Truyện (Chưa Xếp Loại)

Cơ Hội Của Chúa

Nguyễn Việt Hà

Truyện hấp dẫn nhất năm 1999 trong nước
Tiểu thuyết của Nguyễn Việt Hà
Nhà xuất bản: Văn Học
Chịu trách nhiệm xuất bản: Dương Thu Hồng
Chịu trách nhiệm bản thảo: Nguyễn Văn Lưu
Biên tập: Nguyễn thị Hạnh
Bìa: Dương Hoàng Tuệ
Sửa bản in: Trần Quốc Cường


Chương 1

Đường hun hút nhựa. Trời hanh. Nắng vàng ươn ao. Gió nhạt. Chiếc xe tải chạy trước rũ bụi vào mặt Hoàng. Anh lăm le tìm cách vượt, không thể được, đành chịu tụt lại khoảng 300m. Còn sớm, chừng độ chín giờ, đến đầu đường sân bay, Hoàng hỏi thăm một cảnh sát giao thông. Chiếc dùi cui uể oải chỉ về khu nhà lá lợp tôn. Nơi gửi xe. Hoàng đi lượn vòng quanh mấy lượt, hình như ba tiếng nữa mới có chuyến của INTERFLUC về. Gã hải quan nói ngọng. Có mùi bánh mỳ chua thiu thiu của paté. Canteen của sân bay ngột ngạt người. Các cô bé bán hàng được đô thị hoá mặc đầm tíu tít, Hoàng tiến lại phía quầy.

- Chị làm ơn bán cho chén lẻ rượu trắng.

Nữ mậu dịch viên dẫm chân lên thùng ỏ33õ, khinh bỉ nhìn khách hàng:

- Cả chai.

- Thưa, bao nhiêu ạ?

- Hai nghìn mốt,.

- Gửi chị, rất, cảm ơn chị.

Mậu dịch viên nữ uất ức, một thằng ngộ độc lịch sự, xỉ mũi đầy bi phẫn vào gầm quầy. Hoàng xách chai Lúa mới ngồi xuống góc bàn trống. Khói thuốc quẩn tiếng chí choé. Nhấp nhổm ăn, nhấp nhổm nuốt. Từng khuôn mặt bồn chồn nhếch nhác. Hoàng uống lơ đãng nhìn, người ngồi cạnh xoay lại. Một ông trung niên mặc áo đại cán, cổ áo cáu bẩn.

- Tôi hỏi nhờ, anh cĩmg đón người nhà từ nước bạn về.

- Vâng, bác dùng một chén.

- Cám ơn, chà khí nóng.

- Xin bác cứ tự nhiên...

- Cái anh Lúa mới này cồn khiếp, đúng phải ăn kèm cái gì.

Ông ta đứng lên, hoá ra hơi lùn, lon ton chạy về phía đầu hành lang. Một bà nhà quê với ba đứa nhóc nhinh nhỉnh khoảng mười một mười hai ngồi quanh mấy cái tay nải. ông trung niên khoa tay chỉ trỏ, bà kia vội vàng mở tay nải thâm rút ra hai bọc lá chuối, một bọc giấy báo, rồi tong tả chạy về chỗ Hoàng.

- Kính bác hút thuốc.

Hoàng lấy bao Hero châm một điếu, đưa hai tay mời. Ông trung niên một tay gỡ lá chuối, thỉnh thoảng đưa tay mút mồm. Một bọc xôi lạc. Bọc kia toàn thịt gà chia hai phần. Nửa luộc nguyên hai đùi, hai lườn và cả miếng tướng phao câu. Nửa rang lổn nhổn dư lại của món luộc.

- Anh dùng khoát đạt, đàn ông cả mà.

Ông ta rút túi áo ra mấy hánh hành sống. Đằng kia, bà dáng nhà quê và mấy đứa nhóc cũng dùng bữa. Một chai nhỏ đen đen, chắc tương. Bọc giấy khéo léo được gỡ, toàn cơm gạo đỏ. Bà ta vuốt sạch cơm dính trên tờ báo, gấp lại đút vào tay nải. Ông trung niên đã xong chén thứ tư, hùng hồn lắm. Hình như là trưởng ban bảo vệ xã. Mấy đứa trẻ từ xa thinh thoảng ngước nhìn trộm về bàn bố. Hoàng vẫy tay gọi. Cả ba đứa đùn đẩy không đứa nào chạy tới. Ông trung niên ngoảnh lại, trợn mắt gừ một tiếng. Mấy đứa bé tái xanh, cơm vẫn nghẹn ở cổ lập cập đến.

Bọn này gấu lắm, nhất quyết cứ đòi đi đón chị. Con mẹ nó định chiều cho đi cả. Tôi bắt phải gắp thăm, ba đứa ở nhà khóc rinh lên. Mẹ chúng nó, thế mới dân chủ chứ.

Chắc là dậy từ hai giờ sáng. Chắc là đi xe tải. Chắc là đi bộ vào đây. Hoàng đùm xôi lẫn thịt gà thành một gói đưa cho đứa lớn nhất.

- Mang ra kia ăn nghe chưa. Bố với chú không ăn món này. Bác ạ, mình là đàn ông khoát đạt sang đến cửa khẩu nước bạn phải xài đồ Tây. Tôi hân hạnh thết bác.

Hoàng gọi đĩa nguội. Dăm bông mỡ viền đã vữa. Xúc xích thâm tím, giữa hai lát cắt là xác con nhặng tổ bố nằm khá lãng mạn. Hai bánh mỳ chua. Miếng paté ung ủng mùi sông Tô Lịch. Vui vẻ quá, người Tây văn minh thật. Hoàng vừa uống vừa hút thuốc liên tục. Mù mịt khói.

- Bác dùng thêm đĩa xúp nữa ạ.

Hoàng mời. Vài mảnh cá ươn lều bều cạnh mấy càng cua bể lạnh ngắt ngâm trong vũng nước sền sệt ấm. Cô mậu dịch viên bưng đồ ăn thêm ra nhìn hai vị khách tươi cười, cố giấu vẻ hoảng hốt. Trạm xá sân bay đông chặt những thực khách đang nằm cấp cứu. Hoàng chưa dám cười. Dạ dầy xã đội trưởng là không thể đùa được. Vâng, bác phải tráng miệng ạ. Đét-xe một cốc vại sữa Mộc châu mà hiển nhiên đã quá đát.

Bỗng người tà nhốn nháo, í ới gọi nhau. Có cô bé xinh lắm mặc quần thụng, không hiểu đón anh hay bố, mừng nhẩy cẫng lên, cạp quần rộng suýt tụt.

- Về rồi, về rồi.

Ông trung niên không kịp cám ơn lao ra chỗ vợ. Ba thằng nhóc sau bữa ngon lành, đã đeo tay nải trong tư thế trực chiến. Cả nhà hùng dũng áp sát hàng rào sắt ngay chỗ cửa ra vào. Hoàng thanh toán tiền, lững thững đi ra chỗ cột vắng. Rươụ này cồn thật, suốt sáng anh chưa ăn thứ gì.

Đám đông tiếp tục ồn ào. Phía trong phòng Hải quan đã xuất hiện những người con có thời gian phải xa đất nước. Quê hương hài lòng âu yếm ôm đàn con bụ sữa. Tất thảy đều xúng xính trong những bộ đồ còn thơm mùi bơ tươi. ỏAnh ơiõ, ỏBố ơiõ, ỏChị ơiõ. Đất mẹ gào lên lo lắng. ỏCẩn thận cái va lyõ. ỏBố ơi, bố có mấy cái túiõ. Hoàng cũng đã nhìn thấy thằng em. Nó vẫn vậy, hơi gầy. Tâm chen ra khỏi đám đông, anh dễ dàng nhận ra ông anh trai.

- Xong hết thủ tục chưa.

- O.K.

Tâm chỉ có hai túi du lịch to. Hoàng cúi xuống khoác giúp em một cái. Anh oằn vai loạng choạng.

- Tưởng nó nhẹ, đá chắc.

Tâm cười, hàng ria dãn đều trông hiền lành hơn. Năm năm bằn bặt, bây giờ hai anh em mới gặp nhau. Tâm rút trong túi áo Bluson chai Henessy dẹt.

- Anh uống trước đi

- Rất mừng được gặp em

Tâm nhấp một ngụm lấy lệ. Mấy năm ở Tây không làm tửu lượng anh tăng bao nhiêu. Có tiếng khóc thút thít rồi nức nở. Bà dáng nhà quê đang ôm chầm một thiếu nữ. Cô gái áng chừng mét bẩy, tóc xù. Bộ ngực thì chính cả người Đức cũng phải mơ uớc. Bình tĩnh một lúc, ái nữ hỏi thân mẫu ỏBố đâuõ Xã đội trưởng phu nhân giơ tay chỉ về phía nhà vệ sinh công cộng. Không đầy hai chục phút, người ta thấy ông trung niên chạy đi chạy lại về hướng đó tới năm lần.

Dọc đường cả hai anh em đều không nói chuyện gì.

Hồi Tâm bỏ học để đi Đức, Hoàng cáu lắm, tát em một cái. Tâm kém anh ba tuổi, đang học trường Kinh tế kế hoạch, Cuối năm thứ tư Tâm bỏ đi lao động nước ngoài.

- Bố mẹ có khoẻ không?

Tiếng Tâm lẫn trong gió. Xe chạy tốc độ cao. Đường tốt.

- Về hẳn chứ?

- Vâng, về hẳn.

- Bố mẹ mong em nhiều đấy.

- Thì em vẫn viết thư đều mà.

Cả nhà ai cũng muốn đi đón. Tính thuê một xe Lada. Hoàng gạt đi. Anh mượn Nhã, cô bạn gái rất thân, cái xe cub. Xe chạy hết ga. Cây hai bên đường vùn vụt trôi ngược và thời gian vùn vụt trôi xuôi. Năm năm như mơ. Nghe cải lương quá đi mất. Đến đầu cầu Chương Dương công an chặn hỏi. Trạm kiểm sát liên ngành vừa được khen thưởng cách đây ba hôm. Hai tháng cuối năm bắt tám trăm vụ buôn lậu. Hoàng vẫn để ga ngồi trên yên uể oải nghe Tâm trình bày với tay công an non choẹt. Một lát san, chẳng hiển nói gì, chỉ thấy Tâm cười. Nhà đại diện pháp luật cũng tươi bằng ngần ấy. Xe đi.

- Mất cho nó bao Cabinette.

Về đến nhà đúng năm giờ chiều. Bố xúc động, ông ký nhà băng thời Tây và là cán bộ ngân hàng lưu dung thời ta đã về hưu chào con giai mình bằng tiếng Pháp.

Cả bữa cơm đánh đổ chén rượu mấy lần. Mẹ và con bé Phượng khỏi nói. Tâm cười rưng rưng, ngập trong nước mát của mẹ và em gái. Đây là quà của bố này, đây là quà của mẹ này. Còn đây là quà của em Phượng. Hoàng uống dè dặt, im lặng thanh toán chai Henessy. Thỉnh thoảng anh mới được uống rượu ngon.

Chủ nhật Tâm rủ Hoàng ra khách sạn Du lịch nống bia. Tháp rùa ngơ ngác nhìn Hà Nội đang quen dần buôn lậu và tập tọng nghiện ngập. Đàn ông đã biết bật nắp Heineken và đàn bà cũng quen với vị Coca.

- Mọi chuyện vẫn vậy. Bố hơi lẫn. Mẹ già đi, em gái nhớn lên và nhà vẫn lụp xụp. Anh uống nhiều rượu hơn.

- Anh không làm phiền ai cả.

- Em biết. Em đâu có nói chuyện này, em đã có ít tiền, khoảng năm chục cây.

- Bao nhiêu?

- About fifty.

Hoàng tò mò nhìn em giai qua cốc bia.

- Anh khỏi lo, mọi chuyện đều hợp pháp. Em sẽ xây lại nhà và mở Café. Con bé Phượng hai lần thi trượt đại học là quá đủ. Nó sẽ bán hàng.

- Liệu có làm hỏng nó không.

Tâm cười rít hơi thuốc dài. Hai ông anh đều cưng cô út. Khách sạn bắt đầu đông khách. Bia ở đây bán kèm nhẹ nhàng. Hai cốc bia hơi và một đa xào. Lác đác những cô bé mặc đầm lẫn trong đám đông những chàng diện Veston. Hà Nội của anh. Tâm cười khẩy. Suýt nữa vì nó mà mình bỏ mạng nơi đất khách. Không hiểu vì sao, hồi đánh đồng hồ lậu qua Stuttgarter, Tâm nhớ nó bật khóc. Duy nhất chỉ một lần.

- Thuỷ và anh thế nào.

- Bình thường.

- Có khi cuối năm em cưới vợ.

- Tuyệt vời, năm nay mẹ yếu quá.

- Sẽ trước anh à.

Hoàng đột nhiên thở dài.

- Anh muốn cái gì nằng nặng.

- Thôi mà, mẹ làm cơm chiều.

Tâm mở chai Trúc Bạch mới. Hoàng lưỡng lự.

- Lâu lắm anh không gặp Huyền.

- ừ em cũng không nhận được thư - Tâm hơi cười - Cùng đánh rơi vài thằng nhóc ở bên ấy.

Hoàng nhìn chai rượu bầy mẫu, tự nhẩm xem đã từng được nếm loại nào. Chín trên mười ba. Một chi số dễ chịu. Có tiếng choe choé. Cô nàng đong bia đang cãi nhau với khách. Mấy đồng nghiệp xúm vào can. Nàng bị đẩy khuất xuống bếp, vài câu chửi sót được quạt trần thổi hắt ra. Một viên chức già trích tiền lương uống bia trộm giấu vợ ngồi gần Hoàng, để cốc xuống nhăn mặt.

- Trời ơi, về bao giờ thế này...

- A, Trần Bình - Tâm cười tươi và kèm theo là kiểu ôm hôn không có trong phong tục người Việt. Đây là anh giai mình.

Hoàng bắt tay phiên bản các tài tử nam đóng vai chính trong những phim lãng mạn Hồng Kông. Trắng trẻo. Sống mũi thẳng rất hợp với kính Tây Đức. Tâm gọi thêm ba chai bia và đa bồ dục chần.

- Mình uống nhiều quá rồi.

- Chút chút, gọi là tái ngộ.

Trần Bình uống một hơi hồn nhiên, đứng lên gập mình kiểu cách.

- Mình thật sự xin phép, đang đi cùng mấy người bạn.

- Uống đi đã, sấp tới tôi có việc cần ông.

- O.K. Mai chắc chắn mình qua. Chào anh.

- Chào anh.

Tâm uống. Rút khăn mouchoir chấm chấm lên ria.

- Bình được đấy. Hồi ở Berlin, em toàn phải đánh hàng nhờ cầu nó.

- Bình uống được rượu không.

- Ông già nó cỡ Thứ trưởng, trùm đám Đông âu.

- Về đi không mẹ mong.

Phố xá hai bên lên đèn. Chiều buông nhạt.

* *



Số Lần Chấm:  
64

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 6,229
Nguồn: không rỏ
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: TiaSang.org
Người sửa: newbiez 3/27/2003 2:43:10 AM
1 / 2 / 3 / 4 / 5 / 6 / 7 / 8  / 9 / 10 / 11 / 12 / 13 / 14 / 15 / 16 / 17 / 18 / 19 / 20 / 21 / 22 / 23 / 24 / 25 /