. Triệu con chữ của tôi vẫn nhẹ hơn sinh linh của một con người.

            Ngày hôm sau, mặt trời mọc, cũng là lúc tôi đi đến một quyết định...


            Kết truyện

            Cư dân thành phố Sea đã quen mắt với hình ảnh nhà văn Vô Tự đẩy chiếc xe lăn với cô gái đi khắp nơi. Họ cùng nhau đi tìm cái gọi là Tình yêu. Và, tình yêu đầu tiên mà họ tìm thấy, chẳng đâu xa, ở ngay trên môi, trong những nụ cười họ dành cho nhau.


            Lời người viết

            Không biết tôi đã trả lời được, cho độc giả về câu hỏi tôi đặt ra - để viết câu chuyện này hay không, nhưng ít ra tôi cũng đỡ áy náy, và cảm thấy mình phóng khoáng hơn, khi để cho những nhân vật của tôi tự do, ra đường tìm câu trả lời cho chính họ.





Số Lần Chấm:  
20

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,523
Nguồn: KGR-DĐĐT
Đăng bởi: PhuDung (7/19/2009)
Người gửi: