Bóng tối linh hồn

tác giả Dạ An
55 xem

Vẫn tự hỏi vấn đề thật sự phát xuất từ đâu? Nỗi đau tràn về. Cố hiểu người hiểu mình nhưng rồi không đủ sức nữa. Tôi rút về cái vỏ ốc để đổ đầy ly nước trong tôi. Tôi suy nghỉ về nỗi tổn thương nào trong tuổi thơ của mình đã biến tôi thành như một người luôn cho đi để thấy giá trị bản thân. Tôi luôn nghỉ đó là bản tánh của tôi, không phải là những vá lấp tổn thương. Nó phát xuất từ lòng từ tâm, không phải cố gắng gầy dựng tạo lên hình tượng. Có lẻ, tôi không biết vẻ ra một ranh giới nhất định để giúp mình không đuối sức, khi chỉ nghỉ cho người khác, rồi thất vọng. Tại sao lại thất vọng?
Vòng lập cũ lại trở về. Cái tôi bắt đầu to hơn nỗi cảm thông. Tôi cuộn mình nhìn tuyết rơi ngoài khung cửa sổ, không cảm nhận cái lạnh, có lẻ đã tê buốt nỗi đau. Không có nước mắt lăn dài, không có lời giải thích.
Mong mình có thể hoà tan trong không khí, làm giọt tuyết bình an rơi, bình an nằm trên lá cỏ, không mong, không tưởng.

Có người nói, đừng bao giờ mất niềm tin vì những gì đã xảy ra, nhưng niềm tin có lẻ mãi mãi không thể tìm lại, và nỗi buồn luôn luôn chực chờ chiếm hữu. Tôi muốn chìm vào bóng tối, chỉ một mình, chỉ một mình. Như thế, sẽ không có nỗi sợ hãi khi niềm vui chợt tắt, hay khi vòng tay ôm vào hư không. Không có niềm vui để không cảm nhận nỗi buồn.
Thế giới của tôi là những giấc mộng xa vời không bao giờ có thể thành tựu. Thế giới của tôi chỉ có những người không bao giờ tồn tại trên thế gian, vì họ quá hoàn hảo. Thế giới của tôi muôn đời là mây, là gió, là cái gì xa vời mông lung ngoài trí tưởng tượng của mọi người. Thế nên, tôi sẽ bay hoài đi tìm người trong giấc chiêm bao lạ kỳ đêm nào. Cũng không sao. Cứ bay, để thấy đời còn mục đích đi tới.
Người ấy có bao giờ hiện hữu trên thế gian này? Hay chỉ là một giấc chiêm bao?

Những Bài Liên Quan

Copyright © 2023 dactrung.com; all rights reserved