Bài Viết Du lịch

Tôi Thấy Và Nghĩ Gì Khi Về Thăm Đất Nước

Đá Cuội

C2: Hà Nội

Hà Nội, ngày đầu hạnh ngộ…

Buổi sáng ra phi trường TSN. Lên máy bay của Pacific Airline. Có lẽ tại trời nóng, chiếc máy bay nồng nực mùi mồ hôi chăng? Không phải chỉ lúc vừa bước lên, mà khi máy bay đã cất cánh, máy lạnh đã chạy mát, cái mùi khó chịu vẫn còn, tới nỗi tôi có cảm tưởng như đang ngồi trong một chiếc …tàu đánh cá! Chuyến bay chỉ có hơn 1 giờ đồng hồ, mà khách có thể chọn ăn trưa là cơm bò, hoặc phở xào thịt bò. Ăn khá được. Thế là hơn những chuyến bay ngắn ở Mỹ rồi, khi mỗi người chỉ được 1 bịch đậu phộng hay pretzels!

Xuống tới phi trường Nội Bài, không khí ở đây nhẹ nhàng hơn ở TSN, có lẽ tại trời lạnh. Nhìn chung quanh ai cũng mặc áo khoác dầy, trông khắc hẳn không khí Sàigòn. Có xe đón chúng tôi về khách sạn Hanoi Horison Hotel. Xe đi trên con đường vắt ngang sông Hồng, nhìn xuống sông thấy nước có mầu hồng nâu thật. Con đường khá rộng và ít xe cộ, có cây lớn trồng hai bên, đi qua khu ruộng nương hoặc vài khu phố nhỏ. Nghe nói trước đây nó là con đê chính ngăn nước sông Hồng, bây giờ được xây lại kiên cố hơn, nhưng hằng năm nước sông vẫn dâng ngập trọn một tầng nhà. Tôi có cảm giác hơi xa lạ, chắc chắn vì là lần đầu ra miền Bắc, nhưng có lẽ cũng vì khung cảnh nơi đây vắng lặng so với Saigon tôi vừa rời chân sáng nay.

Xe thả chúng tôi xuống Hanoi Horison Hotel. Ðây là một hotel 5 sao của một công ty Thụy Sĩ, tất cả đều rộng rãi, sang trọng. Nhân viên lịch sự nhưng không vui vẻ như ở Grand Hotel bên Sàigòn. Những gia đình đi tour chung với chúng tôi sẽ đến rai rai cho tới nửa khuya. Cậu em út của tôi đã từ Mỹ về Saigòn sau chúng tôi gần 1 tuần, và cũng có mặt trong chuyến đi tour này. Buổi chiều, thuê taxi ra Hồ Hoàn Kiếm, đi một lúc thì ghé vào phố cổ. Ðây chính là Hà Nội 36 phố phường mà trước đây tôi chỉ được nghe tới. Chúng tôi chỉ rảo sơ một vòng cho biết, vì ngày mai nhóm đi tour cũng sẽ ra đây. Chiều nay có bóng đá nên các quán càphê chật ních người, ai cũng chăm chú dán mắt vào màn ảnh lớn và thỉnh thoảng reo hò ầm ĩ. Trong khi Sàigòn trông rất hỗn tạp với cà phê vỉa hè, gánh hàng rong, những tấm nylon trải trên lề đường bán hàng hoá này nọ, trẻ con bán vé số, hoặc người ăn xin ... thì mấy khu phố này của Hà Nội lại rất trật tự, ngăn nắp; các cửa hàng nhỏ nhưng đẹp mắt nằm sát nhau, chen lẫn với những quán cà phê đông người nhưng bàn ghế kê rất trật tự và người ta ngồi xem bóng đá trong tư thế khá nghiêm chỉnh. Xe Honda đậu kín lề đường nhưng cũng gọn gàng theo hàng lối hẳn hoi. Thỉnh thoảng cũng có những quán vỉa hè, số thực khách ngồi ăn khá đông, nhưng hình như cũng vẫn …trật tự hơn Sàigòn. Hay là cái nhìn của tôi bị lệch lạc mất rồi? Thấy có người bán hạt dẻ rang, tôi ngừng lại mua một cân, và chúng tôi thả bộ lại phía hồ. Trời hơi lạnh, vừa đi quanh bờ hồ, vừa bóc hạt dẻ rang nóng hổi, ăn rất thơm và bùi… Tuyệt vời!

Chúng tôi kêu 3 chiếc xích lô đạp đi tiếp một đoạn quanh bờ hồ, ba anh phu xích lô tuổi trung niên vui vẻ mời chúng tôi lên xe. Ơ, kỳ ghê ta, cả những chiếc xích lô của Hà Nội cũng mới hơn, ghế nệm bọc da sạch sẽ hơn, và nhất là rộng gần gấp đôi những chiếc xích lô đạp trong Sàigòn. Ba anh đạp xe thật khoẻ và thật nhanh nên chỉ một thoáng là hết cuốc xe. Con tôi lấy làm khoái chí vì lần lần tiên được ngồi xe như vậy. Sau đó chúng tôi kêu taxi về lại khách sạn để đi ăn bữa tối đầu tiên của chường trình đi tour.

Tới nhà hàng Nam Giao ở đường Hai Bà Trưng, chúng tôi phải đi qua cổng, vào cửa tiệm hơi khuất bên trong, rồi lên phòng dành riêng cho nhóm ở trên lầu. Các cô tiếp viên đứng chào và tiếp khách đều mặc áo dài, rất lịch sự và vui vẻ. Nhà hàng ngăn nắp, gọn gàng và trang trí rất nghệ thuật. Bữa ăn được đặt sẵn với rất nhiều món mà bây giờ tôi chỉ nhớ những món gọi theo tiếng Bắc như thịt lợn kho, cá rán, và chả nem hay nem rán gì đó, tức là chả giò… Tất cả đều được dọn lên rất lịch sự, các cô tiếp viên còn đứng xúc vào bát cho các thực khách nữa. Ðúng là kiểu Bắc Kỳ cổ điển. Con tôi nhớ mãi chuyện kêu nước uống mà đợi hoài không thấy. Ai kêu gì cũng đều được các cô đem đến, mà thằng nhỏ kêu ‘Coke' thì chờ hoài chẳng thấy ai đem ra. Tôi lại phải dặn cô tiếp viên nhớ mang Coke ra cho cháu. Vẫn chẳng thấy Coke đâu, tôi bèn hỏi cô lần nữa sao không thấy đem Coke ra, thì cô chỉ vào cái ly không trên bàn và bảo: “Cháu đã đem cho em cái …cốc này từ nãy đến giờ rồi ạ!.” Nghe thế cả bàn nháy nhau cười khúc khích, và tôi cững chợt nhớ ra ngày xưa gia đình tôi cũng từng gọi cái ly là cái cốc theo kiểu người Bắc. À, thì ra mình phải nói là Cô-Ca thì người Bắc mới không nhầm với cái cốc. Thế là con tôi lại học thêm được một chữ VN mới bằng cách nhớ câu “cái cốc để uống Cô Ca”, còn chữ “bẩy úp” tức 7-up thì chúng học ở đâu trong Saigòn thì phải. Bây giờ chúng cứ nhắc lại những chữ này và cười khúc khích với nhau.



Một vòng quanh Hà Nội
12 ngày tour, ngày 1…


Hôm nay dành cho việc thăm một vài nơi của Hà Nội. Sau khi ăn sáng tại khách sạn, mọi người tề tựu ở lobby. Một số đã gặp nhau hôm trước, và những người đến khuya cũng được giới thiệu luôn. Tất cả có 3 nhóm từ Montreal, 2 nhóm từ Mỹ. Mỗi nhóm là một gia đình, hoặc anh chị em tổ chức đi chung, với người travel agent cũng từ Montreal đi tháp tùng theo đoàn khách của bà, tổng cộng là 24 người, đầy đủ các lứa tuổi già, trung niên, trẻ và trẻ con… coi như ai cũng có bạn để trao đổi suốt chuyến đi. Ngoài ra còn thêm tài xế và hướng dẫn viên. Vì có một cặp vợ chồng người Canadian và đám trẻ con không rành tiếng Việt, nên người hướng dẫn viên phải nói cả tiếng Việt lẫn tiếng Anh.

Trước hết là đi Chùa Một Cột. Xe đi qua phố phường Hà Nội nhưng chúng tôi chưa định hướng nổi mình đang ở đâu. Có 2 gia đình muốn xe đi ngang căn phố cũ của gia đình họ, là nơi mà họ đã sinh ra và lớn lên trước năm 1954. Mọi người trên xe cùng reo lên mỗi khi có người nhận ra căn phố mang địa chỉ đang được tìm. Các ngôi nhà này được xây theo kiểu Tây rất đẹp, và bây giờ đã trở thành nơi làm việc hoặc cơ sở thương mại. “Chủ cũ” đó nói sơ về kiến trúc phía bên trong cũng như những kỷ niệm thời thơ ấu. Không khí trên xe càng trở nên thân mật. Tới Chùa Một Cột, một số người lên thắp hương khấn vái, số còn lại lo chụp hình. Cũng không có gì đặc biệt ngoại trừ vẻ cổ kính và hồ nước quanh cột chùa đầy ngập sen. Cột chuà được làm lại và dĩ nhiên không phải bằng loại gỗ quí ngày xưa nên trông có vẻ hơi giả tạo.

Sau đó chúng tôi qua bên Quãng Trường Ba Ðình, thực sự thì tôi mù tịt về Hà Nội và chẳng biết một tí gì về Ba Ðình cả, nhưng đến và biết rồi thì …thôi không kể đoạn này nữa.

Kế tiếp là đi xem Văn Miếu… Tôi nhớ có tượng của Khổng Tử, và tượng của công thần Chu Văn An. Những bia đá khắc tên những người đậu Tiến Sĩ mấy trăm năm về trước nay đã mòn gần hết chữ. Vào một ngôi nhà rộng ở phiá trong, chúng tôi được thấy và nghe các cô gái Bắc trong áo tứ thân ngũ sắc và nón quai thao, hát các điệu dân ca miền Bắc rất hay. Hát xong các cô trao nón quai thao cho những khán giả ngồi hàng đầu, trong đó có tôi. Thế là tôi được đội nón quai thao và được mời đứng chung với các nghệ sĩ này trên sân khấu cho người khác chụp hình.

Sau đó nhóm đi ăn Chả Cá Lã Vọng, là tiệm đầu tiên bán món này cách nay cả trăm măm, nằm trên con đường cũng có tên là đường Chả Cá. Món này khi tôi ăn ở Mỹ thì cá được để trên chảo điện và rưới mỡ sôi vào, nhưng ở đây người ta đem ra những cái lò bằng đất sét trong có than rực đỏ, và đặt lên trên một cái vỉ có những miếng cà vàng ngậy trong mỡ nóng, phát ra những tiếng xèo xèo. Những tô bún tươi và rất nhiều thì là, hành lá được đem tới cho chúng tôi tự bỏ vào chảo và phải đảo cho khéo để rau chín mà cá không bị nát, xong lấy ra bỏ lên bún tươi, chan mắm tôm vào và ăn. Thiệt là ngon!

Ăn xong, xe đi một vòng phố cổ Hà Nội. Các phố hàng Gai, hàng Bạc, hàng Ðào… Một bác trong nhóm hỏi: “Hàng Ðào bán cái gì vậy ta? Bán hoa đào, hay trái đào nhỉ?” Một bác trai khác cướp lời anh tour guide: “Không đâu, hàng Ðào ngày xưa bán …ả đào đấy bác ạ". Mọi người cười ồ. Sau đó anh tour guide mới trả lời là phố hàng Ðào là phố bán hoa quả. Và phố Khâm Thiên mới đúng là nơi trước đây có các ả đào hát cho khách thưởng ngoạn đến mua vui.

Tới Hoả Lò hay người Mỹ còn gọi là Hanoi Hilton, tức nhà giam của người Pháp xây khi xưa ở ngay làng Hoả Lò là làng chuyên làm nghề lò rèn, đúc sắt… Chứ không phải vì nhà giam này …nóng như cái hoả lò mà tôi vẫn hiểu lầm từ trước tới giờ. Nhà giam này trước dùng để giam những anh hùng VN chống Pháp và bị bắt, sau này giam những phi công Mỹ bị bắn rớt. Một cô nhân viên ở đây đưa chúng tôi đi xem các nơi và giải thích cặn kẽ. Có mấy điều làm tôi rùng mình, là lời kể về sự tra tấn các nữ phạm nhân, hình ảnh phòng giam các gia đình có cả trẻ nít, và cái máy chém. Có một cái máy chém chỉ là mô hình rập theo, cùng cỡ và y hệt cái máy thật ngày xưa, và cái máy thật cũng vẫn còn đó, làm tôi nghĩ đến những anh hùng chống Pháp đã kê cổ bên dưới cái lưỡi chém của nó… Ðau lòng thay!

Nhóm rời Hoả Lò và tới Hồ Hoàn Kiếm, đi bộ qua cầu Thê Húc và vào thăm đền Ngọc Sơn. Tôi cũng hiểu lầm từ trước đến giờ là Thần Rùa trả lại kiếm cho ông vua nào đó. Thật ra là vua Lê Thái Tổ có được một cây kiếm quí, bằng cách nào thì tôi không rõ, và đã nhờ cây kiếm này mà thắng được quân Tàu. Một hôm vua đi thuyền trên Hồ thì có con rùa ngoi lên há miệng chờ, vua đưa cây kiếm ra thì nó ngậm lấy và lặn mất. Hồ Hoàn Kiếm ở ngoài hay chụp hình trông đều rất đẹp, mang vẻ cổ kính và thơ mộng.

Buổi tối chúng tôi trở lại tiệm Nam Thanh (không phải Nam Giao như tôi viết lộn trước đây) để ăn tối, có lẽ vì tối qua có nhiều người đến khuya nên chưa được biết tiệm này. Chắc vì là tối thứ Bảy nên có các cô mặc áo tứ thân đi đến từng bàn hát dân ca miền Bắc và chơi các nhạc cụ cổ truyền đơn giản nhưng rất hay.

Sau đó chúng tôi phải vội vã lên xe tới nhà hát lớn để kịp vào xem Múa Rối Nước. Vé được mua chung cho cả nhóm và đã kể luôn trong tiền tour, giá mỗi vé có chừng mấy dollars, tôi không nhớ rõ, nhưng phải nói là rất rẻ. Trước đây nghe nói tới show này, tôi chỉ biết đó là một nghệ thuật đặc biệt, nhiều công phu… Nhưng khi được xem mới thấy là mình có những giây phút thật thoải mái và giá trị!

Coi như xong một ngày, chúng tôi được săn sóc hết sức kỹ lưỡng và rất hài lòng với ngày đầu tiên trong chuyến tour. Bây giờ chỉ còn về khách sạn ngả lưng thôi… À chưa hết, một số người còn cần đi bộ ra quán internet café gần đó nữa. Ở Sài gòn giá 1 dollar/1giờ đã là rẻ, ở đây chỉ khoảng 13 cents/1 giờ. Trong khi nếu xử dụng ngay trong khách sạn có thể lên tới 4,5 dollars/1 giờ. Ðúng là chẳng có tiêu chuẩn gì cả.


Hạ Long, Chuà Hương, Tam Cốc

Ngày 2,3,4…

Sáng hôm sau, nhóm lại lên chiếc xe bus của mình để đi Vịnh Hạ Long. Xe đi qua nhiều đường phố trước khi ra ngoại ô, nên tôi có dịp quan sát sinh hoạt Hà Nội kỹ hơn. Xe cộ cũng đông vì là giờ đi làm, nhưng không hỗn độn bằng Sàigòn. Ða số là xe máy và cũng nhiều xe taxi, xe hơi. Chắc có sự thay đổi lớn gần đây, chứ mới ngày nào ở hải ngoại tôi còn được xem những tấm hình do các ký giả ngoại quốc chụp đường phố Hà Nội gần như 100% là xe đạp kia mà. Các cửa hàng dọc hai bên phố trưng bày đẹp mắt, gọn gàng nằm sát nhau. Nhưng nếu ngước mắt nhìn lên tầng 2, tầng 3… sẽ thấy cảnh người dân sống chen chúc, chật chội, nghèo nàn với những ô cửa nhỏ xíu và quần áo phơi ngổn ngang. Tầng dưới bán hàng đầy màu sắc vui tươi, nhưng những tầng bên trên màu gì không nhận ra được vì ở tình trạng quá cũ.

Bắt mắt nhất đối với tôi là những gian hàng hoa tươi. Từng bó lớn hồng còn nguyên nụ được xếp cạnh nhau, nào trắng, vàng, hồng, đỏ xậm… chen lẫn với cúc đại đoá vàng rực, lay-ơn, lan… Hoa tươi cũng được bán lẻ ven đường, trên những cái mẹt lớn được đặt trên cái yên xe đạp của người bán. Hoa tươi có mặt gần như khắp nơi ở Hà Nội, nhiều cửa hàng hoa đã đành, mà chỗ nào có dịch vụ cũng thường có một bình hoa tươi cắm rất nghệ thuật. Ðiều làm tôi thích thú là thấy người ta bó các cọng khoai môn (giống như cọng bạc hà nấu canh chua) lại, rồi cắt khúc ra từng bó ngắn khoảng 20cm để làm cái đế cắm hoa, chứ không dùng loại mút mềm, ngấm nước (oasis foam) như các tiệm hoa bên Mỹ vẫn dùng. Tôi để ý trên đường phố người ta ăn mặc không màu sắc sặc sỡ như trong Sài gòn, nhưng người bạn bên cạnh lưu ý tôi là trời lạnh nên ai cũng mặc áo khoác dày bên ngoài, trông rất lịch sự nhưng là màu xậm nhiều hơn. Không phải trời lạnh không thôi, còn có mưa phùn nữa vì gần Tết mà. Có lẽ cái không khí ẩm và lạnh đã khiến cho Hà nội có 1 sắc thái vừa tươi mát vừa lịch lãm chăng?

Ra tới ngoại ô, đường đi Hạ Long tương đối tốt và còn mới. Lại đi qua cầu Long Biên vắt ngang sông Hồng, ngược chiều với hôm trước đi từ phi trường Nội Bài về Hà Nội. Ngang làng Bần, ai cũng nhớ tới câu “Dưa La, cà Láng, nem Báng, tương Bần”. Nhắc tới tương Bần, loại tương Bắc thương được dùng để chấm bê thui, bò tái… anh tour guide bèn cao hứng đọc to mấy câu sau cho bà con nghe:

Tái Dê chấm với tương gừng
Ăn vào nó cứ phừng phừng như …dê
Ðêm nằm nghe vợ tỉ tê
Ngày mai ta lại …tái dê, tương gừng!

Bà con vỗ tay cười khoái chí… Ða số người trong nhóm là Bắc Kỳ di cư 54, nên đi ngang làng Bát Tràng thì ai cũng biết ngay là nơi làm đồ gốm, sản xuất bát đĩa rất đẹp. Xe ngừng ở Hồng Ngọc, gần tỉnh Hải Dương là nơi quê của gia đình tôi khi xưa. Hồng Ngọc là một trung tâm làm và bán các sản phẩm nghệ thuật và tiểu công nghệ như đồ trang sức bằng vàng bạc và đá quí, quần áo bằng gấm, lụa, tranh thêu… do một tổ chức giúp đỡ người khuyết tật dùng tài năng của mình để kiếm sống. Ở đây cũng như nhiều nơi bán đồ kỷ niệm cho khách ngoại quốc, người mua có thể tiêu cả mấy trăm dollars và có thể trả bằng credit cards, rất tiện. Chúng tôi cũng mua các đặc sản địa phương gồm bánh cốm, bánh gai, và bánh đậu xanh… để mang lên xe ăn vì còn phải đi cả tiếng nữa mới tới nơi.

Tới Hạ Long, nhóm được đưa xuống một chiếc tàu thuê riêng cho mình. Con tàu mang tên Biển Mơ, còn mới và trang bị rất đẹp. Tầng chính của tàu được kê bàn ghế như một tiệm ăn nhỏ rất khang trang, du khách có thể ngồi ở đó nhâm nhi cà phê hay rượu vang và nhìn qua cửa kính để ngắm cảnh. Nói tới rượu vang, ở VN có rượu vang làm tại Ðà Lạt mà tôi đã uống thử ở nhà một người bà con ở Sàigòn và ngạc nhiên vì rượu khá ngon, giá bán ở ngoài nghe đâu từ 3-6 dollars/1chai. Hôm đó trên tàu thì tụi tôi trả $12/chai, vẫn rẻ chán. Còn cà phê thì ở đâu cũng pha rất đặc, mà sữa đặc có đường lại không thấy, chỉ thấy loại sữa lỏng le không đủ chất béo, cho ít sữa thì cà phê còn quá đặc, mà cho nhiều thì cà phê nguội mất tiêu. Nói chung, dân ghiền cà phê như tôi không hề một lần uống cà phê ở VN mà thấy ngon, nhưng cà phê VN đem về Mỹ thì bảo đảm uống ngon hơn cà phê Mỹ.

Trong khi chờ nhà bếp làm cơm trưa, nhiều người lên boong tàu ngắm cảnh hoặc chụp hình. Nói chung ai cũng có vẻ rất thảnh thơi và ngẩn ngơ trước vẻ đẹp của mặt nước êm đềm, tương phản với dáng hùng vĩ của những ngọn núi đứng sừng sững khắp nơi trong vịnh. Ðói bụng, tôi tò mò ghé mắt vô nhà bếp xem họ làm tới đâu, thì thấy bếp nhỏ, gọn, sạch sẽ, chỉ có một cô và 1 anh làm các việc rất nhanh nhẹn, thoăn thoắt. Tàu này là một cái business của một gia đình kinh doanh rất giỏi, họ có tới 3 chiếc tàu như vậy và đều phục vụ với tính cách gia đình. Rồi bữa trưa được dọn lên rất thịnh soạn, với tôm và cua vừa được đưa từ chiếc tàu đánh cá ở bên cạnh sang.

Ăn xong, chúng tôi xuống những chiếc xuồng nhỏ để chèo qua những cái hang xuyên qua những ngọn núi. Một trong những chiếc xuồng của chúng tôi suýt bị đắm, nhưng kịp tắp vào một cái đảo san hô nhỏ, người trong nhóm đứng ngồi chờ xuồng khác tới tiếp cứu trông rất là buồn cười. Sau đó trở lại tàu lớn, đi tới cửa Hang Sửng Sốt và Ðộng Thiên Cung. Mọi người đi theo nhân viên hướng dẫn của động, vừa thích thú nghe họ chỉ và giải thích, vừa trầm trồ nhìn những chỗ hết sức đặc biệt và lạ lùng trong trong hang. Nhiều quá nên tôi không nhớ chính xác được các chi tiết ở đây.

Trở lại tàu đề về bờ và lên xe đi về lại khách sạn thì trời đã khá tối, chỉ kịp đi ăn và về đi ngủ vì leo hang động đã mỏi nhừ cả đôi chân.

Ngũ Hành Sơn
Coi như hôm nay là ngày chót của chúng tôi ở Ðà Nẵng, và là ngày chót của gia đình tôi trong chuyến tour này. Vi ngày mai mọi người sẽ lên máy bay vào Nha Trang, còn gia đình tôi sẽ bay về Sài Gòn.

Sáng sớm chúng tôi dậy ăn sáng. Nói chung đồ ăn sáng ở khách sạn nào cũng vậy vậy, nửa Tây nửa Ta. Ðặc biệt khách sạn Hội An có những món bánh ngọt Tây làm theo gout Viet Nam ăn rất ngon vì không quá ngọt. Caphê thì khách sạn nào cũng vậy, không ngon. Ðiều làm tôi nhớ mãi khách sạn này, là khu vườn nơi chúng tôi ngồi ăn sáng. Buổi sáng trời mát, nắng còn nhẹ, khu vườn được kê nhiều bàn ghế trải khăn trắng lịch sự, vừa ngồi ăn vừa thưởng thức cây cảnh và tiếng chim hót, thật tuyệt vời! Buổi sáng cũng thường là bữa ăn nhẹ nhàng nhất, ai ăn gì tự lấy món đó rồi đem ra bàn nhỏ ngồi riêng từng gia đình một. Không khí như vậy rất thoaải mái và riêng tư, so với những bữa ăn trưa và tối tại các nhà hàng rất ồn ào, vì phải ngồi bàn lớn chung với nhiều người và chung quanh có quá nhiều thực khách khác.

Sau đó phải chuẩn bị hành lý để ra khỏi khách sạn Hội An để sang Hội An Beach resort ngủ tối nay. Tất cả đồ đạc được đưa vào “bụng” xe bus, trong khi chúng tôi sẽ đi rong chơi cả ngày. Chúng tôi phàn nàn vì ngày nào cũng phải đổi khách sạn, mất công thu xếp và di chuyển hành lý khiến chuyến đi thêm phần mỏi mệt. Trưởng nhóm cho biết đáng lý chúng tôi chỉ ở Hội An Resort Beach Resort trong 2 ngày 2 đêm ở Ðà Nẵng, nhưng bên đó đã không còn chỗ cho cả nhóm, thành ra phải ngủ mỗi bên 1 đêm. Thế mới biết dịch vụ du lịch ở VN đang phát triển cỡ nào.

Xe chuyển bánh hướng về Ngũ Hành Sơn. Tới chân núi, có nhiều gian hàng lớn bán các tượng và đồ lưu niệm làm bằng đá, hình như là cẩm thạch trắng. Chúng tôi từ chối lời chào mời để còn kịp leo núi. Chặng ngừng đầu tiên là vào một cái hang, tôi đi sau nên tới đó không biết vào hang bằng lối nào vì đường đi bỗng dưng tối hù. May quá có người ra cửa soi đèn pin dẫn vào. A! Vào đến bên trong thì lại sáng, do ánh sáng mặt trời chiếu qua các khe núi. Một nhân viên ở đó đang giải thích về ngôi chuà trong hang, nhang khói nghi ngút và có vẻ linh thiêng. Tôi nhớ mang máng không khí trong hang ẩm ướt vì hình như có nước nhỏ từ các khe. Anh nhân viên nói chùa này đã có từ lâu lắm (tôi nghe không rõ khoảng thời gian nào), và những hang động này là nơi ẩn trú của cả hai phe Việt Cộng và VN Cộng Hoà cùng quân Mỹ trong thời chiến. Họ dùng nơi này để làm nơi săn sóc các thương binh, nhưng lại không phải là nơi đụng độ nhau. Tôi tự hỏi có lẽ vì sứ mệnh bác ái nên họ đã không đụng nhau, vì cách cấu trúc của các hang động, hay vì sự linh thiêng của thần thánh nơi những ngôi chùa được dựng nên hang bao thế kỷ bởi lòng tìn vào đất trời của dân tộc VN?

Chúng tôi đi trở ra, và từ đó tự do leo và ngừng lại để chiêm ngắm cảnh núi non trùng điệp và nhìn xuống đại dương bao la. Quả là một cảnh đẹp nên thơ và hùng vĩ cùng một lúc. Trên núi có rất nhiều cảnh chùa và nhiều tượng phật làm bằng đá hết sức đẹp. Những loại đá trông như được tráng men, không thấy bị phủ rêu, nên cảnh trí có vẻ sống động và gần gũi với hiện tại. Có thể loại đá này rất bóng, nên rêu có muốn bám cũng không được? Không đi cùng với người tour guide nữa, tôi tự hỏi mình: Ngày xưa làm sao người ta mang được những phiến đá, những tượng Phật vĩ đại như thế này lên núi nhỉ? Dĩ nhiên là tôi không có câu trả lời, mà giả như anh tour guide ở đây để trả lời, thì tôi đóan là anh cũng chỉ …đoán mà thôi! À, Ngũ Hành Sơn có nghĩa là 5 ngọn núi chứ nhỉ? Thế mà tôi có cảm tưởng như mình chỉ thấy có một ngọn núi lớn và cao thôi, chắc tại mình trở thành quá bé nhỏ trước cảnh thiên nhiên hùng vĩ nên không thấy hết được khi đang ở ngay trong cảnh ấy.

Cứ ngừng lại ở một cảnh chùa thì được thấy cả núi lẫn biển, và có thể nhìn sóng vỗ trắng xoá và nghe gió biển thổi mát nhẹ. Tôi chỉ đi được vài ngôi chùa thì đi xuống. Trên đường đi có nhiều quán nhỏ bán nước và đồ lưu niệm là những chuỗi đeo cổ và vòng đeo tay xâu bằng những hạt đá màu rất đẹp, giá rất rẻ. Tôi mua một mớ về làm qua cho các cháu gái ở Mỹ. Nước uống thì được dặn là chỉ mua những brand name và coi chừng loại giả, nên tôi “đành” uống nước dừa từ trong trái, ngon và bảo đảm.

Khi leo xuống, tôi gặp một cụ già ốm yếu, hom hem cũng đang chậm chạp leo xuống. Tôi hỏi chuyện và cụ cho biết là cũng mệt lắm, nhưng quen rồi! Xuống chân núi chúng tôi ghé xem các tượng và đồ lưu niệm làm bằng đá. Ðồ làm rất nghệ thuật, không mắc, nhưng chỉ phải cái nặng quá, khó mà mang theo vào Sài Gòn khi mỗi người chỉ được mang tối đa 20 Kg hành lý khi lên máy bay.

Sau đó là đi ăn. Lại ăn! Lần này là một tiệm ăn theo gout Tàu nên coi như được đổi món. Lúc đó tôi chưa nghe tới món Cao Lầu ở Ðà Nẵng, nên không biết để mà hỏi. Cũng chẳng nhớ để mà đòi được ăn món Mì Quảng nữa. Thiệt là uổng! Hôm đó chúng tôi bảo nhau đi đâu cũng ăn món cá, thịt heo và thịt bò… Ước gì được ăn gà chạy bộ và rau luộc! Ấy thế mà chỉ chút xiú là nhà hang mang lên “tặng thêm” món gà luộc và canh rau ngay! Họ tinh ý chiều khách thật! Gà Việt Nam chỉ ăn luộc là ngon vì nhai đã miệng, và món canh hôm ấy là canh bù ngót, ai ăn cũng thích.

Ăn xong chúng tôi về Hội An Beach Resort, là nơi mà mọi người ưng ý nhất từ hôm đi tour cho tới nay. Biết tại sao không? Ðây là một khu xa thành phố, nằm biệt lập sát bờ biển. Cách kiến trúc giống như nhà riêng, xây theo kiểu fourplex, hai tầng, mỗi tầng hai căn, có lối đi riêng. Nhóm được chia ra rải rác cả mấy căn. Mỗi căn khá rộng rãi, sàn lót gạch Tàu màu đỏ, giường rộng có màn. Có căn thì quay ra biển, có căn quay về phía sau cũng là nước, không biết kêu là gì, trông giống như sông và có nhiều dàn lưới cá. Căn nào cũng có ban công bên ngoài, ngồi xem cảnh rất đã. Phòng tắm có cửa riêng đi ra ngoài, và ở cái cửa đi ra ngoài này có để một lu nước với cái gáo dừa để rửa chân cho sạch cát trước khi vô nhà. Cũng có vòi nước để rửa chân và để làm đầy lu.

Mọi người nhanh chóng về “nhà riêng” (cảm thấy như thế) để nghỉ ngơi. Một vài người chúng tôi ra biển ngồi nghe sóng vỗ, hoặc xuống đùa nước nhưng trời như có bão nên hơi lạnh. Khi trở về con tôi bèn nhảy xuống hồ bơi ngay trước “nhà”, còn tôi vào jacuzzi và sauna cũng ngay đó…

Buổi chiều chúng tôi không hẹn mà lại ra gặp nhau ở “quán ven sông”, tức là phòng ăn chính của khách sạn, kêu rượu bia và đồ nhậu lai rai, vì chưa tới giờ cơm. Tôi đề nghị trưởng nhóm đổi thực đơn cho bữa tối, vì chưa được ăn đồ biển nhiều ngoại trừ món cá, và cứ ăn cơm mãi cũng chán. Vì là không khí gia đình nên trưởng tour cũng rộng rãi, tối hôm đó cho ăn tôm hấp dừa và cua luộc, sau đó là lẩu hải sản với nhiều loại rau. Mọi người được ăn một bữa mát lòng và không khí rất vui vì ngồi ngay bên song. Tôi nhớ có những ngọn đuốc thấp lửa sáng nên khung cảnh thiệt là ấm cúng và thơ mộng. Ðó cũng là bữa tối sau cùng, để rồi gia đình tôi sẽ chia tay mọi người vào sáng mai, hẹn gặp lại ở Sàigòn.

Sau khi ăn trời đã tối, nhưng cũng còn kịp cho chúng tôi leo lên xe của khách sạn để trở lại phố cổ Hội An mua sắm cho thoả thích.

Tối nay trở lại, chúng tôi thấy khu phố Lê Lợi trở nên thân quen hơn. Tôi đặt may ít áo quần ở đây để sáng mai sẽ trở lại lấy. Hàng lụa trông đẹp, nhưng không biết có phẩm chất tốt lắm không, nhưng thôi cứ may đại vì quá rẻ. Ðám con nít đòi đi các tiệm lồng đèn để mua, và người lớn chúng tôi cũng bắt chước mua những lồng đèn lớn hơn về làm quà cho người quen. Loại lồng đèn này tôi đã nói tới rồi, làm bằng lụa, nhiều màu khác nhau, có gọng tre gập lại được nên rất nhẹ và gọn. Nói chung người buôn bán ở khu phố này rất hiền hoà, thân thiện với khách hàng, và đặc biệt là không nói thách. Có thể họ là người gốc Hoa lâu đời, cha ông họ đã đến nới này buôn bán từ mấy thế kỷ trước. Người Hoa nổi tiếng là giỏi buôn bán, và họ không nói thách, nên việc buôn bán của họ tồn tại lâu dài được.

Trở về khách sạn, ai về “nhà” nấy. Mấy đứa nhỏ chắc quyến luyến nhau vì ngày mai phải chia tay, nên con trai tôi qua bên “nhà” kia chơi với bạn, tới khuya chưa thấy về. Ðịnh gọi điện thoại qua kiếm con, nhưng sợ lỡ chúng ngồi ở ngoài ban công còn cả nhà họ đã ngủ, nên chúng tôi lội bộ qua đó tìm. Trên đường đi giữa 2 dãy “nhà”, gặp mấy chú nhỏ được khách sạn thuê để đi tuần tiễu ban đêm coi chừng an ninh, mấy chú này nói có thấy con tôi ở bên ấy. Thế là an tâm về “nhà mình”, buông màn xuống ngủ. Con út tôi lần đầu được ngủ màn nên rất thích.

Thiệt tình, tôi muốn ở lại nơi này lâu hơn nữa vì thấy khách sạn mà sao giống như “nhà” của mình ở tại VN vậy. Phải chi tôi được ở tại VN, trong một căn nhà đầy đủ tiện nghi và ở bên một bãi biển đẹp như vây nhỉ?


Số Lần Chấm:  
12

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 4,568
Nguồn:
Đăng bởi: Thành Viên ()
Người gửi: tvmt
Người sửa: Tí Lười; TVMT 7/1/2003;