Truyện  

Lấp Một Dòng Sông - npn

zarriel

 

  

 
 
 
Lấp Một Dòng Sông 
 
 
có ngàn muôn khúc sông buồn
nhưng nào ai biết bắt nguồn từ đâu
 
  
   
 
Tôi đứng nhìn người đàn ông xúc từng xuổng đất đổ xuống sông.  Tôi không biết anh bắt đầu từ khi nào, nhưng từ lúc tôi đến khi trời vừa sáng cho đến bây giờ mặt trời đang đứng bóng mà anh vẫn chưa nghỉ.  Thỉnh thoảng anh ngừng lại đưa tay lau mồ hôi trên mặt rồi lại tiếp tục.  Từ lúc tôi đến anh chỉ ngó tôi cười một lần rồi thôi.  Hình như đối với anh tôi cũng là một phần của cảnh vật chung quanh dòng sông này.  Tôi bước về trong lúc anh ngưng để ăn trưa và nghỉ mệt.  Trong buổi ăn trưa của Tiểu Đoàn, tôi hỏi những người lính về người đàn ông lạ lùng bên dòng sông đó.  Người thượng sĩ già xua tay và nói với tôi:
- Kệ nó chuẩn úy.  Hơi đâu mà lo cho nó.  Chuẩn úy mới về đây nên không biết.  Thằng đó nó khùng mà!  Nó có mẹ và em trốn qua từ bên kia bị Việt Cộng bắn chết ở bờ sông.  Nó muốn trốn qua đó đem xác về, nhưng thiếu tá Tiểu Đoàn Trưởng không cho vì sợ nó qua bên kia thì cũng bị bắn mà thôi.  Nó nổi khùng từ đó.  Nó muốn lấp cái sông kia để mai mốt ai muốn qua thì dễ dàng hơn.  Thấy nó hiền, không hại ai, nên tụi tôi cứ cho nó cơm ăn và cứ để nó đi đào đất lấp sông.  Tội nghiệp!  Cái thằng quá thương mẹ, thương em nên nổi khùng.  Chứ ai đời nào đi đào đất lấp sông bao giờ, phải không chuẩn úy?
Người thượng sĩ già lắc đầu ái ngại quay đi.  Câu chuyện được chấm dứt ở đó, nhưng cả buổi trưa hôm ấy tôi vẫn bị câu chuyện ám ảnh không dứt.

 
Sau buổi ăn chiều, tôi khoát chiếc áo jacket ra bờ sông.  Tôi không tìm thấy anh.  Có một bàn tay lay nhẹ vai tôi.  Quay lại, tôi thấy anh đang đứng sau lưng nhìn tôi với một nụ cười.  Tôi ngồi xuống bên anh dưới một gốc cây và nghe anh kể về cuộc đời của anh, một cuộc đời thật bình dị đã mất đi từ ngày chiến tranh bùng nổ.  Để rồi từ đó, anh đã mất mẹ và em bên dòng sông này. Đối với anh, con sông trước mặt tượng trưng cho một sự cách ngăn vô bờ bến.  Mơ ước của anh là một ngày dòng sông này sẽ được thay bằng những con đường thật êm, thật thẳng để mang người về với người.  Anh nói tình thương giữa cha mẹ anh em, con người phải vượt qua mọi lý thuyết chính trị.  Tôi ngồi nghe anh nói mà không biết anh là một người khùng hay tất cả nhân loại trên thế giới đang điên.  Dòng sông trước mặt là kẻ thù to tát nhất của anh.  Nó làm cách chia tình người.  Xóa nó đi, anh sẽ xóa tan thù hận, đau thương.  Anh hỏi tôi - ai là người có quyền chỉ định một con sông mà bảo rằng con sông này ngăn cách cha mẹ, anh em.  Và ai, ai là người có quyền bảo con sông này là sự cách biệt giữa bạn và thù, khi người của đôi bên bờ sông cùng nói chung một thứ tiếng và mang chung một màu da.  Rồi anh đứng dậy chạy ra bờ sông.  Tôi còn ngồi đó vẫn còn ngỡ ngàng với những câu hỏi của anh.  Trong bóng đêm, tôi nghe từng tiếng vang hằn học của những miếng đất đang bị ném xuống sông.

 
Từ đó, người đàn ông bên bờ sông đã trở thành một phần trong cuộc sống của tôi.  Hình như những tiếng cuốc đất của anh đã là một sự cần thiết cho tôi, như hơi thở vậy.  Dòng sông đó đã trở thành kẻ thù của tôi.  Tôi khác anh là tôi vẫn còn mang một lý tưởng cho tự do, nên tôi vẫn tay súng, vẫn ba-lô, áo trận.  Nhưng tôi biết vẫn còn một trận chiến khác nghẹn ngào hơn giữa người đàn ông và dòng sông đó.  Tôi mong anh là người chiến thắng, nào phải cho riêng anh, mà còn cho tôi nữa.
 
oOo
 
 
Đêm qua giặc về.  Giặc kéo về từ bên kia bờ sông như vũ bão, thình lình.  Ở bên này bờ sông, sức phản khán cũng mãnh liệt không kém.
 
Trời vừa hừng sáng, cuộc tấn công chấm dứt.  Như một thói quen, tôi bước ra khỏi giao thông hào và tìm ra bờ sông.  Tôi ngó quanh, không có một ai.  Và tôi thấy cái xuổng của anh nằm cách đó không xa.  Bước lại gần, xác anh đang nằm trên mặt nước.  Trên người anh là những vết đạn hoằn sâu, nám khét.  Của họ hay của mình, tôi cũng không biết.  Máu của anh loang rộng trên mặt nước.  Gở cái xuổng từ trong bàn tay nắm chặt của anh, tôi đào một cái hố thật sâu và chôn anh ngay bên cạnh dòng sông.  Sững sỡ và mất mát, tôi muốn gào thét, la to cho tan vỡ tất cả.  Và tôi hằn học xúc từng xuổng đất ném xuống sông, như đang ném sự bất lực tức tối của mình.  Đến khi đuối sức, tôi quị xuống bên cạnh cái xuổng.  Cổ nghẹn, lồng phổi muốn nổ tung ra.  Môi khô và đắng.
 
Đưa mắt nhìn trên mặt nước sông, máu của anh vẫn loang đi.  Tôi tự hỏi, không biết máu của anh có loang đến bên kia bờ sông ?
 
College Station, 1983
 
 
Nguyễn Phước Nguyên


Số Lần Chấm:  
14

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 2,843
Nguồn:
Đăng bởi: NVHN (9/5/2011)
Người gửi: zarriel