Truyện (Chưa Xếp Loại)

Thuế Biển

Phạm Thị Hoài

Biển xanh là một ở dưới , tôi mặc váy xanh ngụp lặn trong mỗi độ xanh trong môĩ chiều xanh . Mất hút giữa hai thái cực xanh .
Trước đó , tôi chưa bao giờ ra biển .Tôi sợ chết vì nước thì rửa mặt cũng chết được , ngoài ra làm mồi cho cá đỡ thối hơn làm mồi cho giun . Tôi cứ viết mãi những truyện ngắn khát nước về mưa và vòi nước công cộng . Anh treo lên tường những con sóng bạc đầu .Yêu nhau từ Hồ Tây sang hồ Trúc bạch , từ hồ Trúc Bạch lượn về hồ Gươm , từ hồ Gươm vòng qua hồ Thiền Quang , Từ hồ Thiền Quang vọt sang hồ Bảy Mẫu , nước hồ nào cũng cạn lên anh bảo chúng mình phảỉ hôn thật sâu . Tôi hát cùng anh thật sâu trong vòm họng , nhưng bây giờ thì anh no nước , tôi lang thang hoài trên cạn Hà Nội , Huế ,Sài Gòn , thành phố nào cũng phơi ròn như bánh đa phơi quá nắng .
Cho nên tôi cũng nhận lời mời di Vũng Tàu . Ông ta đi góp ý cho một vở kịch . Tôi nghĩ kịch cọt chắc sẽ bận , chắc tôi sẽ đựoc ở một mình . Sẽ ngồi nhìn sóng bạc đầu và chờ cá . Từ buổi hai đứa hai nơi mỗi lần đi chợ tôi chăm chú nhìn vào hàng cá biển . Dường như trong con nào cũng có anh .


Chúng tôi khởi hành vào buổi sớm . Lúc lên xe ông ta bảo tôi ngồi sát cho vững , ôm vai hay ôm bụng thì tùy . Tôi chọn vai , chỗ ấy ít dấu vết của thời gian , nếu chọn bụng , bụng sẽ luôn nhắc rằng ông ta hơn bố tôi một tuổi . Tôi nghĩ lòng mình nặng nề nhưng đem đổ xuống đầu một người đáng tuổi bố thì thiếu lễ độ nên gắng bắt chuyện . Tôi bảo đường tốt thật . Ông ta bảo người Mĩ xây mà . Rồi nhân tiện cho biết vợ cũ của ông ta đang ở Mĩ , mỗi tháng gửi về cho ông một trăm , cô bạn gái kém tôi hai tuổi cũng ở Mĩ thì gửi ảnh . Tôi không muốn nghe chuyện nước Mĩ , người tôi yêu đọc tiểu thuyết của Harald Robbins và Daniele Steel biết rõ đàn bà thượng lưu dùng xà lách bữa trưa ở tiệm nào trong thành phố Nữu ước và đàn ông hiện đại nói năng hóm hỉnh vô liêm sỉ ra sao , anh cho là so vói những sách ướt đẫm dục vọng ấy thì truyện ngắn của tôi là gãi đi gãi lại vào tâm hồn khô nẻ . Anh bảo sẽ đón tôi sang làm phu nhân . Tôi sẽ đi máy bay để nhìn Thái Bình Dưng từ trên cao , khỏi sợ chết đuối . Tôi không muốn nghe chuyện nước Mĩ nên chăm chú nhìn vào những cặp đi đưòng, chắc cũng tắm biển. Chỗ nào cũng một gương mặt thiếu nữ âu yếm nép vào chiếc gáy trẻ trung của người trai cầm lái . Tôi thường úp mặt vào đúng chỗ đó để liếm mồ hôi . Anh thường mút tóc tôi . Hôm chia tay anh bảo để anh nuốt tôi vào , chỉ cần ngủ một giấc ngủ là qua biển , khi nào đến nơi anh sẽ mổ bụng kéo tôi ra . Giá được như thế , bây giờ tôi không phaỉ lang thang một mình.

Xế trưa dến Vũng Tàu . Chúng tôi chọn một nhà hàng gần biển , uống bia Vạn Lực với mực xào . Cách đó một bình phong , tập thể nhân viên nhà hàng họp kiểm điểm công tác . Nữ cửa hàng truởng phê bình các đồng chí để chuột gặm khăn trải bàn và khu nhà bếp có bọ gậy . Một con ruồi lao thẳng vào cốc bia của tôi như phi công cảm tử Nhật Bn . Ong ta dùng thìa vớt ra , đổi sang phía mình , rồi nâng cốc ấy về phía biển , bảo rằng ông thích thiên nhiên , thiên nhiên đồng nghĩa với cái đẹp , thằng nghệ sĩ bao giờ cũng hướng tới cái đẹp. Thực ra tôi không biết rõ ông làm nghệ sĩ như thế nào . Tôi chỉ dọc duy nhất bài thơ ông tặng cho tôi , trong đó tóc tôi thì như mây , cặp kính là hai mảnh trăng treo và hàm răng nụ cười thì như ánh chớp . Tôi nghĩ với một bề ngoài đầy vũ trụ tính như vậy tôi có thể đi thi hoa hậu với những Miss của các hành tinh khác . Hơi thở của tôi sẽ là gió , thở mạnh một cái thành bão cuốn phăng người tôi yêu băng qua Thái Bình Dưng , bản thân tôi cũng đâu phải mòn mỏi chờ đợi một tấm vé hàng không đi làm phu nhân nơi đất người .
Ngoài cửa sổ, những ngưòi dân Vũng Tàu sống nhờ bãi biển nổi tiếng này nhìn chúng tôi chờ đợi .Lòng tôi nặng nề nên tôi nhìn trong họ mỗi người một giáo viên nghỉ hưu non . Thà họ xông đến túm cổ chúng tôi để tròng vào đó những chiếc phao đen xì khổng lồ trông đã thấy chết đuối , lột truồng chúng tôi để dí vào những bộ đồ tắm thuê sặc sỡ trông đã thấy bệnh giang mai , thế đỡ nhột . Hoặc thà họ nhún nhường , bẩm ông , bẩm bà , thế đỡ tức . Đằng này , họ rụt rè săn đón , đựoc chấp nhận thì hớn hở suồng sã quên mọi phép tắc , bị từ chối thì ủ ê lạnh lùng khác nào người tình đỏng đảnh bị tổn thương . Dòng họ tôi về phía bố đời đời chỉ theo đuổi hai nghề giáo viên và thầy thuốc , hai nghề cứu giúp ngưòi đời , hai năm trước đã rủ nhau rời bỏ quê hương , một vùng đất mà ông Phan Huy Chú cho rằng " vẻ non sông tốt chung đúc sinh ra nhiều vưong tưóng , khí tinh hoa tụ họp lại này nhiều văn nho", vào vào chính thành phố chỉ nổi tiếng bởi cái "bãi biển đã đánh đĩ " này , nói theo chữ của ông Nguyễn Tuân làm nghề bán kem sinh tố . Tôi biết trút nỗi lòng không đựoc bình thường của mình lên đầu ngưòi ngoài kia là vô lí lắm . Tôi ngồi ăn đặc sản , nghe ông ta ca ngợi thiên nhiên , nữ cửa hàng trưởng tổng kết lại số bát đĩa bóng đèn hao tổn , và ở đâu đó gần đây thôi dòng họ tôi đánh mất dần lòng kiêu hãnh trong những cốc kem trộn linh tinh . Ông ta lại nâng cốc , lại mời tô thưởng thức thiên nhiên . Từ chỗ tôi ngồi nhìn ra , biển cũng giống như biển trên tường của anh, trông không đáng sợ.

Tôi nghĩ từ sáng tới gì mình lầm lì vô cớ nên gượng làm vui , pha trò linh tinh nhạt nhẽo , nhưng lúc xuống bãi tắm thì không thốt nổi câu nào nữa . Biển bây giờ ngay trước mặt , tất cả hồ Hà Nội dềnh lên cũng không đủ cho anh . Nếu đưòng đi nước Mĩ không đẫm nước đẫm dục vọng như thế chắc anh sẽ chết già bên tôi trong một căn hộ tầng tư phải bơm ban đêm lên từng giọt nước . Anh nghĩ rất tốt về nước Mĩ . C một đại dương Thái Bình như thế có thể đưa anh đến đó có thể tắm gội cho anh thành một kiếp mới , thậm chí chỉ cần bay qua đó nhìn xuống một chút là tôi có thể thành phu nhân , chỉ cần đứng dậy thán phục kính sợ một vùng biển Đông tôi đã cho rằng đời mình sắp khác .

Ông ta bảo đi tìm nhà soạn kịch . Nhà soạn kịch là một thợ ảnh đang xếp đùi cho ba cô thiếu nữ trên cát . Vở kịch là mười lăm trang viết tay trên giấy học trò , bàn về lưong tâm của một nữ công nhân dầu khí Vũng Tàu khi người yêu nàng cũng là công nhân nhưng đã tha hoá . Kết cục đôi trai gái chia tay , người nữ một mình ngắm ban mai mới trên biển . Họ ngồi bên nhau sát chân sóng . Ông ta hào phóng ban phát những lời chỉ giáo như sấm . Kết cục như vậy là đựoc , nghệ thuật hiện đại bây giờ không chấp nhận có hậu nữa , đôi ấy chia tay là cần thiết , phi tàn nhẫn một chút nhưng đừng thái quá , chỗ này phải xuống dòng , viết hoa, thế . Tôi nghĩ cuộc góp ý này còn kéo dài vì thỉnh thoảng nhà soạn kịch lại xin lỗi để đứng lên bấm máy , nhiều thiếu nữ ngồi trên cát quá . Tôi bỏ đi dọc bãi . Chui qua những dây phơi đồ tắm thuê , lách qua những chú bé cắp mẹt sấn vào mời mua cua luộc . Bãi biển sang trọng nhất nứoc Việt này giống như một bãi chợ huyện . Ngoài khi dăm ba chiếc thuyền . Có ngưòi chết đuối may ra chợ này mới nhộn nhịp lên . Tôi nhớ lại ông Nguyễn Tuân ở Cửa Đại. Nơi ấy" con nhà chài chưa biết đánh lừa người ta mỗi khi bán mớ tôm mớ cá . Những thiếu phụ goá bụi quấn giải khăn ngang để tang một người thuyền chài chết vì mẻ cá nục ngoài bể sâu mấy con sào nước , những người sưong phụ có cái vẻ đẹp của Thánh Maria đó chưa biết đến việc mãi dâm ..." Nơi này hẳn không thừa lưong thiện như thế . Một đám dân chài đang kéo lưới cho khách quan . Tôi cũng trả một ngàn vào ngắm ngưòi ta đánh cá . Lưói kéo lên từng đoạn từng đoạn chậm chạp , tôi có cảm giác rằng công việc này còn cần kiên nhẫn hn nghề văn của tôi . Lúc lưới lên hết , tôi cũng chen chân vào nhìn mẻ cá . Tất cả đuợc chừng một rổ , chia cho hai chục người kéo, mỗi ngưòi nửa cân cá bé hơn hai ngón tay . Chia nhau xong rồi , mỗi đám trẻ ào vào mót . Tôi chân chân nhìn một đúa bé dắc thắng giơ lên chiến lợi phẩm là một chiếc mũ bẩn thỉu sũng nước có dòng chữ trắng GO TO DISNEYLAND. Ngưòi tôi yêu luôn luôn đội mũ , che bớt vầng trán với những nếp nhăn hình dẻ quạt kinh khủng . Một phần ba gương mặt phiá trên ảm đạm cùng cực chuyển dần sang một phần ba gưong mặt ở giữa đã sáng sủa hơn , rồi một phần ba phiá dưói tươi đẹp lạ thường . Tướng thuật bảo thế là phát về hậu vận . Hôn nhau mãi ở Hà Nội không thấy hậu vận , anh bảo để anh đi tìm nó , bắt nó đến trước khi mình già . Hôm chia tay anh đội mũ GO TO DISNEYLAND. Tôi chạy theo thằng bé , dúi cho một ngàn đổi về chiếc mũ . Rồi len lén ném chiếc mũ xuống biển , nó đã trôi từ vịnh Bắc bộ đến đây thì cho nó hãy trôi tiếp , trên bờ này không có DISNEYLAND.

Buổi chiều nhà soạn kịch mời chúng tôi về nhà dùng cơm , có rau sống và đĩa dứa xào mềm nhũn thết khách .Tôi không ăn nổi , lấy cớ đã no cua luộc ngoài bãi , ông ta cũng gắp qua loa rồi cả chủ lẫn khách ra ngoài hiên hóng mát . Nhà soạn kịch tự đệm ghi ta , hái những bài trứoc năm 75. Giọng anh ta run run như sắp khóc. Tôi nghĩ chẳng trách nền mĩ học của ta được bằng số lần rút khăn mùi xoa , còn nền đạo đức thì đo bằng sự sạch sẽ của những chiếc khăn mùi xoa ấy.Tôi ngáp . Anh ta và vợ là một thiếu phụ đi chân đất , ngón tay út đeo một chiếc nhẫn vàng kếch xù , nhìn nhau rất nhanh , rồi người vợ bảo :"Mời anh chị ngủ ngoài này cho thóang ". Trong nhà chỉ có một buồng ngoài kê một chiếc giưòng lớn cho hai vợ chồg và đứa con gái 15 tuổi , con bé cũng đi chân đất và đeo nhẫn vàng ở ngón tay út , ngoài hiên kê một chiếc chõng tre . Tôi đoán chắc chủ nhà đã phải suy nghĩ nhiêù lắm về vấn đề ngủ của khách . Lúc ở Sài Gòn , ông ta bảo sẽ ngủ đêm ở nhà một người bạn . Văn nghệ sĩ có nhiều bạn là vứt đi. Tôi nhìn mãi chiếc chõng tre rộng chừng hơn một thứoc rồi nhòm mãi vào mặt ông ta . Ông ta lẩm bẩm một câu gì đó, đại loại là anh chị chủ nhà bạn ông ta đây , cũng là văn nghệ sĩ , quan niệm tự do lắm , ta không có gì phải e ngại . Tôi nghĩ lòng mình không bình thường nhưng chắc chắn chưa rối loạn , vậy mấy người người còn lại dở điên lên rồi . Nếu văn nghệ sĩ là phải mời nhau hoặc ăn đặc sản hoặc dùng những bữa cẩu thả như thế kia cho khác với những đám thị dân tầm thường , nếu tự do văn nghệ là phaỉ ngủ lang linh tinh như thế này thì tôi đành bỏ nghề viết truyện ngắn .Tôi có nhiều thứ để đóng thuế , nhưng chỉ có một tấm thân , không đựoc phép phung phí.

Hôm chia tay anh bảo , anh không nuốt đựoc tôi vào thì tôi xin giữ anh trong tôi, nhỡ có mệnh hệ nào thì cũng đựoc giọt máu của anh an ủi . Hai đứa ngập ngừng mãi bên Hồ tây , xung quanh trai gái yêu nhau rào rào như thể ngày mai Nhà nước ban hành luật " thụ thụ bất thân ". Anh mở tôi ra nhìn ngắm không chán rồi tỉ mỉ đóng vào từng cái cúc lên đến sát cổ . Anh bảo tôi phải giữ mình cho trọn đến ngày đi làm phu nhân , phu nhân khác gái tân thời, rồi người đàn ông tôi yêu dấn thân vào biển dục vọng với một tấm lòng quân tử sạch trong . Rồi cười lớn , hậu vận của anh tươi tốt như thế này , mệnh hệ thế nào được , đừng nghĩ quẩn, giữ mình nhé em giữ cho anh. Tôi xin vào buồng trong , nằm vuốt ve mình trong bóng tói , giữa những tủ khoá kĩ những áo quần có mùi nước biển những hộp các tông giống nhau chồng chất , có lẽ nhà soạn kịch kiêm nhiếp ảnh này luôn buôn lậu bia Henieken. Sáng hôm sau tôi không lầm lì , nhưng ông ta luôn lầm lì .

Kịch cọt chắc đã xong , bây giờ còn việc tắm biển. Tôi thấy khó chịu trong bộ đồ tắm mượn vội của một người bạn ở Sài Gòn, chị ấy ưa những bộ đồ thật bé thật xinh , hai cái vệt đỏ chót treo hờ hững trên người tôi như châm lửa vào bãi chợ này , nhà soạn kịch chạy gịât lùi bấm máy tanh tách ,ông ta cũng thôi lầm lì , quàng vai tôi và giục tôi cười cho một pô nữa . Tôi hót hoảng nhảy ào xuống không lao ra , tôi đi từ từ , vừa đi vừa giữ hai vệt đỏ trên người để chúng không bị sóng biển dập tắt , tôi đi từ từ , sóng không xô tôi vào bờ nữa , sóng rẽ ngoan ngoãn cho tôi ra khi , cứ di mãi, nhất định tôi sẽ ra tới Thái Bình Dương , gặp anh , anh sẽ nhăn mặt hỏi sao tôi ăn mặc kì cục, tôi sẽ bảo là đồ đi mượn , khát nước và sợ nước như tôi có bao giờ sắm riêng bộ đồ tắm cho mình. Lúc tôi sụt chân xuống thì ông ta nhấc bổng tôi lên . Nhà soạn kịch bảo ghi được pha ông bế tôi lên bờ , trông Holiút lắm nhé!. Cả anh ta cũng nghĩ tốt về nước Mĩ.

Pha Hôliút có lẽ làm cho ông ta phấn chấn hơn sau đêm ngủ kiểu thị dân tầm thường nên truớc khi về , ông ta mời tôi lên núi ngắm chùa . Chúng tôi chia tay nhà soạn kịch , anh ta nhắc đi nhắc lại mãi :"Về rồi à, ở chơi đã" , tôi không biết đấy là câu hỏi hay lời đề nghị . Chùa ở tít trên cao , đưòng lên đầy đá lổn nhổn , xe chúng tôi đổ nhào . Ông ta bảo sẽ galăng với tôi đến cùng , xuống tháo giầy , xoa chân cho tôi . Tôi đau phía trên , nhưng ông ta cứ vuốt không quá phần bụng chân , vừa vuốt vừa tha thiết đề nghị tôi nên tin ông , ông coi trọng danh dự. Tôi nghĩ danh dự là việc một người đàn ông xoa bụng chân cho một người đàn bà chẳng mất gì , nhất là không mất đau , nên tự nhiên cười phá lên . Bàn tay ngưòi đàn ông tôi yêu mùa đông ấm như nắng mùa hè dịu như trăng , đụng vào đá , đá cũng khoan khoái rên lên , bây giờ tay anh ở trong bụng cá , cho cá thành tiên , những thiếu nữ thuỷ cung biết hát mê hồn ấy sẽ làm anh quên đường đến nước Mĩ .... Ông ta buông chân tôi , bảo có lẽ tôi còn quá trẻ , tuổi trẻ bây giờ ít coi cái gì là thiêng liêng . Tôi không rõ vì sao ông ta chuyển đề tài về thiêng liêng , chắc vì sắp đến chùa ?

Chúng tôi đứng trên gác chuông . Ơ đây là bánh xe ,luân chuyển , cách một quãng núi ở cùng một độ cao là Giê Su trắng muốt giang tay hướng ra biển . Ai cũng hướng ra biển . Ai cũng mê sóng bạc đầu. Ông ta giảng giải say sưa về chiếc chuông lớn nhất nước Việt , bao nhiêu văn hoá lịch sử tuôn chảy sát bên tôi, miệng ông ta là chiếc bình Pandora thời mới , chỉ có ngôn từ , ngôn từ , rồi lại ngôn từ nay ra , tràn ngập cả thế gian từ độ cao thiêng liêng này, cả Chúa và Phật đều không làm nổi. Hình như ông ta lại nói về những valeurs humaines của người nghệ sĩ . Và về biển , một mảnh hùng vĩ của thiên nhiên còn thiên nhiên lại đồng nghĩa với cái đẹp . Ngôn từ , ngôn từ , rồi lại ngôn từ bay ra mịt mù .

Tôi bất giác giơ tay ra , rất nhẹ , nhẹ như một lát gió quệt vào thành chuông mà thôi . Ông ta bay từ độ xanh này đến độ xanh kia, mất hút giữa hai thái cực xanh . Tôi mặc váy xanh ở trên này , biển xanh dưới kia , sau lưng các ni cô rú lên adi đà phật. Tôi chúc ông ta sớm ra đến Thái Bình Dương sang đến nước Mĩ . Tôi hy vọng ông ta sẽ đọc truyện của Harald Robbins Danielle Steel . Ở đó vợ cũ và bạn gái sẵn sàng chờ ông ta rồi . Không ai chờ tôi, anh đã đi theo những nàng tiên cá.


Số Lần Chấm:  
20

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,390
Nguồn: Codet
Đăng bởi: TL ()
Người gửi: Thành Viên
Người sửa: Cả Ngố 9/14/2003;