-
Con dốc đổ từ mảnh địa đàng cũ Nơi có cây táo đỏ không còn trổ hoa Con rắn tội đồ nằm nhắm mắt ngủ Đợi buổi chiều mùa hồng thủy tràn qua Cánh cửa mở xuống bậc thềm rêu im dấu chân Nắng rắc bụi vàng rong …
-
Mùa đông. Khi ả đến. Những con chữ bị đuổi ra khỏi khoảng không gian quen thuộc. (không kịp mặc quần áo) Trần truồng – những con chữ hóa thân thành những bông hoa tuyết. Trắng. Lạnh. Rơi như mưa. (trên nấm mồ ký ức buồn bã) Từ …
-
Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em, Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nỗi. Em dại dột, em trẻ con, em yếu đuối,
-
Ánh Sao Đơn Mình em lẻ bóng đơn côi Mưa xiêu hạt nhỏ lệ dâng cơn sầu Đường khuya đèn hắt hiu mầu Dáng em mờ nhạt, áo nhầu lòng nhau Cho ta gánh chút tình đau Cho ta dìu gót chân em qua cầu Cho ta chia …
-
Dẫu chỉ là chiếc cầu vồng Ảo ảnh mong manh, mong manh lắm Em vẫn thoáng mơ hồ một chút gì rất thật Không cần ai biết Chẳng cần ai hay Đến, đi là những vòng xoay định mệnh, vô tận Ngày mai có cần thiết ? Sao …
-
Bài thơ cuối Anh bỏ ra đi tận cuối trời Vui cùng sóng biển giữa trùng khơi Một quên hết những ân tình cũ Tôi đọc thư xong chỉ mỉm cười Xin chúc cho anh ước nguyện tròn Cuộc tình hư ảo, có mà không Hết còn là …

