Truyện Văn Học Việt Nam

Nói Chuyện với Ông Trăng

Chiêu Hoàng

Nói chuyện
với
ông T r ă n g






C h i ê u H o à n g
    Chị là một người giầu tưởng tượng. Sự tưởng tượng đôi khi phong phú tới độ như một sự thật, tới độ đôi khi chị ngờ rằng, thế giới đó, cái thế giới trùng trùng điệp điệp trong đầu chị quả thật hiện hữu.

    Tối nay chẳng có trăng. Sống trong một thành phố rộn rịp đầy những xe cộ và những ngọn đèn xanh, đỏ, với những bận rộn xoáy nghiến lấy đời sống thì việc tìm được ông Trăng quả là một điều hy hữu. Nhưng rõ ràng, ông Trăng không xuất hiện, thế mà chị vấn thấy, rõ ràng lắm, hình như nó vừa mọc lên từ cái tâm, ánh trăng vàng úa, nhạt nhòa...

    Kìa. Ông Trăng! Sao đêm nay trông ông có vẻ buồn thế? Mặt ông méo xẹo. Ông làm tôi giật mình. Xém tí nữa là tôi đã chẳng nhận ra ông...

    Ông biết không, thực ra, hình như tôi cũng có nỗi buồn giống ông thì phải. Chằng phải vì thất tình, cũng chẳng phải vì bị một chuyện không may nào xảy đến, và càng nhất định không phải vì túng tiền, không thỏa mãn được một vài nhu cầu vật chất. Thế đó, vậy mà tôi vẫn buồn, mà nhiều khi - tựa như một người già lẩm cẩm - tôi lẫn lộn, không biết mình đang buồn hay đang bị trầm cảm nữa...

    Ông biết không?
    Một lần tôi tạo cho mình một niềm vui bằng cách bỏ một buổi kinh tối để đi theo một người bạn nhỏ vào một quán rượu ồn ào, đông khách. Cô bạn tôi có vẻ rất quen thuộc với những không khí như thế này. Cô đòi cho bằng được người pha rượu tên Steve. Sau gần nửa tiếng chờ đợi, cuối cùng tôi cũng gặp được người pha rượu. Đầu hắn trọc lóc, bóng láng, với đôi mắt một mí và làn môi mỏng. Tôi nhìn vào đôi mắt đục lờ, không có một chiều sâu nào trong ấy mà cảm thấy tội nghiệp. Nhưng hắn có vẻ rành rẽ về việc chìu khách. Dĩ nhiên cô bạn tôi rất hài lòng về lối pha rượu của gã. Hắn cũng pha cho tôi một ly. Đưa lên môi nhấp thử, tôi thấy có một chút ngọt, một chút cay cộng thêm cái mùi hăng hắc của một loài hoa nào đó. Tất cả trộn lại là một vị dở dở, ương ương như cuộc đời. Đêm đó, tôi vừa uống rượu, vừa quan sát tâm ý mình. Hoàn toàn, tôi vẫn không thấy được một niềm vui...

    Ông biết không?
    Một lần khác, tôi lại phí phạm thì giờ của mình thêm lần nữa là dắt một đứa cháu đi xem ciné, tôi chọn một cuốn phim hài hước, phù hợp với trẻ em. Thằng cháu vui sướng khi được tôi mua cho nó một ly nước ngọt và một hộp bắp nướng trộn bơ. Sao niềm vui của trẻ thơ đến hồn nhiên và dễ dàng đến thế? Còn tôi thì không. Tại sao thế nhỉ? Ông ạ. Có phải là càng ngày tôi cứ càng làm cho mình rối rắm thêm chăng?

    Lại một lần khác. Tôi vẫn kiên nhẫn bỏ ra hàng giờ để ngồi xem một bộ phim tình cảm nhiều tập của Đại Hàn. Ôi, thật là rắc rối. Mọi vấn đề cứ xoắn lại những nút thắt. Nó không đem lại một niềm vui nào cho tôi cả ông ạ, hơn thế nữa, nó lại càng làm cho tâm thức tôi thêm mệt nhoài...

    Và đêm nay, ngồi nói chuyện với ông, cho dù ông cũng đang mang nặng một nỗi buồn (giống tôi), nhưng hình như tôi cảm thấy nguôi ngoai đôi chút. Nhìn khuôn mặt ông làm tôi lại phát... phì cười. Tôi hay có cái tật kỳ cục ấy. Cứ hễ nhìn sâu vào tâm mình, nhìn được một hình ảnh nào đó tôi lại phì cười... Ông biết tại sao không? Nếu biết nhớ nói tôi với nhé...


    Chị khép đôi mắt lại. Hình như mặt trăng vẫn còn ẩn hiện trong tâm. Hình ảnh mặt trăng bắt đầu tỏ dần, bàng bạc. Trước khi đi vào giấc ngủ, chị khởi lên trong tâm hình ảnh một đóa sen trắng...






Số Lần Chấm:  
12

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,813
Nguồn:
Đăng bởi: Nghi_Lâm (10/21/2009)
Người gửi: Chiêu Hoàng