Truyện Văn Học Việt Nam

Vu Vơ Buổi Sáng

Nguyễn Thị Bích Nga





1. Công việc của tôi bắt buộc tôi phải dậy vào lúc 4 giờ 30 phút vào mỗi buổi sáng. Có những ngày tôi vừa nghe tiếng chuông đồng hồ réo vang inh ỏi là mở mắt ra liền (đặng còn với tay lên đầu tủ để tắt cái chuông đi), nhưng cũng có những ngày tôi phải rên lên một tiếng rồi mới chịu trở mình ngồi dậy. Bảy trên bảy. Ba trăm sáu lăm trên ba trăm sáu lăm. Không có một ngày nghỉ làm, kể cả ngày New Year, thì không rên lên làm sao được…?

5 giờ sáng, tôi có mặt trong văn phòng và bắt đầu gõ chữ thoăn thoắt trên chiếc bàn phím màu đen có những nút đã mất sạch chữ đến mức tôi phải dùng cây bút xóa tô chữ cái màu trắng lên trên. Tôi biên dịch những bản tin “hot” nhất, “nóng hổi” nhất cho một đài truyền hình địa phương và phải gởi đi ngay trước 8 giờ sáng để vị tổng biên tập duyệt lại rồi gởi lên máy cho cô xướng ngôn ngồi đọc trước ống kính của anh chàng cameraman vào lúc 9 giờ sáng. Tin tức mà. Phải làm mỗi buổi sáng, đâu có được nghỉ ngày nào. Ai lo việc đó. Nếu tôi nghỉ thì ai sẽ lo việc cho tôi đây?

5 giờ sáng, chuyện một mình trong căn phòng vắng lặng (khi vạn vật chung quanh vẫn còn say ngủ) cũng có một cái thú riêng của nó. Tôi mở nhạc nho nhỏ, vừa đủ nghe, tiếng nhạc vừa đủ dịu dàng để tôi biết rằng bên cạnh mình vẫn còn có một người bạn thân thiết và trung thành, đúng nghĩa với câu “luôn luôn có mặt mỗi khi tôi cần thiết”.

Thỉnh thoảng tôi tắt hẳn âm thanh của bản nhạc đang nghe dang dở để có thể lắng nghe tiếng lũ chim ríu rít bên ngoài cửa sổ nơi sân sau của tòa nhà. Chim chóc mà cũng thức dậy đúng giờ ghê. Cứ vào giờ này là lũ nó bắt đầu líu lo trò chuyện trước khi lần lượt bay đi kiếm ăn. Khoảnh khắc tán gẫu của lũ nó không kéo dài, chỉ chừng mười phút là cùng, sau đó thì không gian im ắng trở lại. Tôi biết bầy chim đã rời khỏi tổ, vỗ cánh bay đi.

8 giờ sáng, công việc đầu tiên đã xong. Tôi gởi bài đi qua email rồi thở phào nhẹ nhõm. Có thể nghỉ giải lao nửa tiếng được rồi, và tôi mở YM! lên để tìm “bạn”, một người bạn ảo mà tôi quen biết trên mạng gần cả năm nay. Bạn. Ừ, chỉ là bạn thôi. Không thể là gì khác hơn vì bạn đang sống ở một nơi rất xa, xa lắm, cách chỗ tôi đang sống khoảng nửa vòng trái đất và gần hai mươi giờ bay qua đại dương.

Chào ankhe.

Chào akimi.

Nick của bạn là ankhe, còn nick của tôi là akimi. Chúng tôi tình cờ gặp nhau trong một game domino online và tôi không hiểu sao bạn luôn luôn thắng, hết ván này sang ván kia. Không chỉ thắng các đối thủ chơi chung, mà còn thắng cả máy nữa. Thường thì khi chơi game online tôi rất im lặng, nhưng hôm đó không hiểu sao tôi gõ xuống ô chat mấy câu:

Chào ankhe. Bạn chơi game hay quá. Mỗi ngày bạn luyện bao nhiêu tiếng?

Im lặng giây lát rồi mới có câu trả lời:

Chào akimi. Tôi chơi cũng xoàng thôi. Hễ xong việc thì tôi mở máy chơi.

Bạn đang làm việc ở đâu?

Tôi đang làm việc cho tiệm sửa chữa máy tính ở Nha Trang.

Ô. Bạn sống ở Nha Trang hả?

Ừ. Còn bạn?

Tôi sống ở California.

Chà, xa dữ heng? Ở chỗ bạn lúc này là mấy giờ vậy?

7 giờ tối. Còn bạn?

Lúc này tôi đang 9 giờ sáng.

Thế là chúng tôi quen nhau. Nói đúng ra akimi và ankhe quen nhau, trong một thế giới ảo lung linh và nhiều lừa lọc, lắm gian dối, nhưng chúng tôi biết giới hạn của nhau và không bao giờ tỏ ý muốn bước qua ranh giới đó. Chúng tôi hẹn giờ chat và mỗi lần chat chỉ kéo dài khoảng nửa tiếng hoặc 40 phút, vì sau đó tôi phải dịch tiếp những bản tin “nóng hổi” khác trong vòng ba tiếng đồng hồ tiếp theo.

Chào ankhe.

Chào akimi. Bạn ăn sáng chưa vậy?

Tôi đang nhai bánh mì nóng với thịt hộp.

Chèn ơi, bạn không ngán sao? Sáng nào tôi cũng nghe bạn nói ăn bánh mì với thịt hộp.

Đâu có, sáng hôm qua tôi ăn bánh mì với bơ đường. Còn sáng hôm kia tôi ăn bánh mì với chè đậu ván.

Bên kia im lặng một lát rồi mới xuất hiện một dòng chữ.

Tôi vừa mới xóa một câu nên để bạn phải chờ đợi, xin lỗi bạn.

Không sao. Tôi cũng bận nhai bánh mì nên cũng không chờ đợi lâu.

Tôi không hỏi ankhe bạn vừa xóa câu gì vậy, tôi không muốn ankhe biết tôi là con gái, cũng như tôi không bao giờ nghĩ ankhe là con trai. Trong thế giới ảo, nếu tất cả mọi thứ đều trung tính thì tôi sẽ được an toàn hơn. Tôi thích sự an toàn, cho dù tôi đang sống cách xa ankhe những nửa vòng trái đất và gần hai mươi giờ bay qua đại dương.





2. Tôi may mắn có được hai jobs, làm việc 10 tiếng đồng hồ mỗi ngày. Trong tình hình kinh tế đang xuống dốc hiện nay, có được hai jobs là tuyệt vời lắm rồi nên tôi chẳng khi nào mở miệng than vãn cả. Dậy sớm thì đã sao? 4 giờ 30 phút sáng thì đã sao? Nhiều người muốn “được” cực khổ như tôi mà họ không kiếm ra việc làm kia kìa!

Sung sướng vì “được” làm việc 10 tiếng đồng hồ mỗi ngày nhưng cũng bởi sự bận bịu đó mà tôi không có thời gian bát phố hay đi thả rong cùng bạn bè vào ngày cuối tuần. Mấy con nhỏ bạn cũ thời trung học thay nhau gọi điện thoại tới, trách móc tôi đủ điều nhưng tụi nó cũng đành phải tha thứ cho tôi thôi. Tụi nó biết tôi bận rộn thiệt, và tụi nó cũng biết trong xã hội này “công việc là trên hết”.

Mỗi khi xong việc, buồn bã và cô đơn khiến tôi nặng nề cả người, nước mắt giọt vắn giọt dài cứ chực trào ra. Những lúc đó tôi lại mong cho đến sáng hôm sau, vào YM! tìm gặp ankhe để trò chuyện vài chục phút cho khuây khỏa.

Nè akimi, bạn có biết tại sao tôi thường trực ngồi trước máy mỗi khi bạn gọi không?

Biết, vì bạn làm việc cho tiệm sửa chữa máy tính.

Bạn nói đúng chỉ một nửa.

Vậy một nửa kia là gì?

Bạn muốn biết không một nửa kia không?

Tôi im lặng. Không tỏ ra thúc hối, cũng không muốn ankhe nghĩ tôi là kẻ bất lịch sự.

Nếu bạn cảm thấy không có gì bất tiện thì bạn cứ nói.

Ngoài giờ làm việc ra tôi không muốn đi đâu cả nên cứ ngồi ỳ hoài trước máy tính.

Tại sao bạn không muốn đi chơi? Nha Trang có nhiều chỗ đẹp lắm mà bạn.

Muốn đi mà không đi được nên tôi coi như mình không muốn.

Tại sao bạn không đi được?

Phía bên kia im lặng thật lâu rồi sau đó một dòng chữ xuất hiện.

Tôi vừa mới xóa một câu nên để bạn phải chờ đợi, xin lỗi bạn.

Không sao, nãy giờ tôi đang nghe nhạc trong Youtube nên cũng không có cảm giác chờ đợi gì. Mà chờ đợi vài phút cũng đâu có sao, phải không bạn? Chỉ sợ rằng sẽ đến lúc ta chẳng còn ai để đợi hoặc là chằng còn ai bắt ta phải đợi.

Akimi, hôm nay bạn làm sao vậy? Đang buồn lắm hả bạn?

Ừ.

Nhưng tại sao? Nếu bạn cảm thấy không có gì bất tiện thì bạn cứ nói.

Đâu có gì bất tiện đâu. Dạo này bận quá nên quên mất buồn là gì, hôm nay tôi ráng buồn một chút cho nó… vui.

Tôi là con người nguyên tắc, giới hạn cho mình chat trong vòng nửa giờ thì sau ba mươi phút, tôi luôn là người chia tay ankhe trước. Cũng có một lần, sau khi chúng tôi chat được hai mươi chín phút, ankhe đột ngột viết:

Giờ giải lao của bạn đã hết rồi đó, akimi.

Chưa mà, mới có hai mươi chín phút hà.

Thì tụi mình chia tay qua, chia tay lại, cũng chẵn chòi ba mươi phút của bạn rồi.

Bỗng dưng tôi nổi giận:

ankhe, bạn không muốn nói chuyện với tôi nữa phải không?

Nhưng may mắn là trước khi nhấn nút để gởi đi, tôi kịp thời suy nghĩ lại và dùng chuột bội đen rồi xóa mất câu đó. Không, tôi không được để lộ những cảm xúc quá “người” của tôi, trong thế giới ảo, nếu tất cả mọi thứ đều trung tính thì tôi sẽ được an toàn hơn. Tôi thích sự an toàn, cho dù tôi đang sống cách xa ankhe những nửa vòng trái đất và gần hai mươi giờ bay qua đại dương.

ankhe ơi, tôi vừa mới xóa một câu nên để bạn phải chờ đợi, xin lỗi bạn.Đến giờ tôi phải làm công việc khác rồi, hẹn bạn ngày mai nha, bb bạn.

Không sao đâu. Bạn cứ làm việc tiếp đi, tôi chỉ sợ công việc của bạn bị trễ nãi thôi.

Tôi thoát ra khỏi YM!, chợt thèm nghe một tiếng chim ríu rít bên ngoài cửa sổ. Giờ này nắng lên cao rồi, lũ chim đã bay đi xa kiếm ăn chắc là đến chiều tối mới về. Tôi tạm ngưng gõ chữ trên bàn phím, đưa mắt tìm kiếm lục lọi trong các bụi cây và bắt gặp một con chim nhỏ đang đứng ngu ngơ một mình bên chùm trái chín màu đen tím. Nó dụi dụi cái đầu nhỏ xíu vào một bên vai rồi ngước mặt lên. Ánh mắt nó không vui, không buồn, nhưng hình ảnh lẻ loi của nó đầy vẻ cô đơn. Như tôi.

Đúng 5 giờ chiều, tôi tắt máy và đứng lên, chấm dứt một ngày làm việc quá oải. Thì thào nói vài lời tạm biệt cô bạn đồng nghiệp ngồi ở bàn bên cạnh, tôi bước ra ngoài bầu trời xanh ngắt và không khí ấm áp. Tôi bước vào xe, bâng khuâng mỉm cười một mình và không dưng nghĩ tới sáng mai, tôi sẽ gặp lại ankhe vào giờ giải lao…





3. Vốn là kẻ không kén ăn mấy, thuộc loại người “thực bất tri kỳ vị” (như Má tôi nói), tôi thoải mái nhét vào bụng tất cả những món ăn tôi được thiên hạ cho. Hôm trước vị trưởng phòng kỹ thuật mua về cho mỗi nhân viên một tô phở đặc biệt, tôi ăn một nửa, bỏ một nửa, không phải vì tô phở xoàng xỉnh mà vì tô phở “quá” dở. Phở đặc biệt mà chẳng thấy thịt, chỉ thấy toàn gân với sụn! Hôm sau vị trưởng phòng biên tập mua về cho mỗi nhân viên một cái bánh chưng nóng hổi, tôi ăn một nửa, mang về nhà một nửa, để dành cho bữa điểm tâm hôm sau.

Vậy là hôm nay akimi không phải ăn bánh mì với chè đậu ván nữa heng?

Tôi có cảm giác như ankhe vừa cười thật nhẹ sau câu viết đó.

Ừ, có cái gì đổi món cũng thấy hay hay.

Ngày nào cũng phải dậy lúc 4 giờ 30 sáng, bạn có mệt không?

Không. Tôi quen rồi. Có nhiều khi tôi thức dậy sau khi nghe tiếng chuông alarm, cũng có nhiều khi tôi dậy trước đó và nằm chờ tiếng chuông reng lên.

Sáng sớm ở Nha Trang rất đẹp.

Tôi biết. Hồi tôi còn nhỏ, gia đình tôi có sống ở Nha Trang một thời gian mà.

Ồ, vậy hả? Trên đường nào vậy bạn?

Đường Phước Hải.

Đường Phước Hải bây giờ đổi thành đường Nguyễn Trãi, nhà tôi ở gần nhà bạn đó.

Tôi hít vào một hơi dài, nhè nhẹ co những ngón tay cong cong lại và nắm chặt lấy chúng để tôi không thể gõ xuống một câu hỏi tiếp theo. Đừng. Cứ để như vậy đi. Đừng đi sâu vào nguy hiểm lắm. Thế giới ảo lung linh đầy gian dối và xảo trá. Đi sâu vào quá tôi sẽ gặp nguy hiểm, mà tôi chỉ thích an toàn, tôi rất muốn được an toàn cho dù tôi đang sống cách xa ankhe những nửa vòng trái đất và gần hai mươi giờ bay qua đại dương.

ankhe ơi, tôi đang nghe nhạc Giovanni Marradi.

Còn tôi đang nghe nhạc Paul Mauriat. Tôi thích nghe nhạc hòa tấu từ thuở còn rất nhỏ.

Tôi cũng vậy. Tôi thích Paul Mauriat từ hồi mới 9 hay 10 tuổi chi đó.

Bất chợt chúng tôi im lặng khoảng năm phút. Có lẽ ankhe muốn viết một câu gì đó nhưng rồi khựng lại, cũng như tôi. Có lẽ ankhe muốn hỏi “lúc đó là cách đây bao lâu”, cũng như tôi. Có lẽ ankhe cảm thấy lo ngại và thật sự muốn được an toàn trong thế giới ảo này, cũng như tôi thôi.

Sao bạn? Bánh chưng ở phố Bolsa có ngon không?

Ngon lắm. Nhưng tôi vẫn nhớ tiếng rao “bánh chưng, bánh giò” mà tôi vẫn thường nghe mỗi đêm khuya hồi tôi vẫn còn ở Sài Gòn.

Bạn còn nhớ gì nữa không?

Còn. Tôi nhớ người bán bắp luộc mỗi buổi sáng vẫn đường đạp xe đạp đi ngang qua nhà tôi. “Bắp nấu đây! Năm ngàn ba trái! Ba trái năm ngàn!” Giọng rao của ông ta rất to. Có nhiều lúc, ngồi làm việc mà tôi cứ ngỡ tiếng rao đó đang văng vẳng bên tai.

Bộ phố Bolsa không có bán bắp nấu sao?

Có chứ bạn, nhưng dở lắm. Nhìn thì giống bắp nếp đấy nhưng hột bắp không dẻo, không thơm, và không ngọt bằng. Tôi không thích mua bắp ở đây ăn, vì muốn giữ hương vị của trái bắp Sài Gòn mãi mãi trong ký ức của tôi.

Những câu chat của ankhe và akimi cứ đều đều và tẻ nhạt như vậy mỗi buổi sáng. Nhưng tôi không hề thấy nhàm chán, hay nói đúng hơn, tôi háo hức chờ đợi đến lúc giải lao để gặp ankhe, chừng nửa tiếng thôi, chừng ba mươi phút ngắn ngủi nhưng tạm đủ để làm cho lòng tôi rộn lên một niềm vui, tạm đủ để tôi tự chế giễu mình rằng thì ra mình cũng có một ai đó để mong, để đợi.





4. Năm giờ sáng, tôi vừa gõ bàn phím vừa lắng nghe tiếng chim non ríu rít ở bên ngoài cửa sổ. Văn phòng vắng tanh vắng ngắt trong những ngày cuối tuần, ngoại trừ vài người ở bộ phận biên tập cần có tin tức nóng sốt để đưa vào chương trình Thời Sự lúc 9 giờ sáng. Tiếng chim có vẻ buồn hơn mọi ngày. Tâm trạng của tôi cũng nặng nề hơn mọi ngày. Trước đó, vào khoảng 4 giờ, bỗng dưng tôi nghe tiếng ai thảng thốt gọi tên tôi mấy lần khiến tôi giật mình, mở bừng mắt ra. Căn phòng ngủ vẫn còn tối đen, tôi mò mẫm tìm cái điện thoại và gọi cho Má tôi. Mãi một lúc sau Má mới chịu trả lời, hỏi có chuyện gì vậy bằng giọng lè nhè và ngái ngủ. Tôi nói không có gì đâu, chỉ gọi để xem Má có khỏe không thôi. Má tôi có vẻ bực mình, buông thõng hai chữ: “Con khỉ!”, nhưng tôi biết Má tôi không hề giận tôi.

Có một đứa con hiếu thảo như vậy, Má bạn cảm động không hết, làm sao giận bạn được?

Tôi cũng nghĩ vậy.

Bạn còn Má là bạn có phước lắm đó.

Thiệt không bạn?

Thiệt. Má tôi mất cách nay hai mươi năm rồi.

Hai mươi năm!

Tôi thảng thốt kêu lên và những ngón tay sốt ruột định gõ chữ tiếp, định hỏi là “lúc đó bạn bao nhiêu tuổi” nhưng rồi tôi dằn lại kịp. Tôi thở dài và nuốt ực xuống bụng. Nuốt xuống niềm tin chực trào lên. Nuốt xuống lòng chân thành chực ùa ra. Nuốt xuống hết. Thế giới ảo qua mạng Internet thật khó lường, chánh tà không phân minh, biết họ có thật là như vậy không, hay đằng sau những con chữ tưởng là thiệt tình lại là những giọng cười ha ha đầy khả ố, lại là những câu phê bình thô bỉ và mất dạy. Nếu tôi muốn được an toàn trong thế giới ảo này, chỉ có một cách duy nhất là không tin ai cả, đừng tin vào ai cả.

Cho tôi được chia buồn với bạn nghe.

Cảm ơn bạn, nhưng chuyện xảy ra lâu quá rồi, giờ đây tôi không còn biết buồn là gì nữa.

Vậy thì bạn có phước hơn tôi rồi.

Bạn nói sao? Tôi không hiểu?

Vì bạn nói bạn không còn biết buồn là gì nữa. Người nào không biết buồn, người đó sướng thấy bà cố luôn.

Nhưng tôi cũng không biết “sướng thấy bà cố” nghĩa là gì. Tôi chỉ biết vùi đầu vào công việc để giải khuây thôi.

Tôi cũng vậy.

Hình như ankhe có vẻ buồn lây theo tâm trạng nặng nề của tôi, những câu viết của ankhe chậm chạp dần khiến tôi sốt ruột đành phải phá lệ một lần và hỏi:

Bạn ơi, bạn đang làm sao vậy?

Xin lỗi bạn, tôi không làm sao cả. Tôi chỉ mệt thôi.

À.

Tôi bị sốt mấy ngày nay, không ăn cơm nổi.

À.

Nhưng tôi cũng ăn được vài muỗng cháo trắng với thịt chà bông.

À.

Tôi gõ phím chậm chút xíu, mong bạn thứ lỗi cho tôi.

Không có gì đâu. Vậy bạn đi nằm nghỉ đi nha, tôi phải tiếp tục làm việc đây.

Xin lỗi bạn. Chúc bạn làm việc vui.

Chúc bạn mau khỏe.

Cảm ơn bạn.



Tôi không bao giờ nghĩ rằng đó là những câu “chat” cuối cùng giữa ankhe với tôi. Sau buổi sáng hôm đó, tôi không còn nhìn thấy ánh đèn sáng rực trên khuôn mặt cười trong YM! của ankhe nữa. Bạn không còn “on-line” để chat với tôi nữa.



Mới đầu tôi cảm thấy tự ái và tức giận. Tôi nghĩ bụng, hừm, chắc là ankhe mới quen với người khác nên bỏ rơi người cũ. Cũng may mà tôi biết tự bảo vệ mình nên tránh được một kết quả tồi tệ (thí dụ như khóc lóc hoặc đau khổ). Cũng may là tôi biết rõ thế thái nhân tình, người đời nhắm không lợi dụng được thì cài số dze ngay.

Nhưng rồi tôi chuyển sang cảm giác lo âu. Sáng hôm đó ankhe nói rằng bạn bị sốt đến mức ăn cơm không nổi. Chẳng lẽ bệnh tình của bạn nặng hơn và…



Tôi gạt phắt ý nghĩ tiếp theo. Không. Đừng. Đừng tin vào những lời nói được gởi đến từ thế giới ảo, từ mạng Internet. Trong đó không có gì là thật. Trong đó chỉ toàn giả dối và lừa đảo. Trai biến thành gái. Già biến thành trẻ. Đừng tin. Đừng tin vào bất cứ một điều gì trong đó cả.

Nhưng cũng mất hơn một tháng trời tôi mới dẹp được thói quen chờ đợi ankhe “on-line” và xuất hiện vào mỗi buổi sáng để “chat” cùng tôi.



Cuộc sống hàng ngày của tôi vẫn đều đều như một cái máy. 4 giờ rưỡi sáng, thức dậy. 5 giờ, có mặt trong văn phòng và biên dịch những bản tin “nóng” nhất và “hot” nhất. 8 giờ, gởi bản tin đi để vị tổng biên tập duyệt lại. Sau đó là giờ giải lao nửa tiếng.

Tôi rời khỏi bàn làm việc, đến đứng bên cạnh khung cửa sổ vừa cắn từng miếng bánh mì nhỏ, vừa dõi mắt tìm kiếm lũ chim thân quen đang nhảy nhót trong từng vòm lá. Tôi nhìn thấy một con chim, hai con, ba con chim…, nhưng dù cố gắng tìm hoài, tôi cũng không nhìn thấy ánh đèn sáng rực trên khuôn mặt cười trong YM! của một người có nick tên ankhe.



Nguyễn Thị Bích Nga

(Westminster, CA)


Số Lần Chấm:  
20

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,948
Nguồn: Tác Giả
Đăng bởi: Ngô Đồng (4/4/2011)
Người gửi: Ngô Đồng
Người sửa: Ngô Đồng,