Truyện  

Rubio y Morena

Tennessee Williams

*****
          Chàng không nhầm.  Năm tháng trước, nàng đã trở về Laredo, tuy không đến Texas Star, nơi họ đã gặp gỡ lần đầu. Người quản lý khách sạn giả vờ như không có tin tức của nàng, nhưng ông gác cửa mách rằng chàng có thể đến nhà của gia đình nàng ở ven thành phố, một căn nhà không bảng số trên một con đường không tên, nằm dưới chân một ngọn đồi dốc đứng, nơi đó có một cây giọt băng.
      Theo những chỉ dẫn ấy, khi Kamrowski đến trước cửa căn nhà gỗ xám -- một ngôi nhà ọp ẹp  không khác gì một túp lều, dựa sát lề con đường đât xám, dốc đứng và khúc khuỷu  -- hết thẩy mọi người đàn bà trong nhà đã đổ xô ra cửa, vừa bàn tán xôn xao vừa hau háu quét ánh mắt  lên người chàng, từ đầu xuống chân, và nửa cười cợt nửa hầm hừ như một đàn chó hoang. Dường  như họ đang bàn cải  với nhau rằng liệu có nên mời gã đàn ông xa lạ ấy vào nhà hay không. Vì quá sức mong mỏi gặp mặt người bệnh, chàng không tài nào sử dụng được nhúm chữ Tây Ban Nha ít ỏi của mình. Tất cả những gì chàng có thể nói là Amada, lập đi lập lại, càng lúc càng to.  Và rồi, đột  nhiên, từ một nơi nào đó bên trong, vọng ra một giọng nói khản đục uềnh oàng như tiếng gà trống gáy. Giọng nói có âm sắc giận dữ, nhưng đó là cái tên nàng vẫn thường  âu yếm gọi. Rubio, nghĩa là chàng tóc vàng. Đẩy đám đàn bà  sang một bên, chàng xồng xộc bước về phía tiếng gọi khắc nghiệt. Lao vào cánh  cửa cong vẹo, chàng bước vào một căn phòng tối lịm, chỉ có một  ánh lửa canh thức, từ một cái cốc thủy tinh đỏ. Chàng nhìn về hướng ngọn nến trong cốc. Chàng thấy  nàng. Nàng nằm đó trên một vạt gỗ thô, đặt trên sàn nhà trơ trụi.

          Không thể quan sát rõ hình hài của nàng trong căn phòng không cửa sổ, giống như một thứ phòng chứa đồ, chỉ có một ngọn nến leo lét, nhất là chàng vừa từ bên ngoài ánh sáng chói  chang của hoàng hôn miền sa mạc bước vào. Rồi dần dà chàng cũng nhận ra rằng nàng mặc một chiếc áo thun lót của đàn ông,  bàn tay và khủy tay của nàng trông to hẳn, nhất là giờ đây khi cánh tay nàng khẳng khiu đến thế, và đầu nàng trông chờ vờ như đầu một con ngựa, mái tóc dầy quen thuộc như cái bờm rủ xuống cổ  và bờ  vai gân guốc. Cảm xúc đầu tiên của chàng là vừa thịnh nộ vừa thương xót.  Anh không hiểu gì hết, em làm gì ở đây? Chàng kêu la. Mặc kệ em, chẳng việc gì đến anh đâu, nàng gào trả lại, y hệt như họ chưa từng bao giờ xa nhau. Rồi chàng nuốt vào lòng mối ưu phiền với gia đình nàng, vẫn còn đang the thé cải cọ, phía bên kia  cánh cửa chàng đã đóng sầm.  Chàng quỳ xổm bên vạt gỗ, cầm tay nàng. Nàng cố  giật ra, nhưng không đủ hơi sức. Hình như nàng đang gắng gượng làm ra vẻ khỏe mạnh. Nàng không nằm bẹp trên vạt gỗ, nhưng chàng có thể thấy rằng nàng phải cố gắng lắm mới có thể gượng dậy.  Nàng cũng không để  giọng nói chùng thấp, mà ráng sức giữ cho nó vẫn  đành hanh rổn rảng.  Nàng không rời đôi mắt quan sát khỏi gương mặt của chàng, tuy không trực tiếp nhìn thẳng. Có vẻ như nàng đang chòng chọc nhìn vào chót mũi hay cái miệng của chàng. Có nét hoang mang trong ánh mắt của nàng, như thể nàng đang tự hỏi vì sao chàng lại có mặt ở  đây, vì sao chàng lại đến thăm nàng. Nàng cứ hỏi chàng mãi. Anh đến Laredo làm gì thế? Và câu trả lời của chàng, Anh đến thăm em, dường như không làm cho nàng tin tưởng. Cuối cùng chàng nghiêng người qua, tay chạm lên vai nàng, và nói.  Em phải nằm xuống. Nàng quắc mắt lại. Em không sao cả. Đôi mắt huyền của nàng giờ đây sâu thẳm dữ dội. Tất cả ánh sáng từ chiếc cốc thủy tinh đỏ lựng bị thẩm hút vào đôi mắt ấy, khuyếch đại thành một chùm sáng đâm thốc vào trái tim chàng, tước bỏ đi tất cả bóng tối  của cái cơ quan hình dạng tương tự vầng trăng ấy, và thô bạo phô bày quang cảnh vốn trần trụi hoang tàn của nó, với mặt trời thẳng chiếu xuống, biến thành một chiếc dĩa cứng và dẹp, mà  ánh nguyệt bạch chỉ là đồ vay mượn. Chàng không thể chịu đựng được nữa. Chàng nhảy dựng lên. Thò tay vào túi, chàng lôi ra một nắm giấy bạc. Cầm đi em, chàng khào khào nói. Chàng cố nhét chúng vào tay nàng. Em không cần tiền của anh, nàng trả lời. Rồi ngừng một chút, nàng nghẹn ngào tiếp. Đưa cho họ. Nàng nguẩy đầu về phía cửa phòng, nơi bên ngoài kia gia đình nàng đang nấu nướng ồn ào. Chàng thấy mình thảm bại. Chàng thở dại và nhìn xuống tay mình. Tay nàng dơ cao, run rẩy, cố với tới đầu chàng. Nàng thì thào gọi, Rubio, là tên của người tóc vàng. Một cánh tay của nàng buông xuôi xuống thân thể chàng, mệt nhọc tìm hiểu xem  chàng  có ham muốn nàng hay không, và khi nhận ra rằng chàng không hề có, nàng mỉm cười héo hắt để mặc cho hàng mi khép kín. Dường như nàng đang ngủ; và do thế, chàng nghiêng mình nhẹ nhàng hôn lên khóe miệng rộng toang toác của nàng. Morena, chàng khẻ gọi, đó là tên của một người tóc thẩm. Ngay lập tức đôi tay dài lêu nghêu quấn lấy chàng làm cho chàng nghẹt thở.  Nàng đau đớn ghì hai gương mặt sát vào nhau, gò má vêu vao xương xẩu Da Đỏ của nàng bầm dập thịt da êm ái của chàng. Những giọt nước mắt nóng hổi và sức ép của đôi tay gầy gò ấy cuối cùng đã đập vỡ  lớp vỏ bọc ngoài cái tôi của chàng, nó chưa bao giờ bị phá vỡ tận cùng đến thế, và chàng được giải thoát. Chàng được dẫn từ căn phòng nhỏ hẹp, dường như  sáng sủa tiện  nghi của cái tôi của chàng, đưa sang một không gian thiếu vắng sự an toàn của những giới hạn. Chàng đi vào một không gian của sự tăm tối bối rối bao la, và mặc dù chưa tối hẳn, nơi đó đã  thuộc về một vùng đen đủi hơn của bầu trời. Chàng không thấy thoải mái ở nơi ấy. Nó gây cho chàng một nổi sợ hải khủng khiếp, và vì thế chàng bò càng trở lại.
          Chàng lồm cồm rút khỏi vòng tay gầy gò của người con gái. Sáng mai anh sẽ trở lại, chàng nói  với nàng khi đứng lên cạnh vạt gỗ và chui trở về căn phòng nhỏ quen thuộc xưa nay...
          Khi chàng trở lại chốn ấy buổi sáng hôm sau, không khí của sự đón tiếp đã thay đổi. Nơi đó có một sự kích động mà chàng không thể thấu hiểu, và tất cả những người đàn bà dường như diện bộ quần áo đẹp nhất của họ. Chàng nghĩ có lẽ nhờ số tiền mà chàng đã bỏ lại trong phòng người bệnh.  Chàng bắt đầu bước qua họ để  vào căn phòng đó, nhưng một bà già lay lay cánh tay áo chàng, kéo qua một phòng khác. Bà dẫn chàng vào phòng khách và chàng ngạc  nhiên hiểu ra là họ đã dời nàng sang nơi  đấy. Bởi không hiểu ngôn từ của họ, lúc đầu chàng không ý thức được rằng nàng đã qua đời trong đêm; chàng không hiểu điều đó, mãi đến khi chàng cầm tay nàng, bàn tay có màu da sậm như tay người da đen, và cảm thấy nó băng giá, cứng đờ. Họ mặc màu trắng cho nàng, một chiếc áo ngủ bằng vải lanh, sạch bóng màu hồ, và khi chàng buông tay nàng ra, người đàn bà già nhất bước tới, cẩn thận đặt nó vào vị trí cũ, trên bộ ngực phẳng dẹp.
          Chàng cũng để ý thấy cái mùi bịnh hoạn đã không còn nữa, cũng có thể nó bị che lấp bởi  mùi  sáp nóng chảy, bởi có rất nhiều ngọn nến đã được đem vào, đặt trong những cốc thủy tinh đỏ trên các bệ cửa sổ trong phòng.  Màn cửa được hạ xuống để ngăn ánh nắng cao điểm gay gắt của vùng sa mạc, nhưng ánh sáng chói chang vẫn lọt được qua những lỗ hổng tí xíu của lớp vải màn cũ, nên mỗi mảnh màn giống như một vuông trời xanh lục lấm tấm các vì sao sáng. Khách chia buồn hầu hết  là lũ trẻ hàng xóm, những đứa nhỏ nhất ở trần, những đứa lớn hơn ăn vận rách rưới xảm xịt. Một  cô bé tay ôm búp bê, loại làm lấy ở nhà, tiện thô sơ bằng gỗ và sơn phết xấu xí,  cố làm cho giống một hài nhi.  Một mớ tóc đen dầy được bện trên đầu con búp bê. Trông búp bê  giống như hình nộm của người thiếu nữ đã chết. Không thể nhìn vào gương mặt thật  và vẻ huyền bí hiện tại của nàng, Kamrowski dời ánh mắt sang đứa trẻ ăn vận nửa trần truồng cạnh đó, và rụt rè đưa tay với đến con búp bê.  Một ngón tay của chàng chạm nhẹ lên mái tóc đen của búp bê. Cô bé càu nhàu, ôm chặt thêm nữa  con búp bê vào lòng. Kamrowski bắt đầu run lẩy bẫy. Chàng cảm thấy cần phải chạm tay vào búp bê. Chàng không thể để cô bé nhích ra cùng với con búp bê quý báu, và do đó, một tay vuốt đầu cô bé, tay kia chàng tiếp tục sờ lên mái tóc đen thân thuộc. Nhưng cô bé vẫn nhích ra xa, rút khỏi cái ve vuốt của chàng và ban thưởng chàng một đôi mắt nâu to vời vợi những nghi ngại.

          Trong khi ấy dường như những người đàn bà đang xầm xì  bàn cãi. Giọng của họ lớn dần với kích động và cuối cùng, bà của nàng, một cách quả quyết đột ngột, tách rời khỏi nhóm, tiến đến gần Kamrowski, khóc lóc với chàng bằng tiếng Anh, Tiền của Amada đâu, tiền của cô ấy đâu?
          Chàng mụ mẫm trân trối nhìn bà lão. Tiền gì cơ?  Bà nhổ phẹt một tiếng rõ to trong khi nhào tới, đưa ra một nắm giấy vàng. Chàng cúi nhìn chúng. Giống như những mẩu điện tín. Vâng, tất cả đều là những phiếu gởi tiền qua bưu điện, từ thành phố nơi chàng đã chung sống với  Amada.  Số tiền gởi bằng số tiền nàng đã đánh cắp hàng đêm từ túi chàng.
          Kamrowski hoảng hốt tìm một con đường tẩu thoát. Những người đàn bà xiết chặc vòng vây  như một bầy sói, lau nhau tranh nói. Chàng thoát được đến cửa ngoài. Bên khung cửa, cô  bé với con búp bê đứng mờ nhạt.  Một cách ngẫu nhiên không định trước, chàng vói tay giựt con búp bê, lao về phía con đường bụi bậm sáng rực. Dùng hết sức chạy thật nhanh trên con đường đất dốc cao ngoằn ngoèo, với cô bé đuổi theo sau, cảm giác duy nhất của chàng là phải bám víu vào món đồ chơi xấu xí này của cô bé cho đến khi chỉ còn một  mình chàng ở một nơi nào đó và có thể òa khóc.

          Hết.

(Xuất bản lần đầu năm 1948)





Số Lần Chấm:  
2

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 3,325
Nguồn:
Đăng bởi: Ngô Đồng (8/5/2010)
Người gửi: LAN HUỆ
Người sửa: Angie,
I / II / III / IV / V /